tham gia quyết định thuê tôi. Hai tuần sau buổi nghiệm thu, chúng tôi ngồi ở quán mì gần chợ. Báo cáo đã nộp. Hợp đồng cũ đã dừng. Khoảng cách ba ngày không còn là điều khoản cần giữ. Anh đặt cốc nước xuống rồi hỏi liệu tôi đã sẵn sàng quay lại cuộc tranh cãi ngoài hành lang hay chưa. “Có.” “Tôi xin lỗi vì đã dùng điều tôi quan sát về cô trong lúc tranh luận công việc. Dù đúng hay sai, tôi không có consent để phân tích cô.” “Tôi nhận lời xin lỗi.” Anh chờ. “Tôi cũng xin lỗi vì biến câu trả lời dữ liệu của anh thành bằng chứng anh muốn bỏ anh Hải. Tôi đã không hỏi anh định làm gì tiếp.” “Cảm ơn.” “Nhưng tôi vẫn nghĩ anh trả lời quá dễ.” “Tôi đồng ý.” “Tôi vẫn ghét cách anh luôn nói đồng ý khi tôi đang chuẩn bị cãi.” “Tôi có nên phản đối cho cân bằng không?” “Không.” Anh cười. Tôi dùng đũa khuấy bát mì. “Hôm đó anh bảo tôi luôn buộc giá trị của mình vào việc giữ chỗ cho người khác.” “Cô không cần trả lời.” “Tôi muốn.” Anh đặt đũa xuống. “Tôi đã giữ lịch khám răng.” “Thế nào?” “Bác sĩ nói tôi cần quay lại tuần sau.” “Cô đã đặt lịch chưa?” “Rồi.” “Cô muốn tôi chúc mừng không?” “Không. Đó là việc bình thường.” “Được.” “Nhưng anh có thể hỏi tuần sau có đau không.” “Tôi sẽ hỏi.” Chúng tôi im một lúc. Anh nói: “Bây giờ dự án đã chuyển giao, cô có muốn đi ăn với tôi vào một ngày không bàn công việc không?” “Tối nay chúng ta đang làm gì?” “Đây là cuộc họp hậu báo cáo.” “Anh mang sổ không?” “Có.” “Vậy chưa tính.” Anh lấy cuốn sổ lưới xanh khỏi túi, đưa cho chủ quán giữ sau quầy. “Bây giờ?” “Tôi cần một điều khoản.” “Cô nói đi.” “Nếu tôi từ chối, anh không biến thành vấn đề cần sửa.” “Đồng ý.” “Nếu anh muốn giúp, hỏi trước.” “Đồng ý.” “Anh cũng được từ chối.” “Đồng ý.” Tôi nhìn anh. “Vậy thứ bảy.” “Thứ bảy.” Ba tháng sau, tôi đến Trung tâm Hành chính Minh Châu vì việc của chính mình. Không phải giữ chỗ cho khách. Không khảo sát. Không họp hội đồng. Tôi cần đổi địa chỉ