đăng ký cho văn phòng mới. Quầy hỗ trợ cộng đồng đã mở. Bảng phí dịch vụ bên ngoài ghi rõ miễn phí. Kênh gọi hoạt động đến tám giờ tối ba ngày trong tuần. Luồng offline có biên nhận giờ đến. Mạng lưới của tôi vẫn tồn tại, nhỏ hơn, minh bạch hơn và chủ yếu phục vụ những trường hợp thật sự cần người có mặt thay vì bán lời hứa đi nhanh. Tôi bước tới máy lấy số. Một tình nguyện viên hỏi: “Cô cần tôi bấm giúp không?” “Tôi muốn tự thử trước.” “Nếu cần thì gọi tôi.” Tôi chọn đúng thủ tục, nhận phiếu số B một trăm mười bảy rồi ngồi xuống hàng ghế xám. Không ai được tôi thuê giữ chỗ. Tiêu Mạn nhắn hỏi tôi đã tới chưa. Tôi trả lời đã tới và không gửi ảnh chứng minh. Cô gửi một biểu tượng vỗ tay. Tôi tắt điện thoại. Mười phút sau, Cảnh Thâm bước vào. Anh không mặc thẻ dự án. Trên tay không có sổ lưới xanh. Anh đứng cạnh hàng ghế, không tự ngồi xuống. “Anh tới làm gì?” tôi hỏi. “Ăn trưa. Chúng ta hẹn ở quán đối diện.” “Tôi chưa tới lượt.” “Tôi thấy.” Anh nhìn chiếc ghế trống bên cạnh. “Tôi có thể ngồi chờ cùng không?” “Anh có việc à?” “Không.” “Anh không định hỏi quầy còn bao lâu?” “Không.” “Không định xem hệ thống có lỗi?” “Không, trừ khi em muốn.” Đây là lần đầu anh gọi tôi như vậy mà không có ai khác trong cuộc họp, không có báo cáo giữa hai người. Tôi dịch túi sang bên. “Ngồi đi.” Cảnh Thâm ngồi xuống. Anh không giữ chỗ cho tôi. Tôi cũng không giữ thời gian cho anh. Màn hình gọi B một trăm mười bốn. Còn ba lượt nữa. Tôi từng nghĩ mình chỉ có ích khi đến sớm, đặt một vật lên ghế và rời đi trước lúc tên mình được gọi. Nhưng sáng hôm đó, tôi giữ tấm phiếu của chính mình, ngồi cạnh người không được thuê để ở lại, và chờ đến lượt. Khi màn hình hiện B một trăm mười bảy, Cảnh Thâm không đứng lên trước tôi. Anh chỉ hỏi: “Em muốn anh đợi ở đây hay đi cùng đến cửa quầy?” Tôi nhìn con số đang sáng. “Đợi ở đây.” “Được.” Tôi tự bước tới.