Chiếc ghế dành cho tôi được đặt ở đầu bàn, cao hơn những ghế còn lại một bậc. Trên mặt ghế có tấm thẻ đồng khắc tên Kỷ Vân Lam. Bên phải là tập ủy quyền bán xưởng, đã mở sẵn ở trang cần ký. Mười bốn ngày trước, tôi còn không biết mình có quan hệ huyết thống với nhà họ Kỷ. Bây giờ, họ muốn tôi ngồi vào vị trí con gái ruột và dùng chữ ký ấy chuyển đi nơi đã nuôi sống hơn bảy mươi gia đình. Tôi kéo chiếc ghế khỏi đầu bàn. Mọi người nhìn tôi đẩy nó sang bên cạnh Kỷ Minh Châu, người phụ nữ đã sống ba mươi năm với cái tên lẽ ra thuộc về tôi. “Cô đang làm gì?” chú tôi, Kỷ Đình Sơn, hỏi. “Tôi trả chiếc ghế cho người đã vận hành xưởng suốt tám năm.” Minh Châu không ngồi. Cô nhìn tôi, bàn tay vẫn giữ con dấu kho hàng trong túi áo. Đình Sơn gõ lên tập giấy. “Chỉ con ruột mới có quyền đại diện. Cháu ký xong, mọi chuyện sẽ được giải quyết.” Tôi lật trang cuối, chỉ vào dãy số ghi thời điểm đóng tập hồ sơ. “Trang chữ ký này không đi cùng những trang trước.” Căn phòng im lặng. Tôi khép tập ủy quyền lại. “Chiếc ghế này không phải quyền thừa kế. Nó là chỗ ngồi dành sẵn cho một chữ ký.” Hai tuần trước, cuộc sống của tôi chỉ có những chiếc hộp được đánh số. Tôi làm tại một kho lưu giữ vật chứng thương mại ở Tô Châu. Khi hai doanh nghiệp tranh chấp một món đồ, chúng tôi không quyết định ai đúng. Chúng tôi ghi món đồ đến lúc nào, ai đã chạm vào, được chuyển đi đâu và có thay đổi gì. Công việc nghe khô khan, nhưng một chiếc hộp thiếu dấu thời gian có thể khiến cả vụ kiện đổi hướng. Sáng hôm đó, tôi đang kiểm một thùng bản lề đồng từ xưởng đồ gỗ thì nhân viên tiếp nhận gọi. “Chị Lam, có người tìm. Họ nói là luật sư của gia đình.” “Tôi không có luật sư gia đình.” Người đàn ông chờ trong phòng khách đưa danh thiếp và một phong bì. Anh nói tên mình là Tạ Trường Phong, kiểm toán viên hợp đồng được văn phòng luật thuê để xác minh một sai lệch hộ tịch. “Tôi cần cô xác nhận đã nhận thông báo,” anh nói. “Cô không cần ký bất kỳ giấy từ bỏ hay tiếp nhận quyền nào.” Tôi nhìn phong bì vẫn còn niêm kín. “Sai lệch gì?” “Hồ sơ sinh ba mươi năm trước cho thấy cô có thể là con ruột nhà họ Kỷ. Người được đăng ký dưới tên đó hiện là Kỷ Minh Châu.” Tôi không mở phong bì ngay. “Bản gốc ở đâu?” Trường Phong hơi khựng lại. Có lẽ anh chờ một câu hỏi khác: Cha mẹ ruột tôi là ai, họ có tìm tôi không, nhà họ Kỷ giàu đến mức nào. “Bệnh viện cũ đã sáp nhập. Sổ sinh nằm ở trung tâm lưu trữ thành phố. Hồ sơ hộ tịch có một bản tại cơ quan dân sự và một bản sao trong gia đình Kỷ.” “Ai phát hiện sai lệch?” “Văn phòng luật nhận yêu cầu điều chỉnh quyền đại diện doanh nghiệp. Khi đối chiếu, họ thấy mã trẻ sơ sinh trong sổ bệnh viện không khớp hồ sơ hộ tịch.” “Ai yêu cầu điều chỉnh?” “Kỷ Đình Sơn.” Tôi đặt phong bì lên bàn. “Tôi muốn bản sao có chứng thực của tất cả hồ sơ, danh sách người đã truy cập và lý do việc này xuất hiện đúng lúc điều chỉnh quyền đại diện.” “Đó cũng là điều tôi khuyên cô nên yêu cầu.” “Anh được ai trả tiền?” “Văn phòng luật, từ khoản tạm ứng của doanh nghiệp Kỷ. Nếu cô muốn kiểm toán độc lập khác, cô có quyền từ chối tôi.” Ít nhất anh không bảo tôi cứ tin anh. Tôi ký xác nhận chỉ với nội dung đã nhận thông báo, rồi ghi thêm bằng tay: chưa xác nhận thân phận, chưa chấp nhận tài sản, chức vụ hoặc nghĩa vụ. Chiều hôm ấy, tôi gọi cho mẹ nuôi. Bà bán trà ở một thị trấn cách Tô Châu hai giờ tàu. Bà nghe xong, im lặng rất lâu rồi hỏi tôi có giận không. “Con chưa biết giận ai,” tôi nói. “Mẹ có biết chuyện này không?” “Không. Ngày đó bệnh viện mất điện vì bão. Y tá đưa con cho mẹ, đeo vòng giấy đã nhòe. Mẹ chỉ biết con là đứa bé mẹ đã ôm về.” “Mẹ có sợ con đi tìm họ không?” “Có.” Bà trả lời thật. “Nhưng sợ không có nghĩa là được giữ con bằng cách giấu sự thật.” Tôi nhìn những chiếc hộp thẳng hàng trong kho. “Con sẽ về xem hồ sơ.” “Về xem đi. Nhà mình vẫn ở đây.” Hai ngày sau, tôi đến căn nhà họ Kỷ bên một con kênh nhỏ. Không phải biệt thự như báo chí thường chụp, mà là một khu nhà gỗ nối với xưởng phục hồi đồ nội thất cũ. Mùi dầu lau, mùn gỗ và nước mưa trộn vào nhau. Kỷ Minh Châu đứng ở cửa phòng khách. Cô có gương mặt không giống tôi. Nếu không biết câu chuyện, không ai nhìn chúng tôi rồi nghĩ một người đã chiếm cuộc đời của người kia. “Cô đến rồi,” cô nói. “Tôi đến xem hồ sơ.” “Chú Đình Sơn đã chuẩn bị phòng cho cô.” “Tôi ở khách sạn.” Ánh mắt cô dịu đi một chút, như vừa gỡ được một món nợ chưa ai nói ra. Trong phòng khách có bốn người họ Kỷ, hai luật sư và một chiếc ghế đặt ở giữa. Tấm thẻ tên chưa khắc, nhưng tôi hiểu nó dành cho ai. Đình Sơn đứng dậy. Ông là em trai của cha ruột tôi, hiện giữ quyền điều hành tạm thời sau khi cha tôi qua đời vì bệnh hai năm trước. “Vân Lam,” ông gọi rất tự nhiên, “cuối cùng cháu đã về.” Tôi không sửa cách gọi, cũng không đáp lại như người thân. Ông trình bày kết quả xét nghiệm huyết thống do gia đình tự thực hiện. Tôi từ chối nhận làm kết luận cuối và yêu cầu mẫu đối chứng tại cơ sở độc lập. Một người cô lớn tuổi nhíu mày. “Cháu nghi ngờ gia đình sao?” “Tôi nghi ngờ mọi hồ sơ không có chuỗi lưu trữ rõ.” Đình Sơn cười hòa giải. “Tính cách này đúng là người nhà họ Kỷ.” Tôi không thích cách ông biến thói quen nghề nghiệp của tôi thành bằng chứng huyết thống. Ông đẩy một tập tài liệu qua bàn. Theo điều lệ doanh nghiệp, khi có tranh chấp quyền đại diện, con ruột của người sáng lập có thể giữ ghế tạm thời để ngăn tài sản bị phân tán. Nếu tôi xác nhận thân phận, tôi sẽ có quyền xem hồ sơ, phủ quyết giao dịch lớn và nhận một phần tài sản. Nghe như một phần thưởng. Trang cuối cho thấy cái giá. Quyền tạm thời chỉ có hiệu lực nếu tôi ký gói ủy quyền đang chờ, gồm việc chuyển quyền sử dụng xưởng cho một công ty phát triển khu thương mại. Thời hạn còn bốn mươi tám giờ. “Tại sao việc nhận thân phận lại gắn với bán xưởng?” tôi hỏi. Đình Sơn đáp: “Giao dịch đã được chuẩn bị từ trước. Cháu chỉ hoàn thiện thủ tục để bảo vệ giá trị tài sản của mình.” “Của tôi?” “Cháu là con ruột.” “Tôi mới bước vào đây được một giờ. Bảy mươi người đang làm việc trong xưởng. Ai hỏi họ chưa?” “Đây là quyết định gia đình.” Minh Châu lên tiếng lần đầu. “Tôi phản đối bán. Nhưng hiện tôi không có quyền biểu quyết vì hồ sơ thân phận đang bị xem xét.” Đình Sơn quay sang cô. “Con nên để người có quyền hợp pháp quyết định.” Từ “con” nghe thân mật, nhưng cách ông nói đẩy cô ra khỏi bàn. Tôi lật lại điều lệ. “Nếu tôi thật sự là con ruột, tôi có quyền xem toàn bộ tài liệu trước khi quyết định?” Luật sư gật đầu. “Có.” “Vậy tôi yêu cầu danh sách hợp đồng, biên bản họp, ủy quyền sáu năm gần nhất, nhật ký kho và bản gốc hồ sơ hộ tịch. Tôi không ký bán trong bốn mươi tám giờ.” Đình Sơn thôi cười. “Cháu chưa hiểu tình hình tài chính.” “Vì vậy tôi cần hồ sơ.” “Giao dịch hỏng, gia đình sẽ chịu thiệt.” “Còn nếu tôi ký khi chưa hiểu, tôi sẽ trở thành người chịu trách nhiệm thay cho gia đình.” Tôi đóng tập giấy. Chiếc ghế giữa phòng vẫn trống. Đình Sơn muốn tôi tưởng ngồi vào đó là được trở về. Nhưng ngay ngày đầu tiên, tôi đã thấy nó chỉ trao quyền nếu tôi thực hiện một lựa chọn có sẵn. Buổi tối, báo mạng đăng tin nhà họ Kỷ tìm được con gái ruột thất lạc. Ảnh của tôi ở kho vật chứng bị lấy từ trang giới thiệu nhân viên. Ảnh Minh Châu đứng trong xưởng đặt bên cạnh, dưới dòng chữ: “Người thừa kế giả sẽ đi đâu?” Tôi gọi cô. Cô không bắt máy. Khi tôi đến xưởng, bảo vệ nói Minh Châu đã tự rút khỏi quyền vận hành để tránh ảnh hưởng kiểm tra. Phòng làm việc của cô trống, nhưng trên bàn vẫn còn lịch giao hàng và danh sách tiền công tuần tới. Tôi tìm thấy cô ở kho gỗ, đang tự dán nhãn từng lô hàng trước khi bàn giao. “Cô không cần làm thế,” tôi nói. “Ngày mai người khác phải biết gỗ nào đã xử lý, gỗ nào chưa.” “Bài báo không phải do tôi.” “Tôi biết.” “Cô biết từ đâu?” “Vì nếu cô muốn đẩy tôi đi, cô đã ký bán xưởng. Cô không cần dùng báo chí.” Cô đặt cuộn nhãn xuống. “Nhưng cô cũng không cần bảo vệ tôi. Tôi đã sống ở vị trí của cô ba mươi năm.” “Tôi chưa xác nhận đó là vị trí của tôi.” “Xét nghiệm sẽ xác nhận.” “Huyết thống xác nhận cha mẹ sinh ra tôi. Nó không tự động biến công việc của cô, ký ức của cô hay những người gọi cô là gia đình thành tài sản của tôi.” Minh Châu nhìn tôi rất lâu. Tôi nói tiếp: “Sáng mai tôi sẽ công khai rằng cô không biết việc sai hồ sơ và không tham gia quyết định gọi tôi về. Nhưng tôi cần cô giúp kiểm kho giấy tờ.” “Vì sao tin tôi?” “Tôi chưa tin. Tôi đề nghị một quy trình để không ai phải chỉ dựa vào niềm tin.” Lần đầu, cô cười rất nhẹ. “Được. Vậy quy tắc là gì?” “Mỗi hộp mở trước hai người. Mỗi trang chụp cùng mã hộp. Không ai mang bản gốc ra khỏi kho. Nếu phát hiện tài liệu liên quan trực tiếp đến một trong hai, người kia ghi nhận trước.” “Và nếu chúng ta bất đồng?” “Mời kiểm toán viên độc lập.” “Trường Phong?” “Hoặc người khác nếu cô phản đối anh ấy.” Minh Châu cầm lại cuộn nhãn. “Tôi không phản đối. Anh ấy từng từ chối ký giúp chú Đình Sơn một biên bản không đủ phụ lục.” Đó là thông tin đầu tiên cô trao cho tôi. Sáng hôm sau, tôi đăng một tuyên bố ngắn: Kỷ Minh Châu không tạo ra sai lệch hộ tịch, không biết việc điều chỉnh quyền đại diện và không phải người chịu trách nhiệm cho quyết định của thế hệ trước. Tôi chưa tiếp nhận tài sản hoặc chức vụ. Mọi kết luận sẽ chờ hồ sơ độc lập. Đình Sơn gọi ngay. “Cháu đang trao lợi thế cho người chiếm chỗ mình.” “Tôi đang ngăn gia đình dùng cô ấy làm vật chịu lỗi.” “Cháu chưa biết ai là người nhà.” Tôi nhìn qua cửa kính kho. Minh Châu đang kiểm niêm phong hộp đầu tiên. “Đúng,” tôi nói. “Vì vậy tôi sẽ nhìn xem ai chịu trách nhiệm cho việc mình làm.” Tôi cúp máy, bước vào kho và ký tên cạnh chữ ký của Minh Châu. Hai cái tên cùng họ nằm trên một dòng biên bản. Không ai ở trên, không ai bị xóa. Chúng tôi bắt đầu mở chiếc hộp đầu tiên.