Chiếc hộp đầu tiên chứa biên bản họp sáu năm trước. Mỗi trang có số thứ tự, dấu giáp lai và chữ ký của cha ruột tôi khi ông còn điều hành xưởng. Nội dung chủ yếu là sửa mái kho, thay máy hút bụi, thương lượng tiền công. Không có gì liên quan đến hồ sơ hộ tịch. Chiếc hộp thứ hai chứa hợp đồng bảo hiểm. Chiếc thứ ba là giấy tờ đất. Đến hộp thứ tư, Minh Châu dừng tay. “Dây buộc này mới hơn,” cô nói. Tôi nhìn nút thắt. Những hộp còn lại dùng dây gai đã xỉn màu. Hộp này dùng dây tổng hợp sáng hơn, nhưng nhãn ngoài vẫn ghi niêm phong sáu năm trước. “Cô từng mở chưa?” “Không. Kho giấy do văn phòng chú Đình Sơn quản lý. Tôi chỉ giữ kho vật tư.” Chúng tôi chụp tình trạng trước khi cắt dây. Bên trong là bốn tập ủy quyền liên quan quyền điều hành tạm thời. Ba tập đầu được đóng bằng giấy cùng màu, lỗ bấm thẳng hàng, mực dấu đã ngấm qua mép. Tập thứ tư có một trang cuối trắng hơn. Trang đó cho phép Đình Sơn chuyển quyền sử dụng xưởng nếu người thừa kế hợp pháp ký xác nhận. Tôi đặt nó cạnh các trang trước. “Lô giấy khác.” “Có thể họ in lại trang lỗi,” Minh Châu nói. “Có thể. Nhưng nếu in lại hợp lệ, phải có biên bản thay trang.” Không có. Chúng tôi mời Trường Phong đến. Anh đứng ngoài cửa kho cho đến khi cả hai xác nhận đồng ý cho vào. “Tôi chỉ quan sát và ghi nhận,” anh nói. “Nếu cần kiểm tra vật liệu giấy, phải chuyển mẫu qua đơn vị độc lập. Tôi không tự kết luận.” Anh xem ảnh niêm phong, mã hộp và thứ tự trang, rồi hỏi ai đã giữ chìa kho trong sáu năm. Minh Châu đáp: “Văn phòng chú Đình Sơn giữ một chìa. Cha tôi giữ một chìa đến khi mất. Sau đó chìa của ông được niêm phong trong két gia đình.” “Cô gọi ông ấy là cha?” tôi hỏi. Cô nhìn tôi. “Ông nuôi tôi ba mươi năm.” “Cô không cần đổi cách gọi vì tôi.” Vai cô bớt căng. Trường Phong ghi lại câu trả lời, không bình luận chuyện gia đình. Anh đề nghị chúng tôi khóa lại hộp bằng niêm phong mới, để nguyên trang nghi vấn tại chỗ và xin lệnh kiểm tra độc lập. “Có thể chụp bản sao trước không?” Minh Châu hỏi. “Có, nếu hai cô cùng ký vào danh mục ảnh.” Chúng tôi làm đến gần nửa đêm. Khi ra khỏi kho, xưởng đã tắt máy. Mùi gỗ ẩm còn treo trong không khí. Minh Châu ngồi xuống bậc thềm, tháo giày cao gót và xoa mắt cá chân. “Tôi tưởng thiên kim giả phải đi giày đẹp hơn,” cô nói. Tôi ngồi cách cô một bậc. “Tôi tưởng thiên kim thật phải biết mình được tráo từ nhỏ.” Cô cười. “Báo chí thất vọng rồi.” Chúng tôi chia một hộp bánh mà người gác kho để lại. Lần đầu, tôi nhìn cô không qua câu chuyện của người khác. “Cô có muốn rời nhà họ Kỷ không?” tôi hỏi. “Có lúc có. Nhưng xưởng là công việc của tôi. Những người ở đó không phải đạo cụ cho một màn nhận thân.” “Cô có sợ tôi lấy hết không?” “Có.” Cô thành thật. “Không phải vì tôi nghĩ cô tham. Vì điều lệ đang trao cho cô quyền đó, còn mọi người đều bảo huyết thống mới là công bằng.” “Tôi cũng sợ.” “Cô sợ gì?” “Tôi sợ nếu nhận bất cứ thứ gì, mẹ nuôi sẽ nghĩ tôi đổi gia đình. Nếu từ chối hết, tôi lại đang giả vờ việc bị tráo không gây mất mát.” Minh Châu gấp vỏ bánh thành một hình vuông nhỏ. “Có lẽ chúng ta không cần quyết định toàn bộ trong một lần.” Một câu rất đơn giản, nhưng tôi chưa từng cho mình quyền ấy. Ngày thứ tư, kết quả xét nghiệm độc lập xác nhận tôi là con ruột của người sáng lập xưởng. Cơ quan dân sự cũng xác nhận hồ sơ hộ tịch có sai lệch thật, không phải giấy tờ giả mới tạo. Đình Sơn tổ chức cuộc họp báo ngay trong chiều. Ông công bố sẽ “đưa con gái thật trở về vị trí”, đồng thời nói Minh Châu cần rút khỏi mọi quyền cho đến khi gia đình giải quyết tài sản. Tôi không tham dự. Thay vào đó, tôi gửi yêu cầu bằng văn bản với tư cách người có quyền đại diện tạm thời: đóng băng giao dịch bán xưởng, bảo toàn kho hồ sơ và cấm thay đổi nhân sự trong mười bốn ngày kiểm toán. Luật sư xác nhận quyền phủ quyết của tôi có hiệu lực ngay. Đình Sơn gọi. “Cháu vừa dùng quyền gia đình trao.” “Tôi dùng quyền pháp luật xác nhận để ngăn một giao dịch chưa rõ hồ sơ.” “Khác gì nhau?” “Khác ở chỗ tôi không chấp nhận ghế lâu dài và không ký bán.” “Nếu giao dịch bị hủy, xưởng không có tiền trả nợ tháng sau.” “Cho tôi sổ tài chính.” “Đó là tài liệu nội bộ.” “Ông vừa nói tôi là người đại diện.” Ông im lặng. Chiếc ghế bắt đầu cho thấy giá trị thật. Nó trao quyền khi tôi làm điều Đình Sơn muốn; khi tôi dùng quyền ngược lại, ông lập tức gọi hồ sơ là nội bộ. Ngày thứ năm, chúng tôi nhận sổ tài chính. Minh Châu chỉ mất hai giờ để tìm ra điều bất thường. “Xưởng không thiếu tiền mặt đến mức phải bán,” cô nói. “Có ba khoản tạm ứng cho một công ty tư vấn.” Công ty đó thuộc em vợ của Đình Sơn. Dịch vụ ghi là chuẩn bị phát triển thương mại, nhưng không có báo cáo công việc tương ứng. Tôi hỏi: “Cô biết khoản này không?” “Tôi thấy một lần năm ngoái. Chú nói đó là chi phí tìm đối tác.” “Cô có hỏi tiếp?” “Không.” Cô nhìn xuống sổ. “Tôi sợ nếu tỏ ra nghi ngờ, họ sẽ nói tôi quên mình chỉ là người được nuôi thay.” Đây là phần sự thật khiến cô không còn hoàn toàn vô can. Nhưng việc cô thừa nhận trước khi bị phát hiện làm thay đổi cách tôi nhìn cô. “Cô cần ghi điều đó vào lời khai,” tôi nói. “Tôi biết.” “Nó có thể khiến người ta nói cô đồng lõa.” “Tôi biết.” “Tại sao vẫn làm?” “Vì nếu tôi giấu, chúng ta sẽ dựng một chuỗi hồ sơ mới có lỗ hổng giống hệt chuỗi cũ.” Cô mở máy tính, tự viết bản tường trình: thời gian nhìn thấy khoản tạm ứng, câu trả lời của Đình Sơn, lý do cô không kiểm tra tiếp và những quyền cô khi đó có thể dùng nhưng đã không dùng. Tôi không sửa câu chữ để bảo vệ cô. Trường Phong đọc xong, hỏi cô có muốn có luật sư riêng trước khi ký không. Cô đồng ý. Chúng tôi dừng lại chờ luật sư đến, dù việc đó làm chậm kiểm toán một ngày. Buổi tối, một bài báo khác xuất hiện. Lần này họ đăng học phí, tiền du học và căn hộ mà gia đình Kỷ từng chi cho Minh Châu. Tiêu đề gọi cô là người hưởng lợi ba mươi năm từ cuộc đời người khác. Tôi biết mình nên im lặng cho đến khi luật sư xem xét. Nhưng im lặng lúc đó sẽ biến thành đồng ý. Tôi đăng một câu: “Chi phí nuôi một đứa trẻ không phải khoản nợ đứa trẻ phải hoàn lại khi người lớn phát hiện lỗi của mình.” Mẹ nuôi gọi, bảo câu ấy cũng đúng với tôi. “Con không nợ mẹ vì mẹ nuôi con,” bà nói. “Nhưng nếu con nhớ mẹ, cuối tuần về uống trà.” Tôi cười. “Con nhớ.” “Vậy về. Đừng biến tình cảm thành sổ công nợ giống công việc của con.” Ngày thứ sáu, đơn vị kiểm tra giấy xác nhận trang cuối tập ủy quyền dùng loại giấy được sản xuất ba năm sau ngày ghi trên hồ sơ. Mực in cũng khác. Không thể là trang gốc. Nhưng nó được thêm lúc nào, bởi ai, vẫn chưa rõ. Trường Phong đề nghị kiểm nhật ký ra vào két gia đình. Chìa của cha ruột tôi được niêm phong sau khi ông mất hai năm trước. Nếu niêm phong còn nguyên, chỉ chìa văn phòng Đình Sơn có thể mở kho. Chúng tôi đến căn nhà Kỷ dưới sự chứng kiến của công chứng viên. Két nằm trong phòng làm việc cũ của cha tôi. Niêm phong chìa khóa của ông còn nguyên, nhưng sổ truy cập két thiếu một trang đúng tuần hồ sơ bán xưởng được tạo. Minh Châu đứng trước bàn làm việc, bàn tay run nhẹ. “Tôi từng thấy chú Đình Sơn lấy sổ ra,” cô nói. “Sáu năm trước, trước khi cha mất. Ông bảo cần sửa thông tin người đại diện vì tôi chưa đủ tuổi giữ ghế.” “Sáu năm trước cô đã hai mươi bốn,” tôi nói. “Ý ông là tôi chưa đủ tư cách vì không phải con ruột. Khi đó tôi không hiểu tại sao ông biết.” Trường Phong hỏi: “Cô đã kể với ai?” “Không. Tôi nghĩ nếu hỏi, họ sẽ phát hiện tôi biết mình có thể không phải con ruột.” Tôi nhìn cô. “Cô đã nghi ngờ từ sáu năm trước?” “Chỉ nghi ngờ. Tôi thấy một bản sao hồ sơ sinh có mã không giống vòng tay trong ảnh cũ. Tôi không dám kiểm.” Câu nói ấy đau theo một cách khác. Minh Châu không tạo ra sai lệch, nhưng cô đã chọn không nhìn vì sợ mất gia đình. Còn tôi sống ba mươi năm không biết có một gia đình khác đang giữ tên mình. Tôi bước ra hành lang để thở. Trường Phong đi theo nhưng dừng cách tôi vài bước. “Cô muốn ở một mình hay muốn tôi ở đây?” “Tôi chưa biết.” “Tôi có thể đứng đây và không nói.” Tôi gật đầu. Một lúc sau, tôi hỏi: “Anh nghĩ tôi có quyền giận cô ấy không?” “Có. Quyền giận không tự động trao quyền trừng phạt.” “Anh luôn nói như biên bản.” “Cô có muốn một câu trả lời khác không?” Tôi nghĩ rồi lắc đầu. “Không. Câu đó đủ.” Tôi quay vào phòng. Minh Châu vẫn đứng bên bàn, không xin tha thứ, không giải thích thêm. “Tôi giận cô,” tôi nói. “Tôi hiểu.” “Nhưng tôi không muốn Đình Sơn dùng việc này để biến chúng ta thành hai phía.” “Tôi cũng không.” “Cô sẽ ghi toàn bộ nghi ngờ sáu năm trước vào lời khai.” “Được.” “Và sau kiểm toán, tôi cần thời gian để quyết định quan hệ của chúng ta. Không phải quyết định tài sản. Quan hệ.” Cô gật đầu. “Tôi sẽ không đòi cô gọi tôi là gì.” Chúng tôi không ôm nhau. Không có lời hòa giải đẹp đẽ. Chỉ có một sự thật khó được đặt vào đúng vị trí của nó. Chiều ngày thứ bảy, cơ quan lưu trữ gửi nhật ký truy cập hồ sơ hộ tịch. Kỷ Đình Sơn đã xin một bản sao sáu năm trước với lý do “điều chỉnh quyền thừa kế”. Ông biết. Ông biết sai lệch trước khi cha tôi mất, trước khi Minh Châu bị gạt khỏi quyền biểu quyết, trước khi trang ủy quyền giả xuất hiện. Ông giữ im lặng cho đến khi cần một con gái ruột trở về ký giao dịch. Tôi nhìn chiếc ghế trống trong phòng họp qua cửa kính. Đó chưa bao giờ là chỗ dành cho tôi. Nó chỉ là cái bẫy được bọc bằng hai chữ trở về.