Đồng hồ đếm ngược trên cánh gà còn chín mươi giây. Tôi đứng trước chiếc micrô không dây, trong tay là danh sách một trăm tám mươi bảy cái tên. Ngoài tấm rèm nhung màu xanh sẫm, tiếng nhạc mở màn đã vang lên. Hơn hai nghìn người ngồi kín hội trường. Máy quay của đơn vị phát sóng đang lia qua hàng ghế đại biểu. Đường Khả Nhi đưa tay về phía tôi. “Đưa danh sách cho tôi. Cậu chỉ cần đọc đúng bản đã duyệt.” Tôi nhìn dòng đầu tiên. Không có tên của những người học chậm một năm. Không có tên của nhóm chuyển ngành. Không có tên của sinh viên vừa hoàn thành chương trình sau thời gian bảo lưu. Trong đó cũng không có tên tôi. “Tôi sẽ không đọc bản này.” Khả Nhi sững lại. Phía sau cô ấy, người phụ trách phát sóng giơ năm ngón tay, ra hiệu còn một phút. “Cậu có biết nếu trễ tín hiệu thì chuyện gì xảy ra không?” “Tôi biết.” Tôi đặt xấp giấy xuống bàn. “Nhưng nếu đọc nó, tôi cũng biết chuyện gì xảy ra.” Một bàn tay lấy chiếc micrô khỏi giá đỡ cạnh tôi. Lục Minh Triết bước tới bảng điều khiển. Anh không nhìn Khả Nhi, cũng không nhìn những người đang gọi tên mình qua bộ đàm. Anh chỉ đưa tay tắt chiếc đồng hồ đếm ngược đã điều khiển chúng tôi suốt sáu tuần. Màn hình đỏ vụt tối. Minh Triết đặt chiếc micrô vào tay tôi. “Vậy đừng đọc thay họ.” Ngoài rèm, người dẫn chương trình vừa nói xong câu cuối cùng của phần chào mừng. Minh Triết kéo sợi dây giữ rèm sân khấu, giọng bình tĩnh đến mức tôi nghe rõ từng chữ giữa tiếng hỗn loạn. “Để họ tự nói tên mình.” Sáu tuần trước, tôi vẫn nghĩ Lục Minh Triết là kiểu người thà xóa một con người khỏi danh sách còn hơn để chương trình chậm một phút. Sáng hôm ấy, tôi đến hội trường số hai để nhận thẻ hậu trường cho lễ tốt nghiệp. Nơi này vốn dùng cho các buổi biểu diễn của trường. Hàng ghế đỏ xếp thành hình quạt, trên trần là những thanh đèn sân khấu đen sì, còn dưới sàn, sinh viên ban tổ chức đang kéo dây điện và dán băng màu đánh dấu lối đi. Tôi tìm thấy thẻ của