mình trong chiếc hộp nhựa đặt cạnh cửa. TỐNG VÃN NGHI. KHÓA HAI KHÔNG HAI MƯƠI HAI. Tôi nhìn tấm thẻ ba giây rồi quay sang cô bạn đang phát dây đeo. “Có thể đổi giúp mình năm tốt nghiệp không?” Cô ấy kiểm tra bảng trên máy tính. “Hệ thống ghi cậu thuộc khóa hai không hai mươi hai.” “Tôi nhập học năm đó. Nhưng năm nay tôi mới tốt nghiệp.” Cô bạn hơi lúng túng. “Bọn mình in theo dữ liệu phòng đào tạo gửi xuống.” Tôi không trách cô ấy. Trong bốn năm đại học, tôi đã quen với việc hệ thống nhớ ngày mình vào trường rõ hơn ngày mình có thể rời khỏi đây. Tôi bảo lưu một năm để về Thiệu Hưng chăm mẹ sau ca phẫu thuật. Khi quay lại, bạn cùng lớp cũ đã làm khóa luận, còn tôi phải học bù hai môn bắt buộc chỉ mở vào học kỳ xuân. Trên nhóm lớp, tôi vẫn thuộc khóa cũ. Trong ký túc xá, tôi ở cùng sinh viên khóa sau. Trên thẻ thư viện, ngày hết hạn từng đến trước ngày bảo vệ luận văn của tôi sáu tháng. Mỗi nơi đều có một cách khác nhau để nói rằng tôi đang đứng chậm hơn người khác một bước. “Cứ để vậy cũng được.” Tôi đeo thẻ lên cổ. “Ít nhất tên đúng.” Một giọng nam vang lên phía sau. “Thẻ sai thông tin thì không được dùng.” Tôi quay lại. Người vừa nói mặc áo sơ mi trắng xắn tay, trên cổ tay trái đeo đồng hồ mặt vuông. Anh cầm một tập sơ đồ chỗ ngồi, mép giấy thẳng đến mức trông như vừa được cắt. Thẻ trước ngực ghi LỤC MINH TRIẾT, TRƯỞNG BAN TỔ CHỨC. Anh rút thẻ của tôi khỏi dây đeo, nhìn năm tốt nghiệp rồi đặt nó sang chiếc hộp có nhãn IN LẠI. “Từ chiều nay dùng thẻ tạm. Thẻ chính sẽ có trước buổi tổng duyệt.” Tôi chưa kịp cảm ơn thì anh đã quay sang cô bạn phát thẻ. “Kiểm tra lại toàn bộ nhóm sinh viên có thay đổi thời gian học. Đừng để họ tự phát hiện từng người.” Câu nói ấy khiến tôi nhìn anh lâu hơn một chút. Rồi anh phá hỏng ấn tượng vừa tạo ra chỉ trong chưa đầy mười phút. Cuộc họp bắt đầu lúc chín giờ. Minh Triết chiếu lên màn