Dịch Thanh, sinh viên khiếm thính thường ngồi hàng đầu trong lớp tự chọn của tôi. Không ai trong số họ tốt nghiệp “đúng giờ”. Nhưng tất cả đều đã đi đến cuối. Minh Triết nhìn tôi. “Nếu cậu có phương án không làm vượt thời lượng và không hạ tiêu chuẩn an toàn, nộp trước thứ sáu.” “Hôm nay là thứ hai.” “Đúng.” “Anh cho tôi bốn ngày để sửa một tiêu chí đã dùng nhiều năm?” “Bảy ngày.” Anh chỉ lịch trên màn hình. “Thứ sáu tuần sau.” Tôi ghét việc anh sửa đúng một con số ngay giữa lúc tôi đang nổi nóng. “Được.” Tôi đóng máy tính. “Bảy ngày.” “Không phải một mình cậu.” Anh chuyển sang trang phân công. Dòng cuối cùng hiện tên chúng tôi cạnh nhau. RÀ SOÁT KHIẾU NẠI VÀ PHƯƠNG ÁN DANH SÁCH: TỐNG VÃN NGHI, LỤC MINH TRIẾT. Tôi bật cười vì không tin nổi. “Anh vừa là người giữ tiêu chí, vừa là người rà khiếu nại?” “Cậu vừa là người khiếu nại, vừa là người viết lời dẫn.” “Vậy rất công bằng.” “Ít nhất chúng ta đều có lý do để không tin nhau.” Đó là câu đầu tiên Lục Minh Triết nói khiến cả phòng bật cười. Sau cuộc họp, anh đưa tôi chìa khóa phòng đạo cụ phía sau sân khấu. Nơi đó được dùng làm phòng rà hồ sơ tạm thời. Trên tường có bảng trắng, cạnh cửa là một chiếc đồng hồ điện tử cũ đang chạy nhanh ba phút. Minh Triết đứng lên ghế, chỉnh nó về đúng giờ. “Anh không chịu được đồng hồ sai à?” tôi hỏi. “Không chịu được người khác phải trả giá vì nó sai.” Anh nói xong thì xuống ghế, không giải thích thêm. Chúng tôi bắt đầu với hai mươi hồ sơ. Tôi muốn gọi từng người đến hỏi họ mong gì. Minh Triết muốn phân nhóm lý do, thời gian di chuyển, hỗ trợ cần thiết và ảnh hưởng tới lịch sân khấu. “Con người không phải cột dữ liệu.” Tôi nói. “Nhưng nếu không có dữ liệu, cậu không chứng minh được họ có thể tham gia.” “Tôi có thể hỏi họ.” “Đó cũng là dữ liệu.” “Anh luôn nói chuyện như đang kẻ bảng à?” “Chỉ khi người đối diện muốn xóa cả bảng.” Tôi khoanh tay nhìn anh. Anh bình thản mở hồ sơ đầu tiên. Người đầu tiên