chỉ tin rằng nếu không thể đưa tất cả lên đúng giờ, cách công bằng nhất là không hứa với bất kỳ ai. Tôi đặt tấm thẻ xuống giữa bàn. “Ngày mai chúng ta thử với năm người.” “Ba người.” “Năm.” “Bốn. Và cậu phải ghi thời gian từng bước.” “Tôi sẽ ghi. Nhưng anh phải hỏi họ muốn được giới thiệu thế nào trước khi mở bảng tính.” Minh Triết chìa tay. “Thỏa thuận.” Tôi nhìn bàn tay anh, rồi bắt lấy. Bàn tay ấy khô và ấm. Cái siết ngắn, vừa đủ, không mang ý nghĩa nào ngoài một công việc chung kéo dài bảy ngày. Ít nhất lúc đó tôi đã nghĩ như vậy. Tôi không biết trên ổ cứng của anh đang có một sơ đồ chỗ ngồi từ năm trước, với một chiếc ghế hàng cuối được giữ trống suốt buổi lễ. Trên lưng ghế, tên tôi đã từng được viết bằng chính nét chữ thẳng và gọn ấy. Ngày thứ hai, Minh Triết đưa tôi một tập giấy dày gần bằng giáo trình. “Đây là số liệu thật.” Tôi lật trang đầu. “Hai nghìn một trăm ghế,” tôi đọc. “Vậy thêm bảy mươi ba người có gì khó?” “Chỉ được dùng hai nghìn lẻ tám ghế vì lối thoát.” “Đổi cấu hình.” “Đội cứu hỏa không duyệt kịp.” “Thêm một lượt.” “Sau sáu giờ phải trả hội trường cho đội biểu diễn tối.” “Rút phần chuyển lượt.” “Mười hai phút là mức tối thiểu để kiểm tra cầu thang và đưa phụ huynh ra ngoài.” Tôi gập tập giấy. “Anh định dọa tôi bằng bảng tính à?” “Không. Tôi muốn cậu phản bác đúng thứ đang cản mình.” “Vấn đề chỉ là thêm hai mươi cái tên.” “Bảy mươi ba.” “Tôi chỉ thấy hai mươi.” “Năm mươi ba người còn lại không nộp yêu cầu.” “Vì họ không muốn tham gia?” “Vì họ nghĩ mình không đủ điều kiện để được muốn.” Tôi ngẩng lên. “Anh biết chuyện này từ trước?” “Tôi biết số lượng. Không biết họ có muốn bước lên sân khấu hay không.” “Vì không ai hỏi.” “Đúng.” Minh Triết không chống chế. Điều đó khiến lời trách móc tiếp theo của tôi mắc lại ở cổ. Chúng tôi dành cả buổi sáng đo đường đi từ điểm chờ đến giữa sân khấu. Tôi cầm đồng hồ bấm giờ, Minh Triết đi thử với ba tốc độ khác