nhau. Lần đầu anh bước như người khỏe mạnh, mất sáu giây. Lần thứ hai anh chống một chiếc nạng mượn từ phòng y tế, mất mười bốn giây. Lần thứ ba anh bịt mắt và đi cùng một người dẫn đường, mất hai mươi hai giây. Ở lần thứ ba, anh suýt đặt chân ra ngoài vạch phản quang. Tôi giữ khuỷu tay anh lại. “Dừng.” Minh Triết đứng yên, chiếc khăn đen che mắt. “Tôi lệch bao nhiêu?” “Nửa bàn chân.” “Nếu là đêm diễn, ánh đèn sẽ làm vạch khó nhìn hơn.” “Anh vẫn muốn mọi người đi trong tám giây?” “Không.” Anh tháo khăn. “Tôi muốn biết phải lấy thời gian ở đâu.” “Bỏ biểu trưng giữa các khoa,” tôi nói. “Mười một phút.” “Nhà tài trợ sẽ phản đối.” “Dồn biểu trưng vào mở và kết.” Minh Triết ghi lại. “Còn thiếu.” “Không bắt tay đủ ba đại diện. Chỉ nhận bìa bằng.” “Bảy phút.” “Chụp ảnh tập thể sau lễ.” “Bốn phút.” Tôi gõ đầu bút xuống bảng. “Hai mươi hai phút. Đủ chưa?” “Đủ thời gian.” “Vậy làm.” “Ba đề xuất, ba nhóm có quyền nói không.” “Thế thì chúng ta khiến họ phải nói không trước mặt những người bị loại.” Buổi chiều, bốn sinh viên đầu tiên đến phòng đạo cụ. “Mình muốn được gọi cùng khoa công tác xã hội,” Tuyết Mai nói. “Đừng nhắc khoa hóa học.” Gia Hòa chỉ cầu thang. “Tôi cần lối bên. Nhưng đừng nói về tai nạn.” La Tĩnh đẩy tấm thẻ lại. “Tôi không bước lên. Gia đình chưa biết tôi chuyển ngành.” Dịch Thanh gõ trên điện thoại: Tôi tự nói tên. Tôi nhìn Minh Triết. “Bốn người, bốn lựa chọn.” “Vậy đừng ép họ vào một phương án,” anh đáp. Tôi lấy thẻ trắng, viết tên từng người rồi để họ tự sửa. Tuyết Mai gạch tên khoa cũ. Gia Hòa thêm một dấu chấm cạnh tên để đội hậu trường biết cần mở lối bên. La Tĩnh lật úp thẻ của mình. Dịch Thanh viết dưới tên một câu ngắn: Để tôi tự nói. Minh Triết ghi thời gian nhưng không hỏi thêm lý do. Khi La Tĩnh rời đi, anh đặt thẻ úp của cô vào phong bì riêng. “Tôi tưởng anh cần dữ liệu,” tôi nói. “Cô ấy đã cho dữ liệu cần thiết. Không tham gia.” “Anh không muốn biết vì sao à?” “Muốn