người cho phép. Phương án phải dùng được cho bất kỳ ai cần nó. Có lẽ đó là cách Minh Triết xin lỗi mà không dùng từ xin lỗi. Ngày thứ tư, Đường Khả Nhi đến xem bản thử. Khả Nhi là sinh viên năm cuối ngành kinh tế, đại diện nhóm kết nối nhà tài trợ. Cô ấy mặc áo vest màu kem, tóc buộc thấp, nói chuyện nhỏ nhẹ đến mức người đối diện thường phải im mới nghe rõ. Cô ấy xem Dịch Thanh tự nói tên, xem Gia Hòa đi lối bên, rồi hỏi Minh Triết: “Phần giới thiệu thành tích đặt ở đâu?” “Bỏ.” “Nhà tài trợ mua khung phát sóng vì buổi lễ có hình ảnh sinh viên tiêu biểu.” “Vẫn có phần vinh danh riêng.” “Còn nhóm này?” Tôi không thích cách cô ấy gọi bảy mươi ba người là nhóm này. “Là sinh viên tốt nghiệp,” tôi nói. Khả Nhi nhìn sang tôi. “Tôi không phủ nhận. Nhưng phát sóng trực tiếp cần câu chuyện rõ. Nếu đưa thêm người, bên truyền thông sẽ muốn biết vì sao họ khác danh sách chính.” “Họ không cần khác.” “Vậy lý do gì để tạo một phân đoạn mới?” “Vì phân đoạn cũ loại họ.” Khả Nhi vẫn bình tĩnh. “Vãn Nghi, tôi hiểu cậu có trải nghiệm cá nhân. Nhưng nếu biến trải nghiệm đó thành tiêu chí, chúng ta đang dùng cảm xúc để thay quy trình.” Tôi thấy mặt nóng lên. Minh Triết đặt đồng hồ bấm giờ xuống bàn. “Phương án không dựa trên trải nghiệm của Vãn Nghi.” Khả Nhi quay sang anh. “Vậy dựa trên gì?” “Bảy mươi ba phản hồi, bốn mô hình đường đi, thời lượng đã đo và quyền đồng ý của từng người.” “Các cậu chưa có bảy mươi ba phản hồi.” “Chúng tôi sẽ có.” Khả Nhi nhìn tập thẻ trắng. “Cậu định bỏ biểu trưng giữa các khoa để lấy thời gian?” “Đúng.” “Điều đó vi phạm thỏa thuận hiển thị.” “Thỏa thuận cho phép dồn thời lượng biểu trưng vào mở và kết.” Cô ấy hơi nheo mắt. Minh Triết đã đọc kỹ hợp đồng hơn cả người phụ trách nó. “Còn phát sinh rủi ro?” “Tôi chịu trách nhiệm.” “Cậu không thể nhận thay cả ban.” “Bản thử nghiệm do tôi ký.” Tôi nhìn anh. Hai ngày trước, phương án là ý kiến gây rối của tôi.