còn tôi ngồi ngoài hành lang bệnh viện, cầm điện thoại bằng một tay và bóc cam bằng tay kia. Tôi đã nói mình không tiếc. Có lẽ tôi thực sự không tiếc tấm bìa bằng. Nhưng tôi từng tưởng chẳng ai nhận ra mình vắng mặt. Minh Triết trở lại, thấy màn hình rồi dừng ở cửa. “Tôi không mở,” tôi nói. “Tôi biết.” “Vì sao tên tôi ở đó?” Anh đặt điện thoại xuống bàn. “Danh sách lớp cũ có tên cậu. Tôi giữ ghế đến khi xác nhận cậu không về.” “Chúng ta từng quen nhau à?” “Không.” “Vậy tại sao?” “Vì một người đến muộn vẫn cần có chỗ trước khi họ quyết định không đến.” Tôi nhìn anh. “Nhưng năm nay chính quy trình anh ký lại xóa tên tôi.” Minh Triết không né câu hỏi. “Đúng.” Một tiếng rung khẽ phát ra từ chiếc đồng hồ điện tử trên tường. Mười hai giờ. Minh Triết đã cài nó báo giờ đóng cửa phòng. Tôi không đứng dậy. “Anh giữ một chiếc ghế cho người không biết mình có ghế, rồi năm sau anh bảo vệ danh sách không có tên người đó. Tôi nên hiểu anh thế nào?” “Hiểu rằng giữ một ghế không sửa được một quy trình sai.” “Anh biết nó sai từ bao giờ?” “Từ năm trước.” “Và anh vẫn ký?” “Vì tôi nghĩ nếu không thể sửa toàn bộ, ít nhất phải giữ buổi lễ chạy được.” Tôi bật cười, nhưng mắt cay lên. “Anh luôn chọn cái chạy được.” “Đúng.” “Dù phải bỏ ai lại?” Minh Triết nhìn tấm thẻ tạm trên cổ tôi. “Tôi từng nghĩ một hệ thống không hoàn hảo vẫn tốt hơn hỗn loạn. Bây giờ tôi không chắc.” “Vì tôi khiếu nại?” “Vì cậu buộc tôi nhìn xem cái gọi là trật tự đang làm ai im lặng.” Căn phòng nhỏ bỗng yên đến mức tôi nghe được tiếng quạt của máy tính. Tôi quay lại sơ đồ. Chiếc ghế vàng ở hàng cuối giống một lời tử tế đến quá muộn, cũng giống một bằng chứng rằng Minh Triết chưa bao giờ hoàn toàn tin vào quy trình mình bảo vệ. “Ngày mai,” tôi nói, “chúng ta hỏi đủ bảy mươi ba người.” “Ngày mai là chủ nhật.” “Anh có kế hoạch khác à?” “Có.” Tôi nhìn anh. Minh Triết kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi, mở lại bảng phản