hồi. “Làm ngay tối nay để ngày mai họ có thời gian trả lời.” Chúng tôi chia danh sách làm đôi. Trước khi gửi biểu mẫu, Minh Triết thêm một câu ở đầu trang: Bạn có quyền không kể lý do. Hãy chỉ chọn cách bạn muốn tên mình xuất hiện. Tôi đọc câu ấy hai lần. Rồi tôi đặt tấm thẻ trắng mang tên mình cạnh chiếc đồng hồ bấm giờ của anh. Lần đầu tiên, tôi không còn muốn thắng Lục Minh Triết. Tôi muốn biết nếu chúng tôi cùng đứng về một phía, cái hệ thống tưởng như không thể lay chuyển kia sẽ phải nhường lại bao nhiêu chỗ. Đến sáng thứ hai, sáu mươi chín trong số bảy mươi ba người đã trả lời. Bốn mươi mốt người muốn bước lên sân khấu. Mười bảy người chỉ muốn tên mình xuất hiện trong danh sách tốt nghiệp chung. Chín người chọn nhận bằng tại khoa. Hai người muốn suy nghĩ thêm. Không có lựa chọn nào mang tên được phép hoặc không được phép. Chúng tôi đổi nó thành cách tôi muốn xuất hiện. Minh Triết in từng câu trả lời thành phiếu riêng, che phần lý do cá nhân rồi mời đại diện các khoa đến kiểm tra. Tôi chuẩn bị lời dẫn ngắn đến mức gần như không còn gì để dẫn. “Tiếp theo, xin mời các tân cử nhân tự giới thiệu.” Chỉ vậy. Người bước lên tự nói tên. Nếu muốn, họ nói thêm khoa. Không ai phải công bố mình từng bị bệnh, từng bảo lưu, từng chuyển ngành hay từng đi làm ban đêm để trả học phí. Buổi thử đầu tiên diễn ra ở hội trường trống. Dịch Thanh cầm micrô, nhìn thẳng xuống hàng ghế không người. “Hà Dịch Thanh.” Giọng cậu ấy hơi chậm, nhưng rõ. Minh Triết không nhìn đồng hồ ngay. Anh đợi Dịch Thanh bước qua vạch giữa, nhận bìa bằng rồi quay xuống cầu thang. Khi cậu ấy đến vị trí an toàn, anh mới bấm dừng. “Mười ba giây.” Dịch Thanh nhìn con số, vẻ mặt căng lên. Minh Triết xoay màn hình đồng hồ về phía mình. “Đủ.” Cậu ấy gõ trên điện thoại: Tôi chậm hơn tám giây. “Quy trình chậm hơn cậu,” Minh Triết đáp. “Chúng tôi đang sửa quy trình.” Dịch Thanh nhìn anh một lúc rồi cười. Sau buổi thử, chúng tôi ngồi