ở bậc sân khấu ăn mì hộp. Hội trường chỉ bật đèn bảo trì, mỗi dãy ghế chìm trong một màu xám nhạt. Tôi hỏi Minh Triết về câu nói trước đây của anh: không chịu được người khác trả giá vì đồng hồ sai. Anh im lặng lâu đến mức tôi nghĩ mình đã hỏi quá giới hạn. “Ba năm trước,” anh nói, “tôi phụ trách giờ tập trung cho cuộc thi thiết kế sinh viên. Tôi ghi nhầm giờ lên nhóm. Một bạn đến muộn mười lăm phút, bị loại.” “Anh có xin ban tổ chức cho thi lại không?” “Có. Họ từ chối.” “Còn người đó?” “Bỏ đội.” Minh Triết dùng nĩa nhựa gấp mép cốc mì lại, dù chẳng có lý do gì phải làm nó phẳng. “Tôi xin lỗi rất nhiều. Cậu ấy nói xin lỗi không trả lại học bổng được.” Tôi hiểu vì sao anh sửa chiếc đồng hồ chạy nhanh ba phút ngay ngày đầu. Vì sao anh đo mọi đoạn đường. Vì sao đối với anh, đúng giờ không phải thói quen khó chịu mà là cách ngăn một lỗi nhỏ biến thành hậu quả của người khác. “Anh không thể sửa mọi sai số bằng cách loại người có thể làm chậm chương trình,” tôi nói. “Tôi biết.” “Bây giờ mới biết?” “Bây giờ mới chịu thừa nhận.” Tôi khuấy cốc mì đã hết nước dùng. “Tôi cũng có chuyện chưa chịu thừa nhận.” Minh Triết không thúc. “Mẹ tôi mổ cột sống vào đúng học kỳ tôi chuẩn bị trao đổi ở Bắc Kinh. Chị gái tôi đang mang thai, bố không biết chăm người bệnh. Tôi về nhà vì nghĩ mình là người hợp lý nhất.” “Cậu có muốn về không?” “Có. Nhưng tôi cũng muốn đi Bắc Kinh.” Hai điều ấy từng khiến tôi xấu hổ. Nếu nói mình tự nguyện, tôi phải giả vờ không tiếc. Nếu nói mình hy sinh, tôi biến mẹ thành gánh nặng. Vì thế tôi thường chỉ nói một câu: tôi có việc gia đình. “Tôi từng giận mẹ mỗi khi thấy ảnh bạn bè tốt nghiệp,” tôi nói. “Sau đó lại giận chính mình vì đã giận.” Minh Triết đặt cốc mì xuống. “Cậu không cần biến lựa chọn khó thành lựa chọn không đau.” Tôi nhìn sang anh. “Câu đó nằm trong bảng tính nào vậy?” “Trang cuối.” Tôi bật cười. Minh Triết cũng cười, nhưng