lần này nụ cười ở lại lâu hơn. Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ bằng một cốc mì đã nguội. Tôi nhận ra nếu nghiêng vai một chút, tay áo có thể chạm tay áo anh. Tôi không làm thế. Anh cũng không. Chúng tôi ngồi cạnh nhau, đủ gần để nghe tiếng thở của người kia, đủ xa để không biến một lần thành thật thành lời hứa mà cả hai chưa sẵn sàng nói. Ba ngày sau, hội đồng đồng ý xem bản mô phỏng. “Bốn mươi mốt người thì chia thế nào?” Khả Nhi hỏi. Minh Triết chỉ sơ đồ. “Hai đường hậu trường.” “Người đi chậm đứng đâu?” “Đường gần cửa hơn.” “Người tự nói tên?” “Dùng micrô riêng.” “Người đổi ý?” “Không bị gọi bất ngờ. Tên chỉ xuất hiện theo lựa chọn đã xác nhận.” Khả Nhi kéo bảng lại gần. “Cột lý do đâu?” “Không có.” “Vậy bảng này theo dõi gì?” “Tên, cách xuất hiện, hỗ trợ kỹ thuật và consent.” “Chỉ thế?” “Chỉ những gì chúng ta có quyền biết.” Khả Nhi nhìn bảng. “Không có bằng chứng vì sao họ cần hỗ trợ.” “Không cần,” tôi nói. “Nếu bị hỏi?” “Chúng ta nói họ đã chọn cách tham gia phù hợp.” “Nhà tài trợ sẽ hỏi vì sao có phân đoạn ngoài kế hoạch.” Minh Triết trả lời: “Vì danh sách cũ không phản ánh toàn bộ sinh viên đủ điều kiện tốt nghiệp.” Khả Nhi nhìn anh. “Cậu đang dùng một lỗi quản lý để thuyết phục bên ngoài rằng trường xử lý tốt?” “Không. Tôi đang đề nghị trường xử lý tốt trước khi nói với bên ngoài.” Bản mô phỏng bắt đầu. Không ai kể chuyện vượt khó. Không có nhạc bi thương. Không có người dẫn dùng giọng nghẹn ngào để nói thay cuộc đời người khác. Từng người cầm thẻ trắng, bước đến micrô và nói tên. Có người nói rất nhanh. Có người dừng một nhịp. Có người chỉ giơ thẻ để người dẫn đọc. Dịch Thanh tự nói rồi ký hiệu thêm một câu cảm ơn về phía phiên dịch. Tổng thời lượng vượt bản cũ bốn phút ba mươi bảy giây. Dưới giới hạn năm phút Khả Nhi đặt ra. Một cô trong hội đồng hỏi liệu nhóm có thể gọi tên phân đoạn này là Hành Trình Đặc Biệt để dễ truyền thông hay không. Bốn mươi mốt