tấm thẻ cùng hạ xuống. Tôi đứng dậy. “Không. Họ không tham gia để làm nội dung truyền cảm hứng.” Cô ấy hơi khó chịu. “Vậy gọi thế nào?” “Lễ tốt nghiệp.” Minh Triết đẩy bản báo cáo về phía hội đồng. “Đề nghị gộp vào danh sách chính, dùng cùng ánh sáng và nhạc nền. Chỉ hậu trường thay đổi đường đi.” Cuộc họp kéo dài thêm một giờ. Cuối cùng, hội đồng chưa duyệt nhưng cũng không bác. Họ yêu cầu thu đủ xác nhận và kiểm tra hợp đồng phát sóng. Đó là lần đầu tiên quyền lực đổi phía. Không phải vì tôi nói lớn. Không phải vì Minh Triết có chức trưởng ban. Mà vì bốn mươi mốt người đã chọn cùng một điều, và lựa chọn của họ được ghi lại rõ hơn mọi câu chuyện chúng tôi có thể kể thay. Tối đó, Minh Triết đưa tôi về ký túc xá bằng xe đạp. Tôi ngồi sau, giữ mép yên thay vì giữ áo anh. Đến đoạn đường lát gạch cạnh hồ, xe xóc mạnh. Tôi vô thức nắm lấy lưng áo Minh Triết. Anh đi chậm lại. “Tôi không yếu đến mức ngã,” tôi nói. “Tôi biết.” “Vậy sao đi chậm?” “Đường xấu.” “Lúc nãy cũng đường này.” “Lúc nãy cậu chưa nắm áo tôi.” Tôi buông tay ngay. Minh Triết bật cười phía trước. Gió từ hồ thổi qua, mang theo mùi cỏ ẩm. Tôi nhìn vai anh, nghĩ đến chiếc ghế hàng cuối, tấm thẻ tạm, hộp sữa đậu nành không đường và câu anh đã thêm vào biểu mẫu. Bạn có quyền không kể lý do. Tôi chợt nhận ra mình bắt đầu thích một người không bằng những lúc anh bảo vệ tôi, mà bằng những lúc anh không đòi quyền bước vào phần tôi chưa muốn kể. Cảm giác ấy đẹp, nhưng nó không khiến tôi sáng suốt hơn. Hai ngày sau, Khả Nhi khóa quyền truy cập danh sách. Cô ấy gọi chúng tôi đến phòng truyền thông và đặt trước mặt một bản phụ lục hợp đồng. Đơn vị phát sóng có quyền duyệt mọi thay đổi trong danh sách hình ảnh. Phân đoạn phát sinh phải có hồ sơ giải trình và quyền sử dụng câu chuyện cá nhân nếu được quảng bá. “Chúng tôi không quảng bá câu chuyện cá nhân,” Minh Triết nói. “Nhưng bên phát sóng đã biết