nhóm này tồn tại.” “Ai nói?” tôi hỏi. Khả Nhi không trả lời ngay. Cuối cùng cô ấy xoay máy tính bảng về phía chúng tôi. Một bài đăng ẩn danh trên diễn đàn trường đã chụp ảnh bản thử. Dưới ảnh là dòng: Bảy mươi ba sinh viên bị xóa khỏi lễ tốt nghiệp vì đi chậm hơn người khác. Bài đăng có hơn hai nghìn lượt chia sẻ. Tôi nhận ra góc chụp. Phòng đạo cụ. Chiếc đồng hồ trên tường. Thẻ tên của Dịch Thanh nằm ở góc bàn. “Không phải tôi,” tôi nói. Khả Nhi gật đầu. “Tôi không nói là cậu. Nhưng bây giờ nhà tài trợ yêu cầu danh sách lý do để đánh giá rủi ro hình ảnh.” “Không đưa.” Minh Triết trả lời ngay. “Vậy phân đoạn dừng.” “Cậu không có quyền tự dừng.” “Tôi có quyền khóa dữ liệu phát sóng cho đến khi đủ hồ sơ.” Khả Nhi không hề vui khi nói câu ấy. Cô ấy thực sự tin mình đang bảo vệ tất cả khỏi một vụ truyền thông tệ hơn. Tôi hiểu logic đó, nhưng không chấp nhận kết quả. Chúng tôi rời phòng trong im lặng. Ở hành lang, Minh Triết gọi cho cố vấn. Tôi mở điện thoại, nhìn bài đăng đang lan nhanh. Bình luận chia thành hai phía. Một bên trách trường vô cảm. Bên kia hỏi những người tốt nghiệp muộn có xứng đáng chiếm thời gian của người khác hay không. Tên của Dịch Thanh xuất hiện trong một bình luận. Có người nhận ra tấm thẻ. Tôi nhắn cho cậu ấy xin lỗi và hỏi có muốn chúng tôi yêu cầu gỡ ảnh không. Dịch Thanh trả lời: Gỡ ảnh. Nhưng đừng gỡ vấn đề. Tôi đọc câu đó rất lâu. Tối hôm ấy, Minh Triết phải họp với hội đồng. Tôi ở phòng đạo cụ một mình. Quyền truy cập danh sách đã bị khóa. Bốn mươi mốt tấm thẻ trắng nằm trong ngăn kéo, không biết có còn được dùng hay không. Tôi nghĩ nếu mọi người hiểu một người thật sự đã trải qua gì, họ sẽ thôi tranh luận bằng những con số lạnh lùng. Tôi nghĩ câu chuyện của mình là thứ duy nhất tôi có quyền kể. Vì thế tôi viết một bài. Tôi kể rằng mình từng bảo lưu một năm để chăm mẹ. Tôi kể cảm giác nhìn bạn