truy cập phòng thử.” “Anh không chụp ảnh.” “Nhưng tôi là người chịu trách nhiệm không gian.” Tôi đứng dậy. “Anh đừng nhận cả chuyện tôi đăng bài.” “Tôi không nhận thay cậu.” Giọng anh rất bình tĩnh. “Cậu phải tự nhận phần đó.” Câu nói làm tôi đau hơn một lời trách móc. “Tôi chỉ muốn mọi người hiểu.” “Cậu muốn họ hiểu câu chuyện của cậu.” “Có gì sai?” “Không sai. Nhưng cậu dùng nó làm đại diện sau khi chính chúng ta đã hứa không kể thay.” Tôi nhìn những tấm thẻ trong ngăn kéo. “Nếu tôi im lặng, họ sẽ tiếp tục bị xóa.” “Im lặng và nói thay không phải hai lựa chọn duy nhất.” “Vậy lựa chọn thứ ba là gì?” “Trả micro lại cho họ.” Tôi bật cười chua chát. “Micro nào? Phân đoạn bị hủy rồi.” “Vậy tìm một cách khác. Nhưng lần này, cậu không được quyết định điều họ cần nói.” Minh Triết lấy thẻ trưởng ban khỏi cổ, đặt lên bàn. Mặt sau thẻ có một vết mực đen do tôi từng ném tấm thẻ tên vào anh. “Tôi phải bàn giao quyền điều hành chiều nay.” “Anh giận tôi không?” “Có.” Anh trả lời ngay, không làm tôi nhẹ lòng bằng một lời phủ nhận. “Nhưng tôi giận vì cậu đã làm điều cậu ghét nhất. Không phải vì cậu khiến tôi mất chức.” “Anh có thể lấy lại không?” “Không biết.” “Còn lễ?” “Danh sách cũ sẽ chạy nếu không có phương án mới được duyệt trước tổng duyệt.” “Còn bốn ngày.” “Đúng.” Lần này, con số không phải lời thách thức. Nó là cái giá hiện rõ giữa hai chúng tôi. Minh Triết rời đi để bàn giao. Tôi ở lại một mình với bốn mươi mốt tấm thẻ, mười hai phiếu rút consent và bài đăng mà tôi không thể thu hồi khỏi trí nhớ của người đã đọc. Tôi mở bài, thêm một dòng đầu tiên. Tôi đã sai khi dùng câu chuyện của mình làm khung cho người khác. Việc ủng hộ thay đổi không trao cho tôi quyền đại diện bất kỳ ai. Tôi không xin mọi người tiếp tục ủng hộ. Không giải thích ý tốt. Tôi chỉ nhận lỗi và đóng phần bình luận. Sau đó tôi xóa toàn bộ cột lý do khỏi bản sao dữ liệu của mình. Tôi gửi từng người một câu hỏi