mới. Không phải: Bạn có muốn tham gia lễ thay thế không? Mà là: Nếu không ai kể thay, bạn muốn tên mình xuất hiện bằng cách nào? Tin nhắn đầu tiên được trả lời sau gần một giờ. Dịch Thanh gửi một đoạn video. Cậu ấy đặt thẻ trắng trước ngực, tự nói tên mình, rồi ký hiệu: Chỉ vậy thôi. Tin nhắn thứ hai đến từ Tuyết Mai. Tên, khoa hiện tại. Không nhắc chuyển ngành. Gia Hòa trả lời thứ ba. Tên. Lối bên. Không kể tai nạn. La Tĩnh không trả lời. Tôi chấp nhận sự im lặng đó như một lựa chọn đầy đủ. Đến chiều, hai mươi chín người gửi cách họ muốn xuất hiện. Không ai dùng cùng một câu chuyện. Không ai cần tôi giải thích vì sao họ xứng đáng. Tôi đặt các câu trả lời thành một hàng trên bàn, cạnh chiếc thẻ trưởng ban Minh Triết để lại. Lần đầu tiên từ khi bắt đầu, tôi hiểu câu hỏi của chúng tôi không phải làm sao để đưa thêm người lên sân khấu. Mà là làm sao để sân khấu thôi thuộc về người đang giữ danh sách. Tôi gọi cho Minh Triết. Anh bắt máy sau tiếng chuông thứ hai. “Tôi có một phương án,” tôi nói. “Cậu đã hỏi họ chưa?” “Rồi.” “Có lý do cá nhân trong dữ liệu không?” “Không.” “Cậu có định kể thay không?” “Không.” Minh Triết im lặng một nhịp. “Vậy nói đi.” “Từng người tự nói tên trong một câu. Không kể lý lịch, không câu chuyện chung, không nhãn đặc biệt. Ai không muốn nói thì thẻ được đưa lên màn hình. Ai không muốn xuất hiện thì tên ở danh sách cuối. Chúng ta chỉ thay cách gọi, không thêm nội dung.” “Thời lượng?” “Tôi chưa đo đủ.” “Tôi đang ở hội trường phụ.” “Anh bị đình chỉ.” “Tôi không điều hành. Tôi chỉ có đồng hồ.” Tôi cầm chồng thẻ lên. “Mười phút nữa tôi đến.” “Bảy phút.” “Anh không còn là trưởng ban mà vẫn ra lệnh?” “Không. Tôi đang nhắc cậu hội trường phụ đóng cửa lúc sáu giờ.” Tôi nhìn đồng hồ. Còn tám phút. Tôi ôm chồng thẻ chạy ra khỏi phòng. Lần này, tôi không chạy để đến kịp một danh sách đã có sẵn. Tôi chạy để cùng những người từng bị xóa viết lại cách tên của chúng