tôi được gọi. Hội trường phụ không có sân khấu thật. Chúng tôi dùng một bục gỗ thấp, hai chiếc loa cũ và dải băng trắng dán trên sàn làm vạch bước lên. Minh Triết đứng ở cuối đường đi với đồng hồ bấm giờ. Tôi đặt micro giữa phòng, không cầm nó. Hai mươi chín người lần lượt thử. “Tôn Vãn Nghi.” “Phùng Tuyết Mai, khoa công tác xã hội.” “Trần Gia Hòa.” Có người nói một câu. Có người chỉ nói tên. Dịch Thanh giữ micro lâu hơn một nhịp để phát âm đủ rõ. Không ai thúc cậu ấy. Người không muốn nói đưa thẻ trắng về phía máy quay thử. Người không muốn xuất hiện gửi tên cho danh sách cuối. Mỗi lựa chọn được ghi lại bằng một ô xác nhận riêng. Sau lượt cuối, Minh Triết cộng thời gian. “Ba phút mười một giây.” Tôi tưởng mình nghe nhầm. “Ít hơn bản mô phỏng?” “Vì không có lời dẫn riêng, không đổi ánh sáng, không chuyển phân đoạn.” “Vậy chúng ta có thể gộp vào danh sách chính.” “Về kỹ thuật, có.” “Về phần còn lại?” Minh Triết nhìn chiếc thẻ trưởng ban đã không còn trên cổ anh. “Cần người có quyền đồng ý.” “Chúng ta không còn quyền truy cập hệ thống,” tôi nói. “Đúng.” “Không còn vị trí trong cuộc họp.” “Đúng.” “Không có phân đoạn được phê duyệt.” “Cũng đúng.” Tôi đặt các phiếu lên bàn. “Nhưng có hai mươi chín xác nhận.” “Và mười hai lựa chọn rút lại phải được tôn trọng.” “Bảng này không có lý do cá nhân.” “Phương án cũng không kể thay ai.” Tôi mở thư gửi hội đồng. “Vậy tôi gửi.” Minh Triết không ký cùng. “Tại sao?” tôi hỏi. “Cậu tạo phương án này sau khi nhận lỗi và hỏi lại họ. Nếu tôi ký thay, hội đồng sẽ nghĩ tôi đang dùng vị trí cũ để bảo lãnh.” “Anh không sợ họ bác vì tôi vừa gây rắc rối sao?” “Có.” “Vậy anh để tôi tự gửi?” “Vì đây là phần cậu phải tự làm.” Tôi nhìn nút gửi. Sau bài đăng, tên tôi không còn là lợi thế. Nó là bằng chứng của một sai lầm công khai. Nếu hội đồng từ chối, tôi không thể đổ cho Minh Triết, Khả Nhi hay tiêu chí cũ. Tôi bấm gửi. Cố vấn trả lời vào sáng hôm sau.