Hội đồng đồng ý xem phương án trong buổi tổng duyệt kín, với ba điều kiện: không vượt thời lượng; không thay đổi quyền phát sóng đã ký; không tự ý công bố dữ liệu. Khả Nhi được giao kiểm tra điều kiện cuối. Khi chúng tôi gặp lại trong phòng truyền thông, cô ấy đặt bài đăng xin lỗi của tôi bên cạnh bản consent mới. “Cậu biết một lời xin lỗi không làm ảnh chụp biến mất.” “Tôi biết.” “Cũng không khiến mười hai người rút consent quay lại.” “Tôi không yêu cầu họ quay lại.” Khả Nhi nhìn tôi. “Nếu chỉ còn hai mươi chín người, cậu vẫn làm?” “Dù chỉ còn một người muốn tự nói tên, người đó vẫn có quyền.” “Cậu từng dùng số đông để ép hội đồng.” “Tôi đã sai.” “Cậu nói câu đó khá dễ.” “Không dễ. Chỉ là tôi không có câu nào đúng hơn.” Minh Triết đứng ngoài cửa, không chen vào. Tôi biết anh có thể tìm điều khoản để phản bác Khả Nhi, nhưng anh để tôi tự chịu cuộc đối thoại này. Khả Nhi lật từng phiếu. “Không có lý do cá nhân.” “Không cần.” “Không có quyền dùng hình ảnh cho chiến dịch.” “Không có chiến dịch.” “Không có tên phân đoạn.” “Vì không phải phân đoạn riêng.” Cô ấy dừng ở phiếu của Dịch Thanh. “Nếu bên phát sóng hỏi tại sao một sinh viên tự nói tên?” “Vì đó là tên của cậu ấy.” Khả Nhi tựa lưng vào ghế. Lần đầu tiên vẻ bình tĩnh của cô ấy lộ ra một vết mệt mỏi. “Các cậu nghĩ tôi muốn loại họ à?” “Tôi nghĩ cậu muốn mọi thứ không bị cắt sóng,” tôi nói. “Đúng. Một buổi lễ bị cắt giữa chừng sẽ ảnh hưởng đến tất cả.” “Nhưng để tránh rủi ro đó, cậu chấp nhận một số người biến mất từ trước.” “Còn cậu, để họ xuất hiện, cậu từng chấp nhận biến họ thành câu chuyện của mình.” Tôi gật đầu. “Vì thế lần này không ai trong chúng ta được nói thay.” Khả Nhi nhìn ra cửa. “Minh Triết cũng không?” “Cũng không.” Anh đáp từ ngoài hành lang: “Tôi chỉ phụ trách đồng hồ nếu được cho phép.” Khả Nhi khép tập phiếu. “Tôi sẽ xác nhận phương án không dùng dữ liệu ngoài consent. Nhưng nếu tổng duyệt vượt thời gian, tôi dừng