mặc áo cử nhân đứng kín hành lang, người chỉnh mũ, người chụp ảnh, người gọi video cho gia đình. Mùi vải mới, nước hoa và cà phê hòa trong không khí. Tôi đeo thẻ chính, kiểm tra lời dẫn lần cuối. Danh sách trên máy tính có một trăm tám mươi bảy tên, gồm cả hai mươi chín người theo phương án mới. Những người chọn không xuất hiện nằm trong danh sách điện tử cuối chương trình. Không ai bị đánh dấu bằng lý do. Tám giờ mười lăm, Khả Nhi nhận cuộc gọi từ đơn vị phát sóng. Tám giờ mười bảy, cô ấy yêu cầu in lại danh sách. Bên phát sóng từ chối thay đổi thứ tự đã gửi. Họ chỉ chấp nhận bản danh sách cũ gồm một trăm năm mươi tám người. Hai mươi chín tên mới có thể xuất hiện ở màn hình cuối nhưng không được gọi trực tiếp. “Chúng ta đã duyệt trong tổng duyệt,” tôi nói. Khả Nhi giữ điện thoại bên tai. “Họ nói tệp cập nhật không được ký đúng hạn.” “Ai chưa ký?” “Phòng truyền thông.” “Cậu là đại diện.” “Tôi xác nhận consent, không có quyền sửa phụ lục phát sóng.” Minh Triết kiểm tra lịch sử gửi tệp. Bản cập nhật được chuyển lúc mười một giờ tối, nhưng hệ thống đóng nhận lúc mười giờ ba mươi. “Chậm ba mươi phút,” anh nói. Tôi nhìn anh. Đồng hồ lại trở thành cánh cửa đóng trước tên của người khác. “Có cách nào không?” “Dùng tín hiệu nội bộ, không phát phần tự gọi tên.” Khả Nhi hạ điện thoại. “Khán giả trong hội trường nghe được, nhưng luồng phát sóng sẽ chèn nhạc và hình toàn cảnh.” “Vậy gia đình xem từ xa không nghe tên họ.” “Hoặc dùng danh sách cũ.” Hai lựa chọn. Một cái tên bị xóa khỏi sóng. Hoặc bị xóa khỏi sân khấu. Minh Triết hỏi: “Nếu tắt đồng hồ đồng bộ của đơn vị phát sóng, tín hiệu sẽ thế nào?” Khả Nhi nhìn anh. “Họ mất quyền điều khiển cue trong phân đoạn trao bằng.” “Họ có thể tiếp tục ghi hình?” “Có. Nhưng chương trình có thể vượt khung.” “Và trách nhiệm?” “Thuộc người can thiệp hệ thống.” Minh Triết không nói thêm. Tám giờ hai mươi lăm, hội đồng yêu cầu giữ danh sách cũ để bảo đảm phát sóng. Tám