giờ ba mươi, tôi nhận xấp giấy mới. Một trăm năm mươi tám tên. Không có tên Dịch Thanh. Không có Tuyết Mai. Không có Gia Hòa. Không có tên tôi. Tôi được phép dẫn, nhưng không được phép bước lên sân khấu nhận bằng. Đồng hồ trên cánh gà bắt đầu đếm ngược chín mươi giây. Cảnh tôi từng kể ở đầu câu chuyện bắt kịp chúng tôi. Khả Nhi chìa tay. “Vãn Nghi, giao bản in cho tôi. Người dẫn dự phòng sẽ tiếp tục.” “Rồi hai mươi chín người kia thì sao?” “Họ vẫn có tên trên màn hình cuối.” “Gia đình họ sẽ không nghe được.” “Đây là phương án duy nhất còn được phép.” “Không phải duy nhất. Chỉ là phương án ít rủi ro nhất cho những người đang cầm danh sách.” Tôi lật qua những trang giấy mỏng, thấy khoảng trống nơi tên chúng tôi đáng lẽ phải nằm, rồi úp toàn bộ xuống bàn. “Tôi sẽ không đọc bản này. Tôi từ chối dùng giọng mình để làm họ biến mất.” Khả Nhi nhắm mắt một giây. Khi mở ra, cô ấy không còn giận, chỉ còn mệt. “Nếu cậu từ chối, họ sẽ thay người dẫn.” “Tôi biết.” “Cậu cũng mất cơ hội nhận bằng trong phần cuối.” “Tên tôi vốn không có.” “Vãn Nghi, đừng biến đây thành một hành động tượng trưng.” “Không.” Tôi tháo thẻ lời dẫn đặt cạnh danh sách. “Đây là việc tôi từ chối dùng giọng mình để làm người khác biến mất.” Người phụ trách phát sóng giơ năm ngón tay. Một phút. Minh Triết bước tới bảng điều khiển. Anh không còn là trưởng ban. Anh không có thẻ quyền hạn. Nhưng anh là người đã thiết kế đường tín hiệu và vẫn được giao hỗ trợ kỹ thuật. “Minh Triết,” Khả Nhi gọi. “Nếu cậu tắt đồng bộ, cậu sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm.” “Tôi biết.” “Có thể bị ghi lỗi vào hồ sơ tốt nghiệp.” “Tôi biết.” “Cậu không thể sửa một quy trình bằng cách tự ý phá nó.” Minh Triết nhìn chiếc đồng hồ đỏ. “Chúng tôi đã sửa. Quy trình mới được tổng duyệt và consent đầy đủ. Thứ đang xóa họ chỉ là một tệp đến muộn.” Anh tắt đồng hồ. Màn hình đỏ vụt tối. Tiếng bộ đàm lập tức chồng lên nhau. Người gọi tên Minh Triết. Người hỏi tín hiệu.