Khi quay xuống, tôi nhìn thấy mẹ trên màn hình điện thoại chị gái đang giơ ở hàng ghế cuối. Bà khóc, rồi cười, đưa tay chạm vào camera như muốn sửa lại vành mũ cho tôi. Tôi đi xuống bằng lối phải. Minh Triết đứng ở cuối cầu thang. Anh không ôm tôi. Không nắm tay tôi giữa nơi mọi người đang nhìn. Anh chỉ lùi một bước, chừa đúng khoảng trống để tôi tự đi qua. Khi tôi đến cạnh anh, anh nói nhỏ: “Không muộn.” Tôi đáp: “Đúng giờ của tôi.” Sau buổi lễ, hội đồng mở cuộc rà soát. Cố vấn đọc kết luận trong phòng họp. “Lục Minh Triết bị khiển trách vì can thiệp tín hiệu và không được tham gia các ban tổ chức còn lại.” Minh Triết gật đầu. “Tôi chấp nhận.” “Đường Khả Nhi chịu trách nhiệm vì phụ lục đến muộn.” Khả Nhi đáp: “Tôi đã nộp đề xuất sửa quy trình ký.” “Tống Vãn Nghi bị nhắc nhở vì từ chối nhiệm vụ lời dẫn.” “Tôi chấp nhận.” Cố vấn nhìn ba chúng tôi. “Đơn vị phát sóng nói ba phút kéo dài không phải vi phạm nghiêm trọng. Đoạn tự gọi tên có tỷ lệ xem lại cao nhất.” Khả Nhi hỏi: “Có dùng con số đó cho truyền thông không?” “Không,” tôi và Minh Triết cùng đáp. Tôi nói thêm: “Họ không tự gọi tên để trở thành nội dung.” Nhà trường lập biểu mẫu mới cho năm sau. Sinh viên chọn cách tên mình xuất hiện, hỗ trợ cần thiết và quyền sử dụng hình ảnh. Không ai phải nộp lý do cá nhân nếu không muốn. Danh sách chỉ khóa sau khi mọi thay đổi đã được xác nhận, thay vì theo một niên khóa duy nhất. Mười hai người rút consent không bị đưa trở lại. Sự vắng mặt của họ được tôn trọng như một phần của kết quả, không phải lỗ hổng cần lấp. Một tuần sau, tôi và Minh Triết trở lại phòng đạo cụ để bàn giao. Bảng tên trên cửa đã bạc màu. Dòng PHÒNG CHỜ SINH VIÊN bị bong mất hai chữ cuối. Tôi mang sơn trắng, Minh Triết mang thước và băng dính. “Anh định đo từng chữ à?” tôi hỏi. “Để chúng thẳng.” “Không cần hoàn hảo.” “Cậu nói thế vì cậu viết chữ nghiêng.” Tôi cố tình sơn chữ đầu tiên lệch