Đến lượt tôi nói câu cuối cùng của bản thông báo, nhưng tôi không nói. Tôi cầm chiếc micro ở trạm cuối Bạch Lộ, nhìn qua hàng ghế nhựa còn đọng nước mưa. Chiếc xe N7 vừa rời đi, để lại mùi cao su ướt và ánh đèn đỏ kéo dài trên mặt đường. Bên cạnh tôi, Cố Minh Dã đang giữ một tấm bản đồ nổi bằng cả hai tay, như thể đó là thứ dễ vỡ hơn mọi người tưởng. “Trạm tiếp theo là…” tôi bắt đầu, rồi dừng lại. Từ hàng ghế đầu, Từ Nhã Lam đưa tay. “Để tôi nói.” Tôi trao micro cho cô. Bốn tuần trước, tôi chưa từng nghĩ một câu thông báo ngắn lại có thể khiến hai người xa lạ cãi nhau suốt một mùa mưa. Tên tôi là Hạ Vãn Tình. Công việc của tôi là biên tập âm thanh tiếp cận cho mạng xe buýt đêm Lâm Giang. Tôi không đọc giọng. Tôi làm cho những câu người khác đọc ra có đủ rõ, đủ chậm và đủ tử tế để không ai phải đoán điểm dừng bằng tiếng phanh. Tôi từng nghĩ đó là một công việc đứng sau. Cho đến hôm phòng vận hành gửi cho tôi bản dự thảo tuyến N7. “Người khuyết tật nên xuống ở cửa sau để tránh cản trở hành khách khác.” Tôi gạch câu đó đi. “Điểm dừng Bạch Lộ có lối dốc ở bên phải cửa trước; hỏi nhân viên nếu cần hỗ trợ.” Tôi gửi bản sửa lúc hai giờ mười bảy phút sáng. Hai giờ hai mươi ba, một email trả lại với tiêu đề: KHÔNG ĐƯỢC TỰ Ý THAY ĐỔI GIỌNG HƯỚNG DẪN. Người gửi là Cố Minh Dã. Tôi gặp anh vào sáng hôm sau, trong phòng họp có chiếc máy chiếu không chịu sáng và ba cốc cà phê không ai nhận. Anh đặt bản đồ nổi lên bàn. “Cô sửa câu đó vì thấy nó không lịch sự?” anh hỏi. “Vì nó nói người dùng phải tránh đường, thay vì nói hệ thống có thể giúp họ đi đường nào.” “Còn cô hỏi họ chưa?” Tôi ngẩng lên. Minh Dã không cao giọng. Anh chỉ nhìn thẳng vào bản sửa của tôi, giống một người phát hiện nét bút sai trên bức tranh mình chưa kịp hoàn thành. “Chưa,” tôi