sờ, nghe, rồi dùng bút dạ đánh dấu những chỗ không hiểu. Có người viết chữ lớn. Có người chỉ dán chấm tròn. Một đứa bé đi theo mẹ đã biến góc bản đồ thành một mặt trời màu cam. Buổi kiểm thử đầu tiên thất bại sau bảy phút. Chúng tôi đã đặt bản đồ trên chiếc bàn cao ngang ngực tôi. Với Nhã Lam, độ cao ấy khiến cổ tay phải gập lên mới chạm được hết mặt bảng. Một người dùng xe lăn không thể tiến sát vì thanh ngang dưới bàn chặn đầu gối. “Bản đồ dễ đọc không?” tôi hỏi. Nhã Lam đáp: “Tôi chưa đọc được. Tôi đang bận giữ tay khỏi mỏi.” Minh Dã lập tức nhấc bảng xuống. “Đặt lên đùi chị được không?” “Anh hỏi tôi hay đang báo?” “Hỏi.” “Không. Đặt lên giá thấp hơn.” Chúng tôi mất hai mươi phút đi tìm giá nhạc cũ. Trần Kha nhìn đồng hồ ba lần. “Chỉ là chiều cao,” anh nói. Nhã Lam quay về phía anh. “Nếu tôi không với tới, nội dung đúng đến đâu cũng không tồn tại.” Trần Kha ngừng nhìn đồng hồ. Buổi kiểm thử thứ hai thất bại vì tiếng máy điều hòa. File thông báo của tôi đủ rõ trong tai nghe phòng thu, nhưng khi phát qua chiếc loa gần cửa, phụ âm cuối biến mất sau tiếng quạt. “Tôi nghe ‘Bạch Lộ’ thành ‘Bạch…’,” một bác công nhân nói. “Tăng âm lượng?” tôi hỏi. “Không,” Nhã Lam đáp. “Âm lượng lớn làm tiếng quạt lớn theo trong đầu tôi. Hãy đổi nhịp.” Tôi tách hai âm tiết, thêm khoảng nghỉ một phần tư giây. “Bạch. Lộ.” “Nghe như giáo viên điểm danh,” Minh Dã nói. “Anh có cách hay hơn?” Nhã Lam gõ tay xuống bàn. “Hai người đừng tranh bản quyền tên trạm. Cho chúng tôi thử.” Bốn người đọc bốn cách. Cách tốt nhất không phải giọng tròn nhất, mà là giọng của bác công nhân: ông kéo nhẹ âm đầu và hạ âm cuối, đủ để tên trạm tách khỏi tiếng quạt mà không thành mệnh lệnh. Tôi lưu file với tên `BACH_LO_nguoi_dung_01`, rồi dừng lại. “Bác có cho phép tôi lưu bản này để cả nhóm nghe lại không?” “Có. Nhưng chưa được phát trên xe.” Tôi thêm nhãn `CHUA_PHE_DUYET` bằng chữ đỏ. Buổi kiểm