tiếp theo, công việc của chúng tôi diễn ra bằng những câu rất nhỏ. “Đoạn này nhanh quá.” “Bản đồ này thiếu khoảng nghỉ.” “Đừng gọi là người gặp khó khăn.” “Vậy gọi là gì?” “Hỏi họ.” Minh Dã thường đến phòng thu khi tôi đang cắt âm. Anh không nói chuyện trong lúc tôi nghe lại. Chỉ đặt một cốc trà gừng bên tay phải, nơi tôi luôn tìm thấy nó mà không cần nhìn. Tôi bắt đầu để một chiếc khăn khô bên cạnh bản đồ của anh khi trời mưa. Không ai nói đó là chăm sóc. Một tối, Minh Dã đến muộn gần bốn mươi phút. Anh không gửi tin. Khi bước vào, áo anh khô nhưng tóc ướt, như thể đã chạy qua mưa mà quên mở ô. “Anh đi đâu?” tôi hỏi. “Đón em gái.” “Cô ấy ổn không?” “Ổn. Chỉ là thang máy ở ga hỏng mà ứng dụng không báo.” Anh đặt lên bàn một bức ảnh: em gái anh ngồi trước cầu thang, phía sau là biển chỉ dẫn ghi lối tiếp cận nhưng mũi tên dẫn đến cánh cửa khóa. “Tôi đã gửi phản ánh,” anh nói. “Họ trả lời gì?” “Xin lỗi vì bất tiện.” “Và?” “Không có và.” Tôi mở hệ thống thông báo sự cố. Thang máy hỏng đã được ghi nhận từ ba giờ chiều, nhưng thông tin chỉ nằm trong bảng kỹ thuật, không chuyển sang ứng dụng hành khách hay loa ở ga. “Chúng ta có thể thêm loại thông báo này vào N7,” tôi nói. Minh Dã lắc đầu. “Đừng biến chuyện của em tôi thành ví dụ dự án khi chưa hỏi.” Tôi dừng tay. “Đúng. Anh hỏi cô ấy trước.” “Cô không giận à?” “Vì anh nhắc tôi làm đúng?” “Vì tôi vừa chặn một ý tốt.” “Ý tốt không có quyền ưu tiên.” Anh nhìn tôi một lúc, rồi gọi cho em gái. Không bật loa ngoài. Sau cuộc gọi, anh nói cô ấy đồng ý để dùng sự cố, nhưng không dùng ảnh và không ghi tên. Tôi tạo mục mới: “Thiết bị tiếp cận tạm ngừng hoạt động.” “Câu đầu là gì?” anh hỏi. Tôi đọc: “Thang máy tại ga Bạch Lộ hiện không hoạt động. Lối thay thế nằm ở…” “Khoan. Nếu không có lối thay thế thì sao?” “Phải nói không có.” “