Ban vận hành sẽ không thích.” “Hành khách cũng không thích bị dẫn đến cánh cửa khóa.” Chúng tôi viết hai phiên bản: có lối thay thế và không có lối thay thế. Phiên bản thứ hai kết thúc bằng số hỗ trợ và quyền đổi chuyến không mất phí. Trần Kha phản đối khoản đổi chuyến. “Đó là chính sách tài chính, không phải thông báo,” anh nói. “Thông báo không tạo ra quyền,” tôi đáp. “Nhưng nếu quyền có sẵn mà người dùng không biết, nó cũng vô dụng.” Minh Dã thêm: “Và nếu quyền chưa có, dự án này vừa chỉ ra thứ cần sửa.” Trần Kha xoa trán. “Hai người bắt đầu giống nhau rồi.” Tôi và Minh Dã cùng nói: “Không.” Rồi cả hai cùng cười. Tối đó, em gái anh gửi một tin nhắn ngắn qua máy Minh Dã: “Đừng nói chúng tôi cần được cứu. Hãy nói hệ thống đã đóng cửa với chúng tôi.” Tôi xin phép lưu câu ấy trong nguyên tắc nội bộ. Cô đồng ý, với điều kiện không dùng nó trong truyền thông. Tôi ghi điều kiện bằng chữ in hoa. Minh Dã nhìn tôi cẩn thận lưu file. “Cô thay đổi nhanh hơn tôi nghĩ,” anh nói. “Đừng khen sớm.” “Tôi không khen. Tôi đang ghi nhận.” “Khác gì?” “Ghi nhận không bắt cô phải tiếp tục để làm tôi hài lòng.” Tôi quay sang anh. “Anh có luôn nói những câu khiến người khác khó ngủ không?” “Chỉ khi làm ca đêm.” Nhã Lam nói thẳng hơn. “Các cô cậu đang tán tỉnh bằng tài liệu hướng dẫn à?” Tôi suýt làm rơi máy ghi âm. Minh Dã bình thản hỏi: “Tài liệu nào?” “Bản cô sửa câu cho anh. Bản anh sửa ký hiệu cho cô.” “Đó là kiểm định.” “Ừ. Kiểm định lẫn nhau.” Tôi quay sang cửa sổ. Mưa chạy thành những đường dài trên kính. Chiều thứ mười bảy, Trần Kha đưa chúng tôi lịch chốt mẫu. “Không còn thời gian cho thêm một vòng khảo sát,” anh nói. “Cuối tuần phải phát bản thử.” “Chúng ta chưa có consent cuối của nhóm người dùng,” tôi đáp. “Có thể dùng bản ghi thử. Ai phản đối thì sửa sau.” Minh Dã ngẩng lên. “Không.” Trần Kha nhìn anh. “Cậu cũng biết dự án cần chạy.” “Chạy một hệ