phải câu các bạn muốn phát. Chỉ là điều các bạn không muốn bị đoán sai.” Một thẻ viết: “Tôi không cần ai nói chậm hơn khi tôi đã nói mình nghe được.” Một thẻ khác: “Tôi cần thông báo nói rõ vật cản ở đâu, không cần nói tôi đáng thương.” Minh Dã đọc rất lâu. Tôi hỏi: “Chúng ta có thể dùng các thẻ này làm nguyên tắc biên tập không?” Nhã Lam đáp: “Có. Nhưng đừng biến chúng thành khẩu hiệu của các bạn. Đó là lời của chúng tôi.” Tôi ghi lại câu ấy. Ba ngày trước buổi chạy thử, Trần Kha báo rằng ngân sách chỉ giữ được một bản giọng nữ và một bản bản đồ mẫu. Nếu không có demo thuyết phục, dự án sẽ bị trả về. Tôi và Minh Dã ngồi trong phòng thu đến gần sáng. “Chúng ta phải cho họ thấy,” tôi nói. “Cho ai thấy?” “Ban vận hành.” “Hay cho chính chúng ta?” Tôi mở file ghi âm. “Tôi sẽ không phát công khai. Chỉ làm bản nháp.” “Nháp cũng cần quyền của người góp giọng.” “Tôi không dùng giọng của họ. Tôi đọc lại nội dung.” Minh Dã nhìn tôi. “Vậy thì càng phải nói rõ đó là giọng của cô.” Tôi im lặng. Anh không ngăn tôi. Đó là điều khiến tôi tưởng mình được phép. Tôi lấy các thẻ nguyên tắc, viết một bản thông báo mẫu, rồi đọc bằng giọng của mình. Tôi không kể lý lịch, không thêm câu thương cảm, chỉ nói lối đi, độ dốc và quyền yêu cầu dừng xe. Bản demo nghe tốt. Quá tốt. Tôi gửi cho ban vận hành trước khi gửi cho nhóm người dùng. Mười phút sau, Trần Kha nhắn: “Đây chính là thứ chúng ta cần.” Mười hai phút sau, Nhã Lam gọi. “Cô đã phát bản này chưa?” “Chưa. Đây là bản nháp.” “Nhưng câu cuối là từ thẻ của tôi.” “Tôi nghĩ ý đó đúng với mọi người.” “Không phải chuyện đúng hay sai.” Giọng cô không lớn, nhưng từng từ đều đặt xuống rõ ràng. “Cô đã xin tôi cho phép đưa nó vào bản phát hành chưa?” Tôi nhìn màn hình. “Chưa.” “Vậy thì cô đã lấy điều tôi nói để làm bằng chứng cho một bản demo của cô.” Minh Dã đứng dậy khỏi bàn