bên kia. “Tôi xin lỗi,” tôi nói. “Đừng xin lỗi để kết thúc cuộc gọi.” Tôi cắn môi. Nhã Lam nói tiếp: “Nếu cô muốn sửa, hãy nói chính xác cô đã làm gì.” “Tôi đã dùng câu trong thẻ của chị, chuyển nó thành thông báo, đọc bằng giọng mình và gửi cho ban vận hành trước khi chị duyệt. Tôi đã làm sai, và tôi không có quyền đại diện cho chị.” “Đúng. Bây giờ cô biết phải sửa gì chưa?” “Tôi sẽ xóa file và nói với họ bản demo không được dùng.” “Còn nữa.” “Tôi sẽ không dùng lại câu đó nếu chưa có consent riêng.” “Được.” Cuộc gọi kết thúc. Tôi xóa file trước mặt Minh Dã. Anh không nói “không sao”. Tôi biết ơn anh vì điều đó. Nhưng xóa file trên máy tôi không có nghĩa nó biến mất ở nơi khác. Tôi gọi cho Trần Kha. “Anh đã chuyển bản demo cho ai?” “Trưởng phòng vận hành và nhóm truyền thông nội bộ.” “Có ai tải xuống không?” “Không biết.” “Vậy hãy hỏi.” “Vãn Tình, bây giờ gần nửa đêm.” “Câu trong đó không thuộc về tôi. Tôi không thể đợi đến sáng để hỏi xem nó đã đi đâu.” Minh Dã ngồi đối diện, mở một bảng theo dõi. Anh không làm thay tôi. Anh chỉ đẩy màn hình sang để tôi tự ghi từng người nhận, thời điểm gửi và trạng thái thu hồi. Trưởng phòng đã nghe nhưng chưa tải. Nhóm truyền thông đã lưu bản mp3 vào thư mục chung. Một nhân viên còn cắt mười hai giây đầu để thử ghép vào video giới thiệu. Tôi yêu cầu xóa cả hai bản và gửi ảnh chụp thư mục sau khi xóa. Người nhân viên hỏi: “Chỉ là bản nội bộ, có nghiêm trọng thế không?” Tôi trả lời: “Nghiêm trọng vì tôi đã dùng lời của người khác mà chưa được phép. Nội bộ không làm quyền của họ nhỏ đi.” Đến một giờ bốn mươi, bảng theo dõi mới có đủ dấu xác nhận. Tôi gửi nó cho Nhã Lam, không phải để chứng minh mình đã làm tốt, mà để cô biết bản demo đã đi qua những đâu. Cô trả lời: “Tôi cần thời gian kiểm tra lại với nhóm.” “Bao lâu cũng được.” “Tôi không cần cô cho phép