tôi cần thời gian.” Tôi nhắm mắt. “Đúng. Tôi xin lỗi vì lại nói thay.” “Lần này cô nhận ra nhanh hơn.” Đó không phải lời tha thứ. Tôi không biến nó thành một lời tha thứ. Sáng hôm sau, ban vận hành gửi thông báo: dự án bị đình chỉ cho đến khi có quy trình duyệt mới. Trần Kha yêu cầu chúng tôi giải trình. Tôi nói phần sai là của tôi. Minh Dã nói phần sai cũng của anh. Trần Kha cau mày. “Cậu không đọc bản đó.” “Nhưng tôi thấy cô ấy mở file và không dừng lại.” “Cậu không chịu trách nhiệm thay cô ấy.” “Không. Tôi chịu trách nhiệm vì đã nghĩ im lặng là tôn trọng. Tôi biết quy trình thiếu bước mà vẫn để cô ấy đi tiếp.” Tôi nhìn anh. Sau cuộc họp, tôi hỏi: “Anh không cần nhận phần đó.” “Em gái tôi từng bị người khác nói thay trong một cuộc họp thiết kế,” anh nói. “Tôi đã nghĩ nếu mình không giành micro của ai thì mình đang làm đúng. Nhưng đôi khi không lên tiếng cũng là để mặc hệ thống chạy qua người khác.” Đây là lần đầu anh kể về em gái. Phiên điều trần nội bộ diễn ra vào chiều hôm sau. Tôi gọi nó là điều trần vì không có từ nào nhẹ hơn mà vẫn đúng. Nhóm người dùng ngồi một phía bàn, ban vận hành ngồi phía kia. Tôi và Minh Dã không ngồi ở đầu bàn. Trưởng phòng hỏi Nhã Lam: “Nhóm chị muốn xử lý nhân sự thế nào?” Tôi siết tay dưới gầm bàn. Nhã Lam nghe thấy tiếng ghế của tôi nhưng không quay sang. “Đó là trách nhiệm của đơn vị sử dụng họ,” cô nói. “Chúng tôi không đến để quyết định ai bị kỷ luật.” “Vậy mong muốn của nhóm là gì?” “Mong muốn đầu tiên là đừng bắt chúng tôi biến tổn thương thành đề xuất hoàn chỉnh. Chúng tôi có thể nói điều không chấp nhận. Các anh chị phải tự xây phần còn lại cùng chúng tôi.” Một thành viên ban vận hành hỏi: “Nếu cô Hạ đã nhận lỗi và file đã được thu hồi, nhóm có đồng ý tiếp tục theo quy trình cũ với thêm một bước ký xác nhận không?” “Không.” Câu trả