lời đến ngay. “Vì sao?” “Quy trình cũ coi consent là chữ ký cuối. Chúng tôi muốn đó là quyền thay đổi quyết định.” “Nhưng dự án cần tính ổn định.” Nhã Lam đặt bốn tấm thẻ lên bàn. “Thu. Lưu. Phát thử. Phát chính thức. Bốn quyết định. Nếu các anh chị gộp chúng lại để ổn định hơn, sự ổn định ấy được mua bằng quyền của người khác.” Trần Kha hỏi: “Nếu một người rút consent sau khi bản thu đã phát thì sao?” “Có thời gian thay thế đã cam kết. Không thể xóa âm thanh đã nghe khỏi đầu người khác, nhưng có thể ngừng dùng nó.” “Trong bao lâu?” “Đó là thứ cần thương lượng.” Mọi người tranh luận về bốn giờ, một ngày, ba ngày. Tôi không đề xuất con số. Cuối cùng nhóm chọn hai mươi bốn giờ cho bản thử và bảy mươi hai giờ cho tài liệu đào tạo, với điều kiện nội dung nhạy cảm phải dừng ngay. Trưởng phòng quay sang tôi. “Cô có ý kiến không?” “Tôi có câu hỏi.” “Hỏi đi.” Tôi nhìn Nhã Lam. “Chị có muốn tôi hỏi ở đây không?” “Có.” “Nếu tôi tiếp tục làm biên tập, chị muốn ai kiểm tra lịch sử file?” “Không phải một người. Nhóm cần quyền xem nhật ký. Và cô không được tự xóa lịch sử sửa sai để làm hồ sơ đẹp hơn.” “Tôi đồng ý.” Một người trong ban vận hành nói: “Cô đồng ý thì dễ. Chúng tôi phải xây hệ thống.” Tôi đáp: “Vậy hãy ghi đó là chi phí thật của dự án, không gọi nó là yêu cầu phát sinh từ người dùng.” Minh Dã không nhìn tôi, nhưng tôi thấy ngón tay anh thôi gõ lên bàn. Cuối phiên, không ai tuyên bố tôi được tha thứ. Biên bản chỉ ghi dự án có thể tiếp tục sau khi bốn điều kiện kỹ thuật được triển khai. Tôi ký tên dưới phần trách nhiệm của mình. Nhã Lam ký dưới phần điều kiện do nhóm đề xuất, rồi gạch chữ “đại diện duy nhất”. “Ghi là một thành viên,” cô nói. “Tôi không nói thay tất cả.” Thư ký sửa lại. Khi căn phòng gần trống, tôi hỏi Nhã Lam: “Chị có muốn tôi xin lỗi thêm không?” “Không. Tôi muốn cô làm phần