đã cam kết.” “Được.” “Và Vãn Tình này.” “Tôi nghe.” “Đừng biến việc mình không được tha thứ ngay thành một bi kịch riêng. Chúng tôi không có nhiệm vụ giúp cô cảm thấy mình vẫn là người tốt.” Tôi nuốt xuống câu giải thích vừa dâng lên. “Tôi hiểu.” “Cô chưa hiểu hết đâu.” “Vậy tôi sẽ không nói là đã hiểu hết.” Lần này, Nhã Lam mỉm cười rất nhẹ. Tôi muốn chạm vào vai Minh Dã, nhưng dừng lại. “Anh có muốn tôi ngồi đây không?” tôi hỏi. Anh nhìn tôi, hơi ngạc nhiên. “Có.” “Tôi có thể ngồi gần không?” “Có.” Tôi kéo ghế lại, không chạm vào anh. Buổi chiều, Nhã Lam gửi một email ngắn: nhóm người dùng không rời dự án, nhưng họ muốn quyền dừng bất kỳ bản ghi nào, kể cả sau khi phát thử. Email có một tệp bảng do chính nhóm lập. Bốn cột, mỗi cột là một quyết định riêng: cho phép thu, cho phép lưu, cho phép phát thử, cho phép phát chính thức. Không ô nào được tự động đánh dấu theo ô trước. Tôi gọi cho cô. “Chị có muốn tôi chuyển bảng này thành biểu mẫu điện tử không?” “Có, nhưng giữ bản giấy.” “Vì sao?” “Có người không dùng điện thoại thông minh. Có người không muốn tên mình nằm trên hệ thống. Có người muốn tự thu âm nhưng không muốn lưu giọng sau buổi thử.” Tôi ghi lại từng trường hợp. “Còn bản đồ?” tôi hỏi. “Người dùng phải được tự thiết kế ký hiệu trước khi Minh Dã chuẩn hóa. Nếu anh ấy đưa mẫu sẵn, mọi người sẽ chỉ chọn trong những thứ anh ấy đã nghĩ.” “Tôi sẽ nói với anh ấy.” “Đừng nói thay tôi. Mời anh ấy vào cuộc gọi.” Tôi thêm Minh Dã. Nhã Lam lặp lại yêu cầu. Anh không tranh luận. “Chị muốn tôi có mặt khi nhóm phác thảo không?” anh hỏi. “Có, nhưng không cầm bút trước.” “Được.” “Và nếu anh thấy một ký hiệu không đạt tiêu chuẩn kỹ thuật?” “Tôi sẽ giải thích giới hạn, không xóa nó.” Nhã Lam im lặng vài giây. “Vậy chúng ta có thể thử lại.” Tôi đọc đi đọc lại câu đó. Minh Dã nói: “Họ không cần chúng ta cứu dự án.” “Họ cần chúng ta trả quyền