xảy ra, ai đã được nghe bản demo, bản đó đã bị xóa ở đâu, và phần nào tôi không thể bảo đảm đã biến mất khỏi hệ thống của ban vận hành. Tôi không viết câu “mong chị thông cảm”. Tôi không dùng chữ “vô tình” để làm nhẹ việc mình đã làm. Cuối email, tôi hỏi: “Nếu nhóm vẫn muốn tiếp tục, chị muốn quyền dừng một bản ghi được thực hiện ở bước nào?” Nhã Lam trả lời sau hai giờ. “Ở mọi bước. Trước khi thu, sau khi nghe bản nháp, trước khi phát thử và sau khi phát thử. Nếu chúng tôi nói dừng, bản đó không được dùng để thuyết phục ai rằng dự án đang tốt.” Tôi in câu ấy thành bốn tấm thẻ, nhưng không phát cho ai. Tôi gửi bản thiết kế cho Nhã Lam duyệt trước. Cô trả lời: “Bây giờ được.” Minh Dã làm điều tương tự với bản đồ nổi. Anh bỏ toàn bộ ký hiệu mình từng nghĩ là trực quan, rồi đặt các tấm trắng lên bàn. “Chúng ta bắt đầu bằng khoảng trống,” anh nói trong buổi họp lại. Trần Kha nhìn bộ bản đồ trắng. “Không có mẫu nào để trình.” “Có,” Minh Dã đáp. “Mẫu là quy trình để người dùng tự tạo.” Trưởng phòng vận hành không đồng ý ngay. “Ban giám đốc cần nhìn thấy sản phẩm,” bà nói. “Một tấm trắng không chứng minh dự án đã tiến triển.” Nhã Lam đặt tay lên tấm bảng. “Nó chứng minh họ chưa quyết định trước cho chúng tôi.” “Nhưng nếu mỗi người muốn một ký hiệu khác nhau thì sao?” “Thì chúng tôi thương lượng với nhau.” “Các chị không phải chuyên gia tiêu chuẩn.” Minh Dã định nói, rồi dừng lại. Anh nhìn Nhã Lam. Cô nói: “Chúng tôi là chuyên gia về cách mình sử dụng hệ thống. Anh ấy là chuyên gia về vật liệu. Hai thứ cần nhau.” Trưởng phòng hỏi: “Ai chịu trách nhiệm nếu phương án do người dùng đề xuất không an toàn?” “Tất cả người có quyền phê duyệt,” tôi đáp. “Không đẩy trách nhiệm cho người dùng, cũng không lấy trách nhiệm làm lý do tước quyền của họ.” Bà nhìn tôi lâu hơn. “Cô là người đã gửi bản demo chưa được phép?” “Đúng.” “Vậy tại sao