năm, chiếc ô vàng rời khỏi cột biển không phải để được chuyển sang người lạ, mà vì hai người đã quyết định cùng chăm sóc nó. Dự án N7 được phê duyệt với một điều kiện mới: nhóm người dùng có quyền veto mọi bản thu và bản đồ trước khi phát hành. Hội đồng người dùng tuyến N7 được lập để giữ quyền veto ấy sau ngày ra mắt. Họ được trả phí như cố vấn, tên họ xuất hiện trong tài liệu nếu họ muốn, và không ai được dùng câu chuyện cá nhân của họ để quảng cáo cho dự án nếu chưa hỏi lại. Trần Kha nói điều kiện ấy làm quy trình chậm hơn. Nhã Lam trả lời: “Đúng. Nhưng chậm không đồng nghĩa với sai.” Minh Dã đứng bên cạnh, không nói thay cô. Anh chấp nhận bỏ quyền tác giả cá nhân để bản đồ trở thành sản phẩm đồng thiết kế. Tôi cũng không. Đêm triển khai chính thức, chúng tôi chia nhau ngồi trên ba chuyến N7 liên tiếp. Trần Kha đi chuyến đầu, Nhã Lam chuyến thứ hai, tôi và Minh Dã chuyến cuối. Không ai được phép sửa file tại chỗ mà không ghi lại lý do và xin duyệt lại. Chuyến đầu báo một lỗi nhỏ: tín hiệu trước tên trạm quá khẽ ở khoang sau. Trần Kha nhắn nhóm kỹ thuật tăng âm lượng hai phần trăm. Nhã Lam trả lời ngay: “Không tăng trước khi thử lại với người nhạy âm.” Anh xóa yêu cầu. Chuyến thứ hai phát hiện lỗi lớn hơn. Khi xe chuyển từ thông báo tự động sang giọng tài xế, một khoảng trễ khiến hai câu chồng lên nhau. Hành khách nghe thành “cửa trước—xin chờ—đóng”. Trần Kha muốn tắt toàn bộ hệ thống cho đến sáng. Nhã Lam hỏi: “Có thể tắt riêng câu bị lỗi không?” Kỹ thuật viên nói có, nhưng cần mười phút. “Vậy tắt riêng,” cô nói. “Đừng lấy một lỗi làm lý do xóa mọi phần còn hoạt động.” Đến chuyến của tôi, câu bị lỗi đã tắt. Tài xế đọc trực tiếp theo thẻ hướng dẫn. Anh đọc nhanh, rồi tự dừng. “Tôi nói lại được không?” anh hỏi qua loa. Không ai trả lời vì câu hỏi hướng đến cả xe. Tôi cầm bộ đàm