nhưng không quyết định. Một hành khách gần cửa nói: “Được. Chậm hơn một chút.” Tài xế đọc lại. Minh Dã khẽ chạm khuỷu tay tôi. “Cô đang cười.” “Vì hệ thống cho phép người ta nói lại.” “Trước đây không cho à?” “Trước đây chúng tôi coi bản phát sai là sự cố cần che. Bây giờ nó là một phần cần sửa công khai.” Ở trạm thứ năm, một người đàn ông lớn tuổi sờ bản đồ nổi rồi hỏi ký hiệu ngắt quãng có nghĩa gì. Minh Dã mở miệng. Tôi nhìn anh. Anh đóng miệng, quay sang cô gái đã đề xuất ký hiệu. Cô giải thích: “Nó báo khoảng trống có nhân viên quan sát, không phải vật cản.” Người đàn ông sờ lại. “Chưa rõ.” “Bác muốn thay thế nào?” “Tôi không biết. Nhưng đoạn này giống đường bị đứt.” Minh Dã ghi nhận. Không ai buộc bác phải đưa ra giải pháp để lời phản đối có giá trị. Sau chuyến cuối, nhóm họp ngay tại Bạch Lộ. Mỗi người có ba thẻ: giữ, sửa, dừng. Kết quả có mười một thẻ giữ, bốn thẻ sửa và một thẻ dừng cho ký hiệu ngắt quãng. Trần Kha hỏi: “Một thẻ dừng có phủ quyết mười một thẻ giữ không?” Nhã Lam nói: “Đúng, nếu đó là mục đã cam kết quyền veto.” “Nhưng người dừng chưa có phương án thay.” “Quyền không phụ thuộc vào việc người dùng làm hộ phần thiết kế.” Minh Dã đặt tấm bản đồ về phía mình. “Tôi sẽ chuẩn bị ba biến thể, nhưng lần này chỉ mô tả khác biệt kỹ thuật. Nhóm chọn hoặc bỏ cả ba.” Tôi hỏi người đã dừng: “Anh có muốn tham gia buổi thử lại không?” “Có, nếu không phải giải thích câu chuyện cá nhân.” “Không cần.” Anh đưa thẻ dừng cho tôi. Tôi gắn nó vào biên bản, không giấu dưới chồng thẻ giữ. Ba ngày sau, ký hiệu mới được duyệt. Nó là hai đường gờ ngắn chạy song song, không giống đường đứt, không giống vật cản. Minh Dã không ký tên. Dòng tác giả ghi: “Nhóm người dùng tuyến N7, vòng thử thứ tư.” Một tháng sau, từng người tự thu âm phần mình lựa chọn. Câu thông báo đầu tiên của tuyến N7 được phát bằng giọng của ba