hành khách, một tài xế và một em bé đã vẽ những chấm chuyển hướng. Tôi chỉ biên tập khoảng nghỉ. Minh Dã chỉ đặt lại đường gờ sau khi người dùng duyệt. Buổi đánh giá tháng đầu có mười bảy phản hồi. Ba người nói thông báo quá dài ở giờ cao điểm. Hai người muốn thêm bản chữ lớn tại trạm. Một người phản đối cụm “cần thêm thời gian” vì nghe như lỗi nằm ở hành khách. Tôi hỏi nhóm nên đổi thành gì. Bác công nhân đề nghị: “Nếu bạn muốn xe giữ cửa lâu hơn.” Nhã Lam nói: “Cụ thể, nhưng còn tùy xe.” Trần Kha đề nghị: “Nếu bạn muốn tài xế xác nhận trước khi đóng cửa.” Cả nhóm thử câu đó trên hai chuyến. Nó dài hơn bốn âm tiết nhưng rõ trách nhiệm hơn. Chúng tôi thay. Tôi từng nghĩ phát hành là điểm kết thúc. N7 dạy tôi rằng một hệ thống tử tế phải cho người dùng quyền quay lại và nói: thứ từng đúng bây giờ không còn đúng nữa. Trong buổi họp, trưởng phòng vận hành hỏi liệu quy trình này có thể mở rộng sang các tuyến khác. Nhã Lam đáp: “Có, nếu đừng bê nguyên câu chữ. Hãy bê quyền quyết định.” Tôi xin phép ghi câu đó vào tài liệu đào tạo. Cô nói: “Được. Ghi tên cả nhóm, không ghi riêng tôi.” Tôi làm đúng. Tại trạm cuối, chúng tôi không còn để chiếc ô vào cột biển. Tôi hỏi: “Anh có thấy tiếc không?” “Có.” “Vì người khác sẽ không dùng?” “Vì chúng ta không còn một cái cớ để gặp nhau ở đây.” “Anh có thể nói thẳng là muốn gặp tôi.” “Tôi đang học.” Tôi nhìn chiếc ô vàng trong tay anh. “Vậy nói đi.” Minh Dã hít vào. Mưa đã ngừng, nhưng mái che vẫn nhỏ nước đều. “Tôi muốn gặp cô, không phải vì bản đồ, không phải vì chiếc ô, không phải vì một câu thông báo cần sửa.” “Còn vì gì?” “Vì cô.” Tôi đưa tay ra. Anh không nắm ngay. “Được không?” anh hỏi. “Được.” Bàn tay anh ấm, nhưng không siết chặt. Chúng tôi đứng như vậy vài giây, đủ lâu để tôi nhận ra mình có thể rút tay bất kỳ lúc nào và anh sẽ không biến