điều đó thành một câu hỏi về tình cảm. “Chúng ta đang bắt đầu cái gì?” tôi hỏi. “Cô muốn gọi là gì?” “Không được trả câu hỏi bằng câu hỏi.” “Đó là bệnh nghề nghiệp của cô.” “Tôi biên tập câu trả lời, không né câu hỏi.” Anh suy nghĩ thật. “Tôi muốn hẹn hò với cô,” anh nói. “Không phải thử xem có hợp không trong lúc vẫn giả vờ chỉ làm việc. Là hẹn hò rõ ràng.” “Tần suất?” “Cô đang lập quy trình à?” “Anh vừa yêu một người làm quy trình.” “Vậy mỗi tuần một lần, ngoài giờ dự án. Có thể hủy nếu mệt, không cần bịa lý do.” “Không dùng cuộc họp N7 làm buổi hẹn.” “Đồng ý.” “Không mang chuyện người dùng ra kể để tạo chủ đề thú vị.” “Đồng ý.” “Không để trà gừng rồi giả vờ không phải quan tâm.” Anh cười. “Điều đó khó.” “Vậy phải nói: tôi mua cho cô.” “Được. Còn cô không được để khăn khô rồi nói đó là vật tư chung.” “Tôi sẽ cân nhắc.” “Không công bằng.” “Quan hệ mới bắt đầu đã phát hiện lỗi hệ thống rồi.” “Có quyền veto không?” “Có. Nhưng veto không có nghĩa người kia phải biến mất.” Minh Dã im lặng. Câu đùa rơi xuống một nơi nghiêm túc hơn. “Vãn Tình,” anh nói, “nếu cô đổi ý về chúng ta, cô có thể nói. Tôi sẽ buồn, nhưng không lấy những việc tôi từng làm cho cô làm bằng chứng rằng cô nợ tôi một mối quan hệ.” Tôi nhìn anh. Suốt một năm, chúng tôi đã để chiếc ô ở trạm cho một người không biết tên, không đòi người ấy phải trả đúng giờ hay nhớ ơn. Vậy mà khi tình cảm có tên, điều khó hơn lại là thừa nhận nó vẫn không tạo ra món nợ. “Tôi cũng vậy,” tôi nói. “Nếu anh đổi ý, anh nói. Đừng tiếp tục chỉ vì sợ tôi nghĩ những đêm ở Bạch Lộ là giả.” “Chúng không giả.” “Dù sau này thế nào.” “Dù sau này thế nào.” Tôi siết tay anh lần đầu. “Buổi hẹn đầu ở đâu?” “Không phải trạm xe.” “Không phải phòng thu.” “Không phải cửa hàng bán ô.” Tôi nghĩ một lúc. “Quán mì gần sông. Nơi không có tài liệu hướng dẫn.” “