Có thực đơn.” “Tôi sẽ cố không biên tập.” “Cô sẽ thất bại.” “Anh vẫn muốn đi?” “Muốn.” “Vậy tối thứ sáu?” “Được.” Chúng tôi vừa thống nhất một cuộc hẹn mà không cần chiếc ô, không cần dự án và không cần ai đoán thay ai. Chúng tôi đi bộ khỏi trạm, cùng cầm chiếc ô đã gấp. Không ai đứng dưới nó, nhưng chúng tôi mang nó theo vì đôi khi một vật từng giúp người khác sống qua cơn mưa xứng đáng được trở về nhà. Ở phía sau, bảng điện tử của N7 sáng lên. Một giọng nói vang qua loa, không hoàn hảo, không đồng đều, nhưng thuộc về chính người đang nói: “Trạm Bạch Lộ. Nếu bạn cần thêm thời gian, hãy báo cho chúng tôi. Chúng tôi sẽ hỏi bạn muốn được giúp thế nào.” Tôi không sửa câu đó. Tôi nhớ khoảnh khắc mình trao micro và từ chối đọc thay người khác; đó là lựa chọn của tôi, không phải một sự im lặng bị ép buộc. Minh Dã cũng không. Một người đứng gần bảng điện hỏi ai đã viết lời thông báo. Tôi định chỉ về phía Nhã Lam, rồi nhớ cô không phải tác giả duy nhất. “Những người dùng tuyến này,” tôi đáp. “Còn cô làm gì?” “Tôi giúp khoảng nghỉ đủ dài để mọi người nghe.” Minh Dã nói: “Còn tôi giúp đường gờ không bị mòn quá nhanh.” Người kia gật đầu, như thể hai công việc ấy đã đủ mà không cần chúng tôi trở thành người hùng của câu chuyện. Tôi nói với Minh Dã: “Tôi đã trao micro, để từng người tự nói, và đó là lựa chọn quan trọng nhất của tôi trong đêm nay.” Anh nhìn về phía phòng họp nhỏ bên trạm. “Hội đồng người dùng sẽ giữ quyền veto sau khi chúng ta rời đi.” Tôi gật đầu. “Vậy hệ thống mới thật sự thuộc về họ. Và các thành viên hội đồng vẫn được trả phí cho quyền giám sát ấy, không phải làm tình nguyện viên cho một hệ thống từng nói thay mình.” Minh Dã không nói thay ai nữa; anh chấp nhận cái giá của đồng thiết kế là bỏ quyền quyết định cuối cùng của riêng mình. Chúng tôi nghe cho đến khi xe rời khỏi trạm cuối.