PHẦN 1: CÁNH CỬA ĐẠI HỘI

Bảy giờ mười hai phút sáng, tầng bốn mươi tám của tháp Thiên Thịnh vẫn còn ngập trong ánh đèn lạnh.

Bên ngoài những ô kính lớn, thành phố Hải Châu thức dậy dưới một màn mưa bụi. Bên trong đại sảnh, hơn ba trăm ghế dành cho cổ đông đã được xếp thành những hàng thẳng tắp. Trên sân khấu, màn hình lớn đang chạy thử bản trình bày cho đại hội cổ đông thường niên của tập đoàn Thiên Thịnh.

Lục Thanh Nhi đẩy xe vệ sinh qua lối đi giữa hai dãy ghế.

Hai mươi chín tuổi, mặc đồng phục xám, tóc buộc thấp, Thanh Nhi trông không khác bất kỳ nhân viên ca đêm nào. Cũng không ai quan tâm đôi tay đang lau từng mặt bàn kia từng viết những mô-đun quan trọng cho hệ thống điều phối năng lượng, kho vận và bảo trì thiết bị của Thiên Thịnh.

Trên sân khấu, Tô Mạn Đình đứng trước màn hình, kiểm tra trang cuối cùng của bài thuyết trình.

Ba mươi mốt tuổi, phó tổng giám đốc Thiên Thịnh, Mạn Đình mặc bộ vest trắng có đường cắt sắc như lưỡi dao. Bên cạnh Mạn Đình là Tần Gia Vũ, ba mươi ba tuổi, giám đốc tài chính tập đoàn. Gia Vũ cúi nhìn máy tính bảng, tránh giao tiếp với bất kỳ ai lâu hơn vài giây.

Thanh Nhi dừng lại khi màn hình hiện lên sơ đồ màu xanh lam.

“Kiến trúc vận hành hợp nhất Thiên Mạch.”

Bàn tay cầm khăn của Thanh Nhi siết chặt.

Đó là sáng kiến cô từng xây dựng.

Tên cũ của nó là “Hệ thống vận hành phân tầng Hải Điểu”. Cô đã thiết kế kiến trúc lõi, viết bộ mã kiểm thử và triển khai mô hình thử nghiệm ở ba nhà máy của Thiên Thịnh. Sau khi Lục Chính Hạo qua đời, dự án bị đóng băng. Thanh Nhi bị điều chuyển, rồi bị ép rời khỏi bộ phận kỹ thuật bằng một bản kết luận rằng cô “không còn phù hợp với cơ cấu mới”.

Giờ đây, toàn bộ thiết kế được đổi tên, thay màu giao diện và đặt dưới dòng chữ: “Sáng kiến chiến lược do Tô Mạn Đình chủ trì”.

Mạn Đình nhìn thấy Thanh Nhi qua ánh phản chiếu trên màn hình.

Khóe môi Mạn Đình nhếch lên rất nhẹ.

“Nhân viên vệ sinh không nên đứng nhìn tài liệu dành cho cổ đông.” Mạn Đình nói.

Thanh Nhi đặt khăn xuống. “Nếu đây là tài liệu mật, nó không nên được chiếu khi đội phục vụ vẫn còn trong phòng.”

Gia Vũ ngẩng đầu. Ánh mắt Gia Vũ dừng trên khuôn mặt Thanh Nhi, rồi lập tức chuyển đi.

Hai năm trước, Gia Vũ còn là hôn phu của cô. Khi Thanh Nhi bị đẩy khỏi bộ phận kỹ thuật, Gia Vũ từng hứa sẽ tìm bằng chứng bảo vệ cô. Nhưng chỉ ba tuần sau tang lễ của Chính Hạo, Gia Vũ chủ động hủy hôn với lý do cần “giữ khoảng cách để tránh xung đột lợi ích”.

Từ đó, mọi lời hứa đều biến thành sự im lặng.

Mạn Đình bước xuống sân khấu.

“Cô vẫn giữ thói quen nhìn những thứ không thuộc về mình.”

Thanh Nhi nhìn thẳng vào sơ đồ. “Kiến trúc đó có một lỗi ở tầng chuyển vùng. Nếu tải đồng thời vượt ngưỡng bảy mươi tám phần trăm, cơ chế phân bổ sẽ tự khóa.”

Mạn Đình thoáng khựng lại.

Gia Vũ nhìn lên màn hình.

“Cô đang nói gì?” Gia Vũ hỏi.

“Bản thử nghiệm đời đầu từng có lỗi đó. Tôi đã sửa bằng một chuỗi kiểm thử cưỡng bức. Nếu bản đang trình bày được xây từ mã nguồn hoàn chỉnh, lỗi không còn tồn tại.”

Mạn Đình lạnh giọng: “Một nhân viên vệ sinh đang tự nhận mình hiểu dự án chiến lược của tập đoàn?”

“Không phải tự nhận.”

Thanh Nhi mở ngăn dưới xe vệ sinh, lấy ra một cuốn sổ tay bảo trì bìa xanh đã sờn góc. Trong thời gian làm ca đêm, cô luôn ghi lại lỗi thiết bị, thời điểm mất kết nối và mã kiểm thử dùng để xác định nguyên nhân. Ở trang gần cuối có một chuỗi gồm mười hai ký tự: HĐ-17-78-KT04.

Đó là mã kiểm thử do cô tạo ra cho lỗi chuyển vùng.

Mạn Đình nhìn thấy chuỗi mã. Sắc mặt Mạn Đình thay đổi trong một nhịp rất ngắn.

Cửa đại sảnh mở ra. Cổ đông, trợ lý và nhân viên truyền thông bắt đầu đi vào.

Thanh Nhi cất cuốn sổ vào túi áo đồng phục.

Mạn Đình quay sang một trợ lý. “Kiểm tra lại toàn bộ tài liệu trong phòng.”

Trợ lý nhanh chóng đi về phía bàn kỹ thuật. Chỉ vài phút sau, một tiếng kêu vang lên.

“Phó tổng giám đốc, có chuyện rồi.”

Trên máy tính điều khiển xuất hiện cảnh báo truy cập trái phép. Một tập tin mang nhãn “Tuyệt mật – Kế hoạch tái cấu trúc vận hành” đã được sao chép sang thiết bị lưu trữ bên ngoài lúc sáu giờ năm mươi tám phút.

Mạn Đình nhìn về phía Thanh Nhi.

“Từ sáu giờ bốn mươi đến bảy giờ, ai ở gần bàn kỹ thuật?”

Người quản lý phục vụ đáp: “Chỉ có đội vệ sinh. Lục Thanh Nhi phụ trách khu vực sân khấu.”

Khải Phong xuất hiện ở cửa phụ cùng bốn nhân viên an ninh.

“Chúng tôi nhận được cảnh báo rò rỉ tài liệu.”

Mạn Đình chỉ vào Thanh Nhi. “Kiểm tra cô ta.”

Khải Phong bước tới, không hỏi một câu nào. Một nhân viên an ninh giữ xe vệ sinh. Người khác lục túi áo đồng phục của Thanh Nhi, lấy ra cuốn sổ tay bảo trì.

“Đây là gì?”

“Sổ ghi lỗi thiết bị.”

Khải Phong lật nhanh vài trang rồi dừng ở chuỗi mã kiểm thử. “Có mã nội bộ.”

“Đó là mã bảo trì do tôi dùng.”

Mạn Đình nhận cuốn sổ, giơ lên trước những cổ đông vừa ổn định chỗ ngồi.

“Một nhân viên vệ sinh mang theo mã kỹ thuật nội bộ, đứng cạnh máy tính chứa tài liệu mật, đúng vào thời điểm dữ liệu bị sao chép.”

Tiếng bàn tán lan khắp hội trường.

Thanh Nhi nhìn quanh. “Hành lang phía tây có camera độc lập. Camera đó thuộc hệ thống an toàn cháy nổ, không nối với mạng an ninh của tập đoàn. Kiểm tra từ sáu giờ bốn mươi đến bảy giờ mười sẽ biết ai đã vào phòng.”

Khải Phong đáp ngay: “Camera hành lang đang bảo trì.”

“Không đúng. Tôi đã vệ sinh mắt kính camera lúc năm giờ năm mươi. Đèn nguồn vẫn sáng, bộ lưu điện hoạt động bình thường.”

Khải Phong nhìn cô bằng ánh mắt không còn che giấu sự cảnh cáo.

Mạn Đình quay về phía màn hình. “Dừng đại hội để điều tra sẽ gây thiệt hại nghiêm trọng. Chúng ta có nhân chứng, thời điểm truy cập và vật chứng ngay trên người nghi phạm.”

“Cuốn sổ không phải vật chứng sao chép.” Thanh Nhi nói. “Kiểm tra dấu thiết bị lưu trữ. Máy tính sẽ lưu mã nhận dạng phần cứng.”

Trợ lý kỹ thuật ngập ngừng. “Nhật ký truy cập đang bị lỗi.”

“Lỗi hay bị xóa?”

Cả đại sảnh im bặt.

Gia Vũ bước xuống khỏi sân khấu. Trong vài giây, Thanh Nhi tưởng Gia Vũ sẽ làm điều tối thiểu: yêu cầu giữ nguyên hiện trường, niêm phong máy tính và kiểm tra camera độc lập.

Thanh Nhi từng nghĩ sự bạc nhược của Gia Vũ chỉ là thiếu can đảm.

Sáng hôm ấy, cô hiểu đó còn là một lựa chọn.

Gia Vũ dừng trước mặt cô.

“Lục Thanh Nhi, cô đã không còn quyền tiếp cận hệ thống kỹ thuật từ ba năm trước. Việc cô giữ mã nội bộ là vi phạm nghiêm trọng.”

“Gia Vũ biết mã đó do tôi viết.”

“Không có hồ sơ nào xác nhận điều đó.”

“Bản đăng ký sáng kiến gốc có chữ ký của bộ phận tài chính. Khi ấy Gia Vũ là người thẩm định ngân sách.”

Cổ đông bắt đầu nhìn về phía Gia Vũ.

Mạn Đình lên tiếng: “Giám đốc tài chính không thể nhớ từng hồ sơ thử nghiệm nhỏ.”

Thanh Nhi không rời mắt khỏi Gia Vũ. “Gia Vũ có nhớ không?”

Gia Vũ im lặng đủ lâu để câu trả lời trở nên rõ ràng.

Rồi Gia Vũ quay sang Khải Phong.

“Đưa cô ấy ra ngoài. Thu hồi thẻ ra vào ngay lập tức. Không để việc này làm gián đoạn đại hội.”

Không một lời xác minh.

Không một yêu cầu điều tra.

Chỉ là mệnh lệnh đuổi cô đi trước hàng trăm nhân viên và cổ đông.

Khải Phong nắm lấy cánh tay Thanh Nhi. Cô giật tay ra.

“Tôi tự đi.”

Khi Thanh Nhi bước qua lối giữa những hàng ghế, nhiều điện thoại đã hướng về phía cô. Một cổ đông lớn tuổi hỏi liệu có cần báo cơ quan giám sát thương nghiệp của Hải Châu hay không. Mạn Đình đáp bằng giọng điềm tĩnh rằng Thiên Thịnh sẽ xử lý “đúng quy định nội bộ của Vân Quốc”.

Ngay trước cửa, Thanh Nhi quay lại.

Trên màn hình, Mạn Đình đã chuyển sang trang đầu của bài thuyết trình.

“Sáng kiến Thiên Mạch sẽ giúp lợi nhuận vận hành tăng mười tám phần trăm,” Mạn Đình nói. “Đây là kết quả của ba năm nghiên cứu do tôi trực tiếp chỉ đạo.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

Thanh Nhi nhìn những sơ đồ mình từng vẽ, nghe những con số mình từng tính, rồi nhìn Gia Vũ đứng bên cạnh người đã lấy tất cả.

Cánh cửa đại hội đóng lại sau lưng cô.

Khải Phong chặn ở hành lang.

“Đưa cuốn sổ đây.”

“Đó là tài sản cá nhân.”

“Trong đó có mã nội bộ của Thiên Thịnh.”

“Vậy lập biên bản thu giữ.”

Khải Phong nheo mắt. “Cô nghĩ mình vẫn còn tư cách nói điều kiện?”

“Camera độc lập đang ghi hình. Nếu Khải Phong muốn giật tài sản của tôi mà không có biên bản, cứ làm.”

Khải Phong nhìn lên mắt camera ở cuối hành lang. Đèn nguồn màu xanh vẫn sáng.

Sau vài giây, Khải Phong lùi lại.

“Cô sẽ hối hận vì không biết im lặng.”

Thanh Nhi không đáp.

Những nét hằn từ trang trước hiện ra: thời gian camera được kiểm tra, số bộ lưu điện và mã hộp lưu trữ độc lập.

Thanh Nhi gấp tờ giấy, giấu vào lớp lót túi.

Cô đã mất vị trí trong đại sảnh.

Nhưng bằng chứng đầu tiên vẫn chưa nằm trong tay đối phương.

VISUAL PROMPTS

1. Lục Thanh Nhi, age 29, in a gray night-shift cleaner uniform pushing a cleaning cart through the luxurious shareholder hall of Thiên Thịnh in fictional Hải Châu, rainy skyline beyond glass walls, tense corporate atmosphere, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

2. Tô Mạn Đình, age 31, in a sharp white executive suit presenting a blue operational system diagram while Lục Thanh Nhi recognizes her stolen work from the aisle, cold lighting and rows of empty chairs, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

3. Close dramatic confrontation between Lục Thanh Nhi holding a worn blue maintenance notebook and Tô Mạn Đình staring at the hidden test code, Tần Gia Vũ watching nervously in the background, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

4. Chu Khải Phong and corporate security surrounding Lục Thanh Nhi beside the presentation computer as shareholders enter the grand hall, suspicion and public humiliation, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

5. Lục Thanh Nhi standing alone before hundreds of employees and shareholders while Tô Mạn Đình raises the maintenance notebook as false evidence, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

6. Tần Gia Vũ, age 33, avoiding Lục Thanh Nhi’s eyes as he orders security to remove her, emotional betrayal in a vast corporate auditorium, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

7. Lục Thanh Nhi walking down the central aisle under dozens of phone cameras while her stolen operational architecture glows on the stage behind Tô Mạn Đình, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

8. Lục Thanh Nhi secretly rubbing pencil over an indented notebook page near an independent hallway camera with a green power light, quiet strategic determination, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

PHẦN 2: BẢN ÁN TRÊN MÀN HÌNH

Đến trưa, đoạn phim dài bốn mươi ba giây đã phủ kín mạng tin tức nội bộ của Hải Châu.

Đoạn phim mở đầu bằng cảnh Thanh Nhi đứng trước màn hình có tài liệu mật. Sau đó là câu nói của cô: “Tôi đã viết bộ mã kiểm thử.” Tiếp theo, Mạn Đình giơ cuốn sổ tay chứa mã kỹ thuật. Cuối cùng là cảnh Gia Vũ ra lệnh đưa Thanh Nhi khỏi đại hội.

Những phần Thanh Nhi yêu cầu kiểm tra camera, dấu thiết bị lưu trữ và nhật ký truy cập đều biến mất.

Tiêu đề do một tài khoản ẩn danh đăng tải chỉ có một câu: “Nhân viên vệ sinh đánh cắp bí mật vận hành, còn tự nhận là tác giả.”

Ba giờ chiều, tên Thanh Nhi đã trở thành từ khóa bị chế giễu nhiều nhất trong khu thương nghiệp Hải Châu. Người ta ghép hình cô với xe rác, chế ảnh cuốn sổ bảo trì thành “bí kíp kỹ sư”, rồi tranh cãi xem một nhân viên vệ sinh có thể bán tài liệu mật được bao nhiêu tiền.

Công ty dịch vụ Minh Khiết, đơn vị ký hợp đồng vệ sinh với Thiên Thịnh, gọi cô đến văn phòng.

Người phụ trách không cho Thanh Nhi ngồi.

“Thiên Thịnh yêu cầu loại cô khỏi mọi địa điểm trong hệ thống.”

“Cuộc điều tra chưa bắt đầu.”

“Chúng tôi không đủ sức tranh luận với khách hàng lớn nhất.”

“Vậy lý do chấm dứt hợp đồng là gì?”

“Vi phạm quy tắc bảo mật.”

“Dựa trên kết luận nào?”

Người phụ trách đẩy một tờ giấy qua bàn. “Cô ký đi. Nếu không ký, chúng tôi vẫn chấm dứt hợp đồng.”

Thanh Nhi đọc từng dòng. Văn bản ghi rằng cô tự ý tiếp cận tài liệu hạn chế, gây tổn hại uy tín của bên sử dụng dịch vụ và không trung thực về năng lực nghề nghiệp.

Cô lấy bút, gạch hai chữ “thừa nhận” trong phần xác nhận, rồi viết: “Đã nhận thông báo, không đồng ý nội dung quy kết.”

Người phụ trách cau mặt. “Làm thế chỉ khiến mọi chuyện khó hơn.”

“Khó cho ai?”

Thanh Nhi đặt bút xuống, chụp lại văn bản rồi mới rời đi.

Mười tám phút sau, thẻ lương điện tử của cô bị khóa. Khoản tiền công nửa tháng cuối chưa được thanh toán.

Đó là tổn thất thứ nhất: mất việc và mất nguồn thu duy nhất.

Khi Thanh Nhi về đến khu nhà công vụ phía bắc Hải Châu, hai nhân viên quản lý đã đứng trước cửa căn hộ.

Căn hộ chỉ rộng ba mươi sáu mét vuông, được cấp theo hợp đồng dịch vụ của Minh Khiết. Trình Tú Lan đang ngồi bên bàn, hai tay ôm túi thuốc. Năm mươi sáu tuổi, Tú Lan đã nuôi Thanh Nhi từ khi cô còn nhỏ. Sau một ca phẫu thuật tim vào năm trước, Tú Lan không thể làm việc nặng và phải tái khám đều đặn.

Một nhân viên quản lý đưa thông báo.

“Do hợp đồng lao động chấm dứt, quyền sử dụng nhà công vụ cũng kết thúc. Thời hạn bàn giao là bốn mươi tám giờ.”

Thanh Nhi nhìn ngày tháng. “Quy chế nhà ở cho phép bảy ngày.”

“Đó là trường hợp chấm dứt thông thường. Hồ sơ của cô bị xếp vào nhóm vi phạm nghiêm trọng.”

“Chưa có kết luận vi phạm.”

“Chúng tôi chỉ thực hiện lệnh.”

Tú Lan cố đứng lên. “Có phải có nhầm lẫn không? Thanh Nhi chưa từng lấy đồ của ai.”

Nhân viên quản lý nhìn thấy khuôn mặt Thanh Nhi trên màn hình điện thoại của đồng nghiệp, rồi lập tức tránh ánh mắt.

“Bốn mươi tám giờ,” người đó nhắc lại.

Sau khi cửa đóng, Tú Lan đặt túi thuốc xuống.

“Con nói thật cho mẹ biết. Cuốn sổ ấy là gì?”

“Sổ bảo trì. Trong đó có mã kiểm thử con từng viết.”

“Vậy sao họ nói con ăn cắp?”

“Vì có người cần mọi người tin như vậy.”

Tú Lan im lặng một lúc lâu. “Liên quan đến Chính Hạo phải không?”

Thanh Nhi nhìn mẹ nuôi.

Tên Chính Hạo đã trở thành một khoảng trống trong căn nhà suốt ba năm. Chủ tịch quá cố của Thiên Thịnh qua đời ở tuổi sáu mươi mốt sau một cơn đột quỵ tại phòng làm việc. Trước khi mất, Chính Hạo từng bí mật gặp Thanh Nhi hai lần, hỏi cô về lỗi dữ liệu trong hệ thống cổ phần và nguồn gốc những khoản chi bất thường.

Nhưng Thanh Nhi chưa bao giờ kể chi tiết với Tú Lan.

“Vì sao mẹ hỏi vậy?”

Tú Lan mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc chìa khóa đồng nhỏ. “Trước khi mất, Chính Hạo từng đến gặp mẹ. Chính Hạo nói nếu con bị đẩy khỏi Thiên Thịnh, mẹ phải đưa chìa khóa này cho con.”

Thanh Nhi cầm chiếc chìa khóa. Trên thân khắc ký hiệu K-19.

“Chìa khóa gì?”

“Chính Hạo không nói. Chỉ dặn chưa đến lúc thì đừng hỏi.”

Điện thoại của Thanh Nhi rung lên.

Một thông báo từ Thiên Thịnh cho biết tập đoàn đã gửi hồ sơ vụ việc đến Hội đồng Liêm chính Thương nghiệp Hải Châu, một cơ quan nghề nghiệp hư cấu có quyền tạm đình chỉ chứng nhận kỹ thuật của người bị cáo buộc vi phạm bảo mật.

Dù Thanh Nhi đã rời ngành kỹ thuật ba năm, chứng nhận kỹ sư hệ thống của cô vẫn còn hiệu lực.

Thông báo ghi: “Tạm đóng băng chứng nhận trong thời gian xem xét.”

Cùng thời điểm ấy, Thiên Thịnh phát đi bản tin chính thức về thành công của đại hội cổ đông. Hội đồng điều hành tuyên bố thành lập Ban Chuyển đổi Vận hành, giao Mạn Đình kiêm nhiệm chức trưởng ban.

Hình ảnh Mạn Đình đứng giữa tiếng vỗ tay được đặt cạnh thông báo về “nghi vấn rò rỉ dữ liệu do nhân sự dịch vụ gây ra”.

Một người thăng chức.

Một người mất tất cả.

Thanh Nhi tắt màn hình.

“Mẹ thu xếp thuốc và giấy tờ trước. Những thứ khác để con phân loại.”

“Chúng ta đi đâu?”

“Nhà trọ ngắn hạn ở khu Tây Cảng.”

“Tiền thuê rất cao.”

“Con sẽ tìm cách.”

Thanh Nhi lấy ba chiếc hộp giấy. Một hộp đựng quần áo, một hộp đựng hồ sơ y tế của Tú Lan, hộp còn lại đựng tài liệu liên quan đến thời gian cô làm kỹ sư.

Phần lớn hồ sơ đã biến mất sau khi cô rời Thiên Thịnh. Nhưng ở đáy hộp vẫn còn một tấm thẻ mạch thử nghiệm, vài bản vẽ tay và một phong bì cũ có dấu niêm phong của Văn phòng Sáng kiến Thiên Thịnh.

Phong bì trống.

Thanh Nhi nhớ rất rõ từng đặt bản sao đăng ký sáng kiến “Hải Điểu” ở đó. Hồ sơ có chữ ký của cô, xác nhận của Chính Hạo và dấu tiếp nhận trước khi Mạn Đình tham gia dự án.

Ai đó đã vào căn hộ.

Thanh Nhi kiểm tra ổ khóa. Không có dấu cạy. Cửa sổ cũng nguyên vẹn.

“Gần đây có ai đến không?” cô hỏi.

Tú Lan suy nghĩ. “Ba hôm trước, bên quản lý nói kiểm tra đường nước. Hai người vào khoảng mười phút.”

“Khải Phong có đi cùng không?”

Tú Lan tái mặt. “Có một người đứng ngoài hành lang. Mẹ không nhìn rõ.”

Thanh Nhi lấy điện thoại cũ, chụp toàn bộ căn hộ. Sau đó cô mở cuốn sổ bảo trì, đối chiếu giờ camera hành lang ở Thiên Thịnh với đoạn phim đang lan truyền.

Một chi tiết lập tức hiện ra.

Nhưng cảnh báo sao chép dữ liệu được công bố là sáu giờ năm mươi tám.

Đoạn phim đã đảo thứ tự thời gian.

Thanh Nhi tải bản đang lan truyền về ba thiết bị khác nhau. Cô ghi mã kiểm chứng của tập tin vào sổ, tránh để đối phương thay clip rồi phủ nhận phiên bản ban đầu.

Đêm đó, một cuộc gọi đến từ số lạ.

“Lục Thanh Nhi, nếu cô công khai phản bác, Thiên Thịnh sẽ yêu cầu bồi thường thiệt hại vì phát tán thông tin sai lệch.”

Giọng đã bị biến đổi bằng phần mềm.

Thanh Nhi bật ghi âm ngoài.

“Tôi chưa công khai gì.”

“Vậy hãy tiếp tục im lặng.”

“Người gọi biết tôi định phản bác, nghĩa là đang theo dõi tôi.”

Đầu dây bên kia ngắt máy.

Thanh Nhi lưu bản ghi âm. Sau đó cô viết lên trang đầu một danh sách:

Một, giữ nguyên bản clip cắt ghép.

Hai, lấy dữ liệu camera hành lang độc lập.

Ba, tìm bản đăng ký sáng kiến gốc.

Bốn, xác định ai đã dùng thiết bị lưu trữ.

Năm, không phản ứng theo nhịp của Mạn Đình.

Sáng hôm sau, Văn Thâm xuất hiện.

Hai mươi lăm tuổi, em trai ruột của Thanh Nhi mặc áo khoác có mũ và đeo khẩu trang kín mặt. Văn Thâm vừa vào căn hộ đã kéo rèm cửa.

“Chị đang khiến cả nhà thành trò cười.”

Thanh Nhi không dừng tay đóng đồ. “Em đến giúp chuyển nhà à?”

“Em đến bảo chị đừng nhắc tên em với bất kỳ ai.”

Tú Lan sững sờ. “Văn Thâm, đó là chị của con.”

“Con biết. Nhưng chỗ con làm đã có người nhận ra. Họ hỏi có phải chị gái con là nhân viên vệ sinh ăn cắp dữ liệu không.”

“Em trả lời thế nào?” Thanh Nhi hỏi.

Văn Thâm quay mặt đi. “Em nói không quen.”

Tú Lan đập tay xuống bàn. “Con nói lại đi.”

“Con còn phải sống ở Hải Châu!” Văn Thâm bật lại. “Chị ấy đã mất việc kỹ sư, giờ làm vệ sinh còn gây chuyện. Con phải làm sao?”

Thanh Nhi nhìn Văn Thâm. Cô không giận dữ như em mong đợi. Sự bình tĩnh của cô khiến Văn Thâm càng bối rối.

“Em về đi,” Thanh Nhi nói. “Từ hôm nay, chị sẽ không chủ động liên lạc. Nhưng nhớ một điều: xấu hổ không phải bằng chứng chị có tội.”

Văn Thâm mở cửa rồi dừng lại.

“Chị nên xin lỗi Thiên Thịnh. Có thể họ sẽ rút đơn.”

“Xin lỗi vì việc chị không làm sẽ biến lời vu oan thành sự thật.”

Văn Thâm bỏ đi.

Chiều hôm ấy, Thanh Nhi và Tú Lan rời căn hộ công vụ với ba hộp giấy, một vali và túi thuốc. Mưa Hải Châu nặng hạt hơn.

Ở bậc cuối cùng, Thanh Nhi ngoái nhìn ô cửa sổ căn hộ.

Cô mất việc, mất nhà, mất chứng nhận, mất danh dự và gần như mất cả gia đình.

Nhưng chìa khóa K-19 vẫn nằm trong túi áo.

Cuốn sổ tay vẫn còn mã kiểm thử.

Đoạn clip gốc đã được sao lưu.

Và camera hành lang độc lập vẫn là một câu hỏi chưa được trả lời.

VISUAL PROMPTS

1. Lục Thanh Nhi watching a maliciously edited viral clip on multiple screens in a cramped fictional Hải Châu office, her face calm despite public ridicule, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

2. Lục Thanh Nhi crossing out a false admission on her dismissal paper while a service manager watches uneasily, austere office lighting, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

3. Lục Thanh Nhi and Trình Tú Lan facing housing officers at the doorway of their tiny staff apartment, medicine bag on the table and moving deadline implied, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

4. Trình Tú Lan secretly giving Lục Thanh Nhi a small brass key engraved with a mysterious symbol, intimate emotional lighting inside a modest apartment, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

5. Tô Mạn Đình receiving applause for a major promotion in the Thiên Thịnh shareholder hall while a news screen shows Lục Thanh Nhi’s ruined reputation, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

6. Lục Thanh Nhi discovering an empty sealed innovation envelope inside an old document box, signs of a covert search around the apartment, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

7. Lục Văn Thâm, age 25, turning away in shame as Lục Thanh Nhi and Trình Tú Lan confront him in the cramped apartment, painful family fracture, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

8. Lục Thanh Nhi and Trình Tú Lan carrying boxes and medicine through heavy rain after losing their staff apartment, fictional Hải Châu towers looming behind them, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

PHẦN 3: NHỮNG DỮ LIỆU KHÔNG BIẾT NÓI DỐI

Nhà trọ ở khu Tây Cảng nằm sau một dãy kho hàng cũ, nơi ánh sáng từ trung tâm Hải Châu chỉ còn là một quầng bạc ở cuối đường chân trời.

Căn phòng mới nhỏ hơn nhà công vụ, tường ẩm và không có thang máy. Thanh Nhi trả trước mười ngày bằng khoản tiền tiết kiệm cuối cùng. Sau khi mua thuốc cho Tú Lan, trong tài khoản của cô chỉ còn đủ chi tiêu năm ngày.

Ngay đêm đầu tiên, Tú Lan nhận được một phong bì không đề tên người gửi.

Bên trong là ảnh chụp Tú Lan rời bệnh viện, ảnh Thanh Nhi ở cửa nhà trọ và một tờ giấy trắng có dòng in bằng máy: “Có những tai nạn xảy ra vì người ta giữ nhầm bí mật.”

Thanh Nhi không chạm tay trực tiếp vào tờ giấy.

“Chúng ta báo Đội Bảo hộ Dân sự Hải Châu,” Tú Lan nói.

“Có thể báo, nhưng chưa giao bản gốc.”

“Vì sao?”

“Nếu người đứng sau có quan hệ với bộ phận an ninh Thiên Thịnh, họ đang chờ biết chúng ta sẽ đưa bằng chứng cho ai.”

Thanh Nhi hỏi chủ nhà trọ về camera cửa ngõ. Camera đã mất tín hiệu đúng mười bảy phút vào thời điểm phong bì được để trước cửa.

Cách làm giống hệt vụ mất nhật ký truy cập ở đại hội.

Sáng hôm sau, Thanh Nhi đến một điểm truy cập công cộng, gửi yêu cầu bảo toàn chứng cứ tới Trung tâm Trọng tài Dữ liệu Hải Châu. Theo Bộ quy tắc Dữ liệu Thương nghiệp của Vân Quốc, bên bị cáo buộc có quyền yêu cầu doanh nghiệp tạm khóa nhật ký liên quan trong mười lăm ngày.

Hai giờ sau, Thiên Thịnh trả lời rằng nhật ký máy chủ tại đại hội đã “tự động luân chuyển theo chu kỳ”.

Thanh Nhi đọc câu trả lời ba lần.

Hệ thống của Thiên Thịnh không tự động luân chuyển nhật ký quan trọng trong vòng chưa đầy bảy mươi hai giờ. Chính cô từng thiết kế quy trình sao lưu kép. Nhật ký trực tuyến có thể bị xóa, nhưng mỗi đêm hệ thống phải xuất một bản sang máy chủ ngoại tuyến đặt tại trung tâm khôi phục sự cố.

Máy chủ ấy không nhận lệnh xóa từ mạng chính.

Thanh Nhi viết thêm mục thứ sáu vào danh sách: nhật ký máy chủ ngoại tuyến.

Muốn lấy được dữ liệu, cô cần chứng minh bản sao đó tồn tại. Nhưng mọi tài liệu kỹ thuật công khai đã được Thiên Thịnh cập nhật, loại bỏ sơ đồ sao lưu cũ.

Cô nhớ đến một người từng bảo trì trung tâm khôi phục: kỹ thuật viên Tạ—

Thanh Nhi dừng bút.

Tên ấy không còn cần thiết. Cô chuyển hướng, tìm các biên bản mua sắm công khai của Thiên Thịnh trong kho dữ liệu thương nghiệp Hải Châu. Sau sáu giờ rà soát, cô thấy một hợp đồng bảo trì thiết bị mang mã TS-DR-09, gia hạn chỉ hai tháng trước.

Nếu thiết bị ngoại tuyến không còn hoạt động, hợp đồng ấy không có lý do tồn tại.

Thanh Nhi lưu hồ sơ, mã kiểm chứng và thời điểm truy xuất.

Trong khi đó, tại Thiên Thịnh, Khải Phong bước vào phòng máy chủ an ninh lúc gần nửa đêm.

Khải Phong dùng quyền trưởng bộ phận để mở bảng điều khiển, xóa nhật ký thẻ ra vào tầng bốn mươi tám và ghi đè danh sách thiết bị kết nối với máy tính trình chiếu. Khải Phong cũng chỉnh trạng thái camera hành lang phía tây thành “bảo trì từ năm giờ”.

Nhưng Khải Phong không biết camera đó thuộc mạng an toàn cháy nổ độc lập. Muốn xóa dữ liệu gốc, cần mở hộp lưu trữ K-19 bằng chìa khóa cơ và mã xác thực của bộ phận quản trị tòa nhà.

Chiếc chìa khóa cơ duy nhất từng do Chính Hạo giữ.

Khải Phong chỉ có thể sửa bản ghi tham chiếu, không thể chạm vào hình ảnh gốc.

Sáng hôm sau, Khải Phong gọi cho Tú Lan.

Lần này không dùng phần mềm đổi giọng.

“Tôi muốn gặp riêng.”

Tú Lan bật loa ngoài theo chỉ dẫn của Thanh Nhi.

“Có chuyện gì?”

“Chuyện cũ liên quan đến Chính Hạo. Nếu bà giao lại thứ Chính Hạo để lại, mọi việc sẽ dừng ở đây.”

“Tôi không hiểu.”

“Bà hiểu đủ để biết Lục Thanh Nhi đang gặp rắc rối vì ai.”

“Khải Phong đang đe dọa tôi sao?”

Giọng Khải Phong lạnh xuống. “Tôi đang cho bà cơ hội bảo vệ con gái nuôi.”

“Bằng cách giao thứ không thuộc về Khải Phong?”

Đầu dây im lặng.

Thanh Nhi ra hiệu để Tú Lan tiếp tục.

Tú Lan hít sâu. “Chính Hạo từng tin Khải Phong.”

“Niềm tin không có giá trị sau khi người ta chết.”

Cuộc gọi kết thúc.

Thanh Nhi lưu ba bản ghi âm, một bản trên thiết bị không kết nối mạng. Câu nói cuối cùng chưa đủ chứng minh tội phạm, nhưng đủ cho thấy Khải Phong biết Chính Hạo đã để lại vật gì đó.

“Con đã đoán chìa khóa liên quan đến camera?” Tú Lan hỏi.

“Con chỉ chắc ký hiệu K-19 trùng với mã hộp lưu trữ. Nhưng Khải Phong vừa xác nhận chìa khóa quan trọng.”

“Con định đến Thiên Thịnh?”

“Không. Nếu tự ý vào, con sẽ trao cho họ một cáo buộc thật.”

Thanh Nhi nộp yêu cầu tiếp cận hộp lưu trữ thông qua Ban Quản trị Tòa nhà Thiên Thịnh, viện dẫn quyền bảo toàn chứng cứ.

Phản hồi quá nhanh chứng tỏ có người chờ sẵn.

Chiều đó, Văn Thâm gửi một tin nhắn duy nhất: “Đừng để họ tìm đến chỗ em.”

Thanh Nhi không trả lời.

Cô đặt điện thoại xuống, trải toàn bộ tài liệu lên sàn: hợp đồng bảo trì máy chủ ngoại tuyến, ảnh phong bì đe dọa, clip cắt ghép, mã hộp K-19 và cuốn sổ bảo trì.

Điểm yếu lớn nhất là bản quyền sáng kiến.

Nếu không có bản đăng ký gốc, Mạn Đình có thể nói mã kiểm thử trong sổ được Thanh Nhi chép lại sau khi nhìn thấy tài liệu. Hồ sơ xác nhận tác giả từng được nộp ở Văn phòng Sáng kiến Thiên Thịnh, nhưng bản trong căn hộ đã bị lấy mất.

Thanh Nhi nhớ lại ngày nộp hồ sơ sáu năm trước.

Chính Hạo đã yêu cầu lập ba bản: một bản cho kho sáng kiến, một bản cho tài chính, một bản niêm phong gửi vào kho lưu ký độc lập để tránh tranh chấp sở hữu.

Kho lưu ký đó thuộc Viện Quản trị Công nghệ Hải Châu, không thuộc Thiên Thịnh.

Thanh Nhi lập tức gửi yêu cầu tra cứu.

Viện trả lời rằng hồ sơ mang tên “Hải Điểu” từng được đăng ký, nhưng quyền truy cập đã bị khóa theo yêu cầu của Thiên Thịnh vì “đang có tranh chấp nội bộ”.

Người đại diện pháp lý hiện chịu chỉ đạo của Mạn Đình.

Cánh cửa thứ hai đóng lại.

Thanh Nhi in văn bản, ghi chú: “Bản đăng ký sáng kiến gốc chưa bị tiêu hủy.”

Cô không cần phá cửa ngay. Cô chỉ cần ngăn Mạn Đình khiến mọi người tin không hề có cánh cửa.

Tối đó, hệ thống tin tức đưa một cuộc phỏng vấn với Mạn Đình.

Mạn Đình ngồi trong phòng điều hành mới, phía sau là mô hình Thiên Mạch.

“Đây không phải tranh chấp cá nhân,” Mạn Đình nói. “Thiên Thịnh phải bảo vệ tài sản trí tuệ trước bất kỳ hành vi chiếm đoạt nào. Chức vụ mới khiến trách nhiệm của tôi nặng hơn, không phải quyền lợi lớn hơn.”

Người dẫn chương trình hỏi về lời khẳng định của Thanh Nhi rằng cô từng là kỹ sư hệ thống.

Mạn Đình mỉm cười. “Nhiều nhân sự cấp thấp từng tham gia nhập liệu hoặc thử nghiệm. Việc đó không biến họ thành tác giả kiến trúc.”

Câu nói đã được chuẩn bị kỹ. Mạn Đình không phủ nhận Thanh Nhi từng tham gia, chỉ hạ thấp vai trò của cô.

Thanh Nhi xem hết cuộc phỏng vấn rồi ghi lại từng mệnh đề có thể kiểm chứng.

Tú Lan hỏi: “Con không tức giận sao?”

“Có.”

“Vậy sao con bình tĩnh được?”

“Nếu con phản bác tất cả, con sẽ chạy theo câu chuyện của Mạn Đình. Con chỉ cần đánh vào một điểm họ không thể giải thích.”

“Điểm nào?”

“Mã kiểm thử.”

Chuỗi HĐ-17-78-KT04 không chỉ là một dãy ký tự. Chỉ nhóm thiết kế đời đầu biết điều đó.

Nhưng Thanh Nhi không thể tự truy cập hệ thống.

Ngay lúc ấy, một thư điện tử đến từ Cố Trạch Minh.

Ba mươi bốn tuổi, Trạch Minh là chuyên gia tái cấu trúc doanh nghiệp được một nhóm cổ đông thiểu số của Thiên Thịnh thuê sau đại hội. Thư chỉ có bốn dòng:

“Tôi đã xem clip đầy đủ hơn bản đang lan truyền. Tôi không tin các mốc thời gian. Tôi không đại diện cho cô và sẽ không làm việc miễn phí.”

Thanh Nhi tra hồ sơ công khai của Trạch Minh.

Trong bảy vụ tái cấu trúc gần nhất, Trạch Minh từng buộc ba ban điều hành công bố dữ liệu bị che giấu, nhưng cũng từng đề xuất bán tài sản của hai công ty để bảo vệ lợi ích cổ đông. Trạch Minh không phải người cứu giúp người yếu thế. Trạch Minh chỉ đứng về phía phương án có thể chứng minh.

Thanh Nhi trả lời: “Tôi sẽ đến. Hãy gửi trước điều kiện.”

Đêm đã khuya, nhưng cô chưa ngủ.

Trên tường nhà trọ, cô vẽ một sơ đồ bốn cột: người, dữ liệu, động cơ, quyền truy cập.

Mạn Đình có lợi ích chức vụ.

Gia Vũ có chữ ký tài chính và sự im lặng.

Khải Phong có quyền xóa log và đang tìm chìa khóa K-19.

Văn Thâm đã quay lưng, nhưng chưa chắc hoàn toàn vô can hay chỉ sợ hãi.

Tú Lan giữ lời nhắn cuối của Chính Hạo.

Chính Hạo để lại chìa khóa, có thể còn để lại nhiều thứ khác.

Và ở đâu đó trong hệ thống Thiên Thịnh, nhật ký máy chủ ngoại tuyến vẫn giữ dấu vết mà Khải Phong không thể xóa qua mạng.

Thanh Nhi đóng nắp bút.

Cô không còn là người bị kéo khỏi đại hội.

Cô đang lập bản đồ chiến trường.

VISUAL PROMPTS

1. Lục Thanh Nhi examining an anonymous threat envelope with gloves while Trình Tú Lan watches anxiously in a damp West Harbor rented room, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

2. Lục Thanh Nhi researching corporate maintenance records late at night among scattered documents and cold computer light, fictional Hải Châu warehouses outside, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

3. Chu Khải Phong, age 42, secretly deleting security logs in a dark server room while an unreachable offline archive remains isolated behind him, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

4. Trình Tú Lan holding a phone on speaker as Chu Khải Phong threatens her, Lục Thanh Nhi silently recording and taking strategic notes nearby, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

5. Lục Thanh Nhi arranging the brass K-19 key, maintenance notebook, threat envelope, edited clip evidence, and offline server contract across the floor, investigative composition, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

6. Lục Thanh Nhi receiving confirmation that her original innovation registration still exists in a sealed independent archive, restrained hope and determination, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

7. Tô Mạn Đình giving a polished televised interview from the new operations command room while concealing calculated ambition, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

8. Lục Thanh Nhi drawing a strategic wall map connecting Tô Mạn Đình, Tần Gia Vũ, Chu Khải Phong, Lục Chính Hạo, and hidden evidence, cinematic investigative mood, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

PHẦN 4: ĐIỀU KIỆN CỦA NGƯỜI ĐỒNG HÀNH

Trung tâm Phân tích Đông Vịnh nằm trong một tòa nhà thấp ở rìa khu tài chính Hải Châu.

Trạch Minh đã có mặt khi Thanh Nhi đến. Trạch Minh mặc áo khoác màu than, trước mặt là hai tập hồ sơ và một máy tính không kết nối mạng. Không có trợ lý, không có màn chào hỏi xã giao.

“Cô đến sớm bảy phút,” Trạch Minh nói.

“Trạch Minh gửi điều kiện muộn mười hai phút.”

“Vậy chúng ta hòa.”

Thanh Nhi ngồi xuống nhưng không đặt túi tài liệu lên bàn.

Trạch Minh đẩy qua một bản thỏa thuận dài ba trang.

“Tôi được nhóm cổ đông nắm chín phần trăm cổ phần Thiên Thịnh thuê để đánh giá rủi ro của sáng kiến Thiên Mạch. Tôi cần sự thật, không cần một câu chuyện cảm động.”

“Điều kiện?”

“Cô cung cấp bằng chứng kỹ thuật có thể kiểm chứng. Tôi cung cấp quyền tiếp cận một buổi đánh giá độc lập mà Thiên Thịnh buộc phải tham dự theo cam kết với nhóm cổ đông. Nếu cô nói dối, tôi chấm dứt hỗ trợ và chuyển toàn bộ kết quả cho bên thuê.”

“Còn nếu Trạch Minh phát hiện tôi nói thật?”

“Tôi đưa kết quả vào báo cáo tái cấu trúc. Nhưng cô phải tự đứng tên yêu cầu bảo vệ quyền tác giả, tự trả lời chất vấn và tự chịu trách nhiệm với mọi tuyên bố.”

“Trạch Minh không đại diện cho tôi.”

“Đúng.”

“Không phát ngôn thay tôi.”

“Đúng.”

“Không giữ bản gốc tài liệu của tôi.”

Trạch Minh nhìn cô lâu hơn. “Được.”

Thanh Nhi đọc kỹ thỏa thuận. Một điều khoản cho phép Trạch Minh sử dụng kết quả kỹ thuật để khuyến nghị đình chỉ Thiên Mạch, nhưng không cam kết khôi phục danh dự hay công việc cho cô.

Trạch Minh không cứu cô.

Trạch Minh chỉ mở một cánh cửa có điều kiện.

Thanh Nhi ký.

“Bằng chứng đầu tiên?” Trạch Minh hỏi.

Cô lấy bản clip cắt ghép, ảnh đồng hồ sân khấu và thông báo thời điểm sao chép dữ liệu.

“Clip công khai đảo thứ tự thời gian. Nhưng đó chỉ chứng minh truyền thông sai lệch, chưa chứng minh ai sao chép.”

“Còn gì nữa?”

“Hợp đồng bảo trì máy chủ ngoại tuyến. Nhật ký trực tuyến có thể bị xóa, bản ngoại tuyến thì không.”

“Cô truy cập được không?”

“Chưa.”

“Vậy nó chỉ là giả thuyết.”

“Là giả thuyết có hóa đơn bảo trì.”

Trạch Minh khẽ gật đầu. “Mã kiểm thử?”

Thanh Nhi mở cuốn sổ ở trang HĐ-17-78-KT04.

“Yêu cầu Thiên Thịnh chạy mã này trên môi trường đánh giá. Nếu chấp nhận, nó sẽ sinh gói kết quả có chữ ký kiến trúc đời đầu.”

“Chữ ký ghi tên cô?”

“Không trực tiếp. Nó sinh một khóa rút gọn. Kỹ thuật viên từng tham gia thử nghiệm sẽ nhận ra.”

“Và nếu Thiên Thịnh đã xóa chức năng?”

“Bản trình bày cho thấy tầng chuyển vùng vẫn còn cấu trúc tương thích. Họ không có thời gian.”

Trạch Minh đóng hồ sơ.

“Buổi đánh giá diễn ra chiều mai.”

“Quá nhanh.”

“Đó là lý do Mạn Đình khó kịp dọn sạch mọi thứ.”

Chiều hôm sau, phòng kiểm định của Thiên Thịnh có tám người: Mạn Đình, Gia Vũ, hai kỹ thuật viên, đại diện cổ đông, đại diện trọng tài dữ liệu, Trạch Minh và Thanh Nhi. Khải Phong đứng ngoài cửa kính.

Mạn Đình phản đối ngay khi thấy Thanh Nhi.

“Một người đang bị điều tra không thể tham gia kiểm định tài sản mật.”

Trạch Minh đặt thỏa thuận cổ đông lên bàn. “Lục Thanh Nhi không truy cập hệ thống. Cô ấy chỉ cung cấp chuỗi kiểm thử. Kỹ thuật viên của Thiên Thịnh tự nhập.”

Mạn Đình quay sang Gia Vũ. “Việc này không nằm trong chương trình.”

Gia Vũ đáp nhỏ: “Nhóm cổ đông có quyền yêu cầu đánh giá rủi ro.”

Lần đầu tiên, Gia Vũ không lập tức làm theo Mạn Đình. Nhưng đó không phải dũng khí. Gia Vũ chỉ sợ báo cáo của Trạch Minh hơn.

Thanh Nhi viết mã lên một tờ giấy rồi đẩy cho kỹ thuật viên.

“HĐ-17…” người đó lẩm bẩm.

Mạn Đình cắt ngang. “Có vấn đề gì?”

Người kỹ thuật viên nhìn Thanh Nhi. “Đây là mã của đợt thử nghiệm chuyển vùng năm thứ mười bảy lịch thương nghiệp Vân Quốc. Chỉ nhóm Hải Điểu từng dùng cách đánh dấu này.”

Căn phòng lặng đi.

Mạn Đình lạnh giọng: “Mã có thể bị sao chép từ tài liệu nội bộ.”

Thanh Nhi nói: “Hãy chạy đi.”

Người kỹ thuật viên nhập chuỗi.

Màn hình tối trong ba giây. Hệ thống mô phỏng tải tăng dần đến bảy mươi tám phần trăm, kích hoạt chuyển vùng cưỡng bức rồi xuất ra khóa rút gọn: LTN-HĐ-04.

Người kỹ thuật viên đứng bật dậy.

“Khóa tác giả.”

Đại diện cổ đông hỏi: “Ba chữ đầu có nghĩa gì?”

Người kỹ thuật viên nhìn Thanh Nhi. “Lục Thanh Nhi.”

Mạn Đình đập tay xuống bàn. “Không thể kết luận từ một nhãn mã! Bất kỳ ai từng tiếp cận hệ thống cũng có thể cài nó.”

“Thời điểm mô-đun được tạo là khi nào?” Trạch Minh hỏi.

Người kỹ thuật viên mở thuộc tính gói chẩn đoán. Ngày tạo cách đây sáu năm, trước thời điểm Mạn Đình được bổ nhiệm phụ trách dự án.

Thanh Nhi không mỉm cười.

Cô biết đây chỉ là một chiến thắng nhỏ. Nó chứng minh Thiên Mạch chứa mô-đun gắn khóa tác giả của cô, nhưng chưa chứng minh Mạn Đình chủ ý chiếm đoạt toàn bộ sáng kiến. Cũng chưa xóa cáo buộc sao chép tài liệu tại đại hội.

Đại diện trọng tài lập biên bản, yêu cầu Thiên Thịnh bảo toàn mã nguồn và tạm ngừng tuyên bố Mạn Đình là tác giả duy nhất cho đến khi có kết luận.

Mạn Đình nhìn Thanh Nhi như muốn xé nát tờ biên bản.

“Cô nghĩ một mã cũ sẽ cứu được cô?”

“Không,” Thanh Nhi đáp. “Nó chỉ buộc mọi người bắt đầu hỏi đúng câu.”

Sau buổi kiểm định, đoạn trích biên bản bị rò rỉ. Dư luận bắt đầu đổi chiều. Những người từng chế giễu Thanh Nhi chuyển sang hỏi vì sao hệ thống của Mạn Đình lại mang khóa tác giả LTN.

Nhưng chưa đầy hai giờ sau, Thiên Thịnh phản công.

Thanh Nhi nhận được thông báo từ Tòa Thương nghiệp Khu Đông Hải Châu. Thiên Thịnh khởi kiện cô với ba yêu cầu: xâm phạm bí mật kinh doanh, gây gián đoạn dự án chiến lược và làm thiệt hại uy tín lãnh đạo tập đoàn. Mức bồi thường tạm tính lớn gấp hàng trăm lần thu nhập một năm của cô.

Đơn kiện còn yêu cầu phong tỏa tài khoản cá nhân và cấm cô công bố bất kỳ thông tin kỹ thuật nào liên quan đến Thiên Mạch.

Mạn Đình đã biến chiến thắng nhỏ thành lý do cho một cuộc tấn công lớn hơn.

Trạch Minh đọc thông báo rồi nói: “Họ muốn cô cạn tiền trước khi vụ trọng tài mở hồ sơ sáng kiến.”

“Trạch Minh đã biết họ sẽ kiện?”

“Tôi dự đoán khả năng đó.”

“Vì sao không cảnh báo?”

“Vì nếu biết trước, cô có thể từ chối kiểm định.”

Thanh Nhi nhìn Trạch Minh. “Đó là cách Trạch Minh hợp tác?”

“Đó là điều kiện thực tế. Tôi mở cơ hội, cô quyết định có bước qua hay không.”

“Nhưng Trạch Minh giữ lại rủi ro.”

“Đúng. Vì tôi cần biết cô ưu tiên sự thật hay sự an toàn.”

Thanh Nhi thu lại giấy tờ. “Đừng thử tôi lần nữa. Hợp tác có điều kiện không đồng nghĩa với thao túng.”

Trạch Minh không biện hộ. Sau vài giây, Trạch Minh nói: “Được. Từ giờ, mọi rủi ro tôi biết sẽ được ghi bằng văn bản.”

Thanh Nhi gật đầu.

Khi Thanh Nhi trở về nhà trọ, Tú Lan đang ngồi cạnh cửa sổ. Sắc mặt Tú Lan nhợt nhạt.

“Khải Phong lại đến.”

“Khải Phong vào đây?”

“Không. Khải Phong đứng dưới đường, bảo mẹ nhắn con rằng vụ kiện chỉ là khởi đầu.”

Thanh Nhi kiểm tra túi thuốc. Tú Lan đã bỏ lỡ liều chiều vì hoảng sợ. Chi phí ba ngày gần bằng số tiền cô còn lại.

Tài khoản của cô bị phong tỏa vào tối hôm đó.

Tiền thuê nhà kỳ tiếp theo chưa thanh toán.

Chứng nhận kỹ sư vẫn bị đình chỉ.

Vụ kiện có thể khiến cô gánh khoản nợ cả đời.

Tú Lan bị đe dọa trực tiếp.

Và dù dư luận đã bắt đầu nghi ngờ Mạn Đình, clip cắt ghép vẫn chưa được gỡ bỏ.

Ít nhất năm tổn thất cụ thể vẫn còn nguyên.

Nhưng các lá bài ẩn cũng chưa mất.

Bản đăng ký sáng kiến gốc vẫn nằm trong kho độc lập của Viện Quản trị Công nghệ Hải Châu.

Nhật ký máy chủ ngoại tuyến vẫn tồn tại sau lớp cửa mà Khải Phong không thể xóa từ xa.

Camera hành lang độc lập vẫn lưu hình ảnh trong hộp K-19.

Chiếc chìa khóa đồng của Chính Hạo vẫn ở trong tay Thanh Nhi.

Cuộc gọi đe dọa của Khải Phong đã được ghi lại.

Và mã kiểm thử vừa biến từ ghi chép cá nhân thành bằng chứng được lập biên bản trước nhân chứng.

Đêm ấy, Trạch Minh gửi một tập tin mới. Đó là bản mục lục tài sản của Chính Hạo, được lập trước khi Chính Hạo qua đời ba tháng. Một dòng trong danh sách ghi: “Két an toàn số 61, Kho Tín thác Trung tâm Hải Châu – tài liệu thừa kế cổ phần, chỉ mở khi xuất hiện tranh chấp quyền kiểm soát Thiên Thịnh.”

Tài liệu thừa kế cổ phần.

Thanh Nhi nhìn chiếc chìa khóa K-19, rồi nhìn số 61 trên màn hình.

Cô gọi cho Trạch Minh.

“Trạch Minh lấy mục lục này ở đâu?”

“Từ hồ sơ thẩm định cũ của nhóm cổ đông. Bản chính đã biến mất khỏi kho dữ liệu Thiên Thịnh.”

“Có ai biết nội dung trong két?”

“Không. Nhưng Gia Vũ từng ký xác nhận phí lưu ký hằng năm.”

Một lần nữa, Gia Vũ đứng ở điểm giao giữa bí mật và sự im lặng.

“Nếu là di chúc cổ phần, vì sao ba năm chưa mở?”

“Có thể điều kiện kích hoạt chưa từng được công bố. Hoặc người có quyền kích hoạt không biết mình có quyền.”

Thanh Nhi nhìn Tú Lan đang ngủ bên bàn, bàn tay vẫn nắm chặt túi thuốc. Cô nhớ Chính Hạo từng nói trong lần gặp cuối: “Quyền sở hữu không chỉ nằm trong tên ghi trên sổ. Nó nằm ở người có thể chứng minh hệ thống đã bị phản bội.”

Cô từng tưởng đó chỉ là lời nói về mã nguồn.

Có lẽ không phải.

Thanh Nhi mở sổ, lập kế hoạch mới.

Bước một, dùng biên bản mã kiểm thử để yêu cầu mở khóa bản đăng ký sáng kiến gốc.

Bước hai, buộc Thiên Thịnh giao nhật ký ngoại tuyến trong quá trình tố tụng.

Bước ba, đề nghị Ban Quản trị Tòa nhà niêm phong hộp camera K-19 trước khi Khải Phong tìm được cách phá khóa.

Bước bốn, truy nguồn bản clip cắt ghép.

Bước năm, xác minh két an toàn số 61 và điều kiện mở tài liệu thừa kế cổ phần.

Bước sáu, không để vụ kiện ép cô phản ứng vội.

Trạch Minh hỏi qua điện thoại: “Cô định làm gì trước?”

“Không chạy đến két.”

“Vì sao?”

“Nếu Mạn Đình chưa biết chúng ta biết về két, để Mạn Đình tiếp tục không biết.”

“Còn vụ kiện?”

“Dùng chính vụ kiện để yêu cầu công bố chứng cứ. Họ nói tôi sao chép dữ liệu, họ phải đưa ra nhật ký thiết bị. Họ nói tôi đánh cắp sáng kiến, họ phải đối chiếu hồ sơ đăng ký gốc.”

Trạch Minh im lặng một nhịp. “Cô đang biến nguyên đơn thành bên phải mở kho dữ liệu.”

“Chỉ khi họ không rút đơn.”

“Nếu họ rút?”

“Vậy cáo buộc lớn nhất chống lại tôi sụp trước công chúng.”

Lần đầu tiên, giọng Trạch Minh có chút tán thưởng.

“Cô không cần tôi cứu.”

“Tôi chưa từng cần người cứu thay.”

“Vậy cô cần gì?”

“Một người nhìn thấy cửa nào có thể mở, nói rõ cái giá, rồi để tôi tự quyết định.”

“Thỏa thuận.”

Thanh Nhi kết thúc cuộc gọi.

Ngoài cửa sổ, mưa đã ngừng. Hải Châu vẫn sáng bằng hàng nghìn ô cửa, lạnh lùng và xa lạ. Ở trung tâm thành phố, tòa tháp Thiên Thịnh nhô lên như một lưỡi kiếm đen.

Mạn Đình có chức vụ, truyền thông và bộ máy pháp lý.

Gia Vũ nắm những chữ ký chưa được giải thích.

Khải Phong kiểm soát phần lớn hệ thống an ninh.

Văn Thâm vẫn quay lưng.

Thanh Nhi chỉ có một căn phòng thuê sắp hết hạn, một người mẹ nuôi đang bị đe dọa, một cuốn sổ cũ và vài mảnh dữ liệu chưa hoàn chỉnh.

Nhưng cô đã thôi phòng thủ.

Trước khi tắt đèn, Thanh Nhi đặt chìa khóa K-19 cạnh bản thông báo khởi kiện.

Một bên mở hộp camera.

Một bên mở cánh cửa tố tụng.

Còn ở nơi chưa ai chạm tới, két an toàn số 61 vẫn giữ bí mật cuối cùng của Chính Hạo: bản di chúc cổ phần có thể thay đổi quyền kiểm soát toàn bộ Thiên Thịnh.

Thanh Nhi không biết bên trong ghi tên ai.

VISUAL PROMPTS

1. Cố Trạch Minh, age 34, meeting Lục Thanh Nhi across a stark analysis-center table, conditional agreement and sealed evidence between them, intelligent restrained tension, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

2. Lục Thanh Nhi explaining the hidden test code to Cố Trạch Minh using diagrams, an offline computer and carefully protected documents, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

3. Tô Mạn Đình confronting Lục Thanh Nhi and Cố Trạch Minh inside the Thiên Thịnh technical audit room while Tần Gia Vũ watches anxiously, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

4. A Thiên Thịnh technician recognizing Lục Thanh Nhi’s historical test code as an old diagnostic interface awakens on the screen, shocked witnesses surrounding the workstation, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

5. Lục Thanh Nhi standing firm as the system reveals her author key, Tô Mạn Đình furious across the audit table, decisive small victory, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

6. Lục Thanh Nhi receiving an enormous corporate lawsuit notice in the dim rented room while Trình Tú Lan sits frightened beside her medicine, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

7. Cố Trạch Minh showing Lục Thanh Nhi a secret asset inventory linked to Lục Chính Hạo and safe number 61, both studying the revelation with strategic caution, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.

8. Lục Thanh Nhi placing the K-19 brass key beside the lawsuit notice and a strategic evidence map, the Thiên Thịnh tower visible through the rainy fictional Hải Châu night, polished hand-drawn 2D Chinese webtoon/manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, no logo, no watermark.