PHẦN 1: CHIẾC VÁY CƯỚI BỊ ĐÁNH CẮP

Thẩm Tĩnh Y bước vào bằng cửa dành cho nhân viên.

Cô mặc chiếc váy dài màu xám tro đã dùng nhiều năm, tay ôm hộp dụng cụ may, cổ tay còn quấn dải băng vì bị kim máy đâm tối hôm trước. Suốt ba tháng, cô gần như ngủ lại trong xưởng để hoàn thành chiếc váy cưới đang được đặt ở phòng thay đồ riêng. Từng đường cắt, từng lớp ren, từng hạt ngọc trai đều do cô lựa chọn. Trên bản rập đầu tiên, cô đã viết ngày bắt đầu thiết kế và ký tên mình bên dưới hình phác thảo cổ áo hình cánh hoa.

Nhưng trên thiệp mời, trên bảng giới thiệu và trong đoạn phim chiếu tại đại sảnh, chiếc váy ấy được gọi là “Bạch Nguyệt”, tác phẩm độc quyền của thương hiệu Tô thị.

Thẩm Tĩnh Y không tranh cãi. Tô Nhã Tâm từng hứa sau hôn lễ sẽ công khai tên nhà thiết kế và trả toàn bộ khoản thù lao còn thiếu. Cô chỉ muốn hoàn tất công việc, nhận tiền chữa bệnh cho Lâm Tú Cầm và giữ xưởng may mà mẹ cô đã dành nửa đời gây dựng.

Khi Thẩm Tĩnh Y đến phòng thay đồ, hai nhân viên trang điểm đang hốt hoảng lục tung tủ áo.

“Váy cưới biến mất rồi.”

Một người run rẩy chỉ vào giá treo trống không. Chiếc túi bảo quản bị vứt dưới thảm, khóa kéo mở toang. Tô Nhã Tâm ngồi trước gương trong áo choàng lụa, đôi mắt đỏ hoe nhưng lớp trang điểm vẫn hoàn hảo. Thấy Thẩm Tĩnh Y, Tô Nhã Tâm lập tức đứng lên.

“Thẩm Tĩnh Y, cô mang váy đến chỗ nào?”

Thẩm Tĩnh Y sững lại. “Tối qua tôi đã kiểm tra lần cuối rồi khóa váy trong tủ. Chìa khóa dự phòng do trợ lý của cô giữ.”

“Tôi hỏi cô đã mang nó đi đâu.”

Giọng Tô Nhã Tâm đủ lớn để những người ngoài hành lang nghe thấy. Chỉ vài giây sau, quản lý tiệc cưới, nhân viên an ninh và một nhóm khách hiếu kỳ đã tụ tập trước cửa. Tần Mộ Dương cũng xuất hiện. Bộ lễ phục đen khiến gương mặt người sắp trở thành chú rể càng lạnh lùng.

Thẩm Tĩnh Y cố giữ bình tĩnh. “Hãy kiểm tra camera và danh sách người ra vào. Chiếc váy có lớp đuôi dài, một người không thể giấu nó mà không bị phát hiện.”

Tô Nhã Tâm bật khóc. “Camera hành lang mất tín hiệu đúng hai mươi phút. Trong khoảng thời gian đó, thẻ nhân viên của cô mở cửa phòng thay đồ.”

Nhân viên an ninh đưa máy đọc thẻ cho Tần Mộ Dương xem. Dòng dữ liệu ghi rõ tên Thẩm Tĩnh Y và thời gian lúc gần sáng. Thẩm Tĩnh Y nhìn con số ấy, sống lưng lạnh buốt. Thẻ của cô từng biến mất hơn một giờ vào chiều hôm trước rồi được tìm thấy dưới bàn cắt vải. Khi ấy, cô cho rằng mình sơ ý.

“Thẻ có thể bị sao chép hoặc bị người khác lấy.” Thẩm Tĩnh Y nói. “Tôi không quay lại khách sạn vào giờ đó.”

“Cô có bằng chứng không?” Tần Mộ Dương hỏi.

“Tôi ở xưởng.”

“Ai làm chứng?”

“Lâm Tú Cầm đã ngủ. Camera xưởng không nối mạng, nhưng có thể còn bản ghi.”

Tô Nhã Tâm nhìn hộp dụng cụ trong tay cô. “Nếu cô trong sạch, hãy để mọi người kiểm tra đồ của cô.”

Thẩm Tĩnh Y vừa đặt hộp xuống thì một nhân viên an ninh đã mở nắp. Kéo, thước dây, phấn may và những cuộn chỉ được lấy ra. Dưới ngăn đáy, người đó tìm thấy một túi nhung trắng. Trong túi là một nắm ngọc trai, ba hạt pha lê và một mảnh ngọc xanh nhạt hình bán nguyệt.

Tô Nhã Tâm bỗng ôm ngực. “Đó là vật đính trên váy cưới.”

“Không phải.” Thẩm Tĩnh Y lập tức cầm mảnh ngọc lên. “Mảnh ngọc này vốn thuộc về tôi.”

Mảnh ngọc bán nguyệt là di vật Thẩm Chính Đình để lại trước khi mất. Nửa còn lại từng được giữ trong một chiếc hộp gỗ ở nhà cũ. Nhiều năm trước, Thẩm Tĩnh Y đã dùng nó làm vật chặn giấy khi vẽ bản rập, vì tin rằng nó đem lại may mắn. Gần đây mảnh ngọc biến mất khỏi ngăn kéo xưởng, cô đã tìm nhiều ngày nhưng không thấy.

Tô Nhã Tâm lắc đầu, nước mắt trượt xuống gò má. “Mảnh ngọc nằm giữa cụm hoa trên thân váy. Tôi đã tự tay chọn nó. Cô tháo trang sức, lấy váy đi, rồi định ép tôi thừa nhận cô là nhà thiết kế sao?”

“Chiếc váy do tôi thiết kế.”

Căn phòng im bặt.

Tô Nhã Tâm cắn môi như vừa nghe một lời phản bội. Tần Mộ Dương bước chắn trước cô dâu, ánh mắt nhìn Thẩm Tĩnh Y đầy cảnh cáo.

Thẩm Tĩnh Y mở điện thoại, tìm ảnh bản rập gốc. “Tôi có toàn bộ bản rập, từ phiên bản đầu đến bản chỉnh sửa cuối. Mã khâu ở đường viền trong cũng là ký hiệu riêng của tôi: hai mũi ngắn, một mũi dài, lặp lại sau mỗi mười hai mũi. Chỉ cần tìm chiếc váy, mọi người sẽ biết ai làm ra nó.”

“Bản rập có thể bị trộm,” Tô Nhã Tâm nói. “Mã khâu cũng có thể bắt chước. Thẩm Tĩnh Y từng làm việc trong xưởng của thương hiệu Tô thị, muốn lấy tài liệu không khó.”

Thẩm Tĩnh Y chưa từng là nhân viên của thương hiệu Tô thị. Cô chỉ nhận đơn đặt hàng riêng thông qua Chu Văn Khải, người quản lý các hợp đồng của xưởng. Nhưng trước khi cô kịp giải thích, hai nhân viên an ninh khác đã mang đến một chiếc vali tìm được trong phòng nghỉ dành cho thợ may. Bên trong là chiếc váy cưới bị gấp vụng về, vài cánh hoa ren bị nhàu, phần cụm trang sức trước ngực thiếu đúng mảnh ngọc bán nguyệt.

Mọi ánh nhìn lập tức dồn về phía Thẩm Tĩnh Y.

Chiếc vali là của cô. Cô dùng nó mang dụng cụ và vải mẫu đến khách sạn từ ba ngày trước. Tối qua, cô để vali trống trong phòng nghỉ rồi mang hộp dụng cụ về xưởng. Không ai hỏi cô điều đó. Không ai muốn nghe.

Tần Mộ Dương kiểm tra chiếc váy, sau đó quay sang quản lý khách sạn. “Khóa toàn bộ dữ liệu camera. Báo cơ quan điều tra sau khi hôn lễ kết thúc.”

Tô Nhã Tâm nắm tay Tần Mộ Dương. “Hôm nay là ngày cưới của chúng ta. Em không muốn biến nơi này thành hiện trường. Chỉ cần lấy lại váy là được.”

Sự khoan dung được trình diễn đúng lúc khiến những tiếng xì xào chuyển thành thương cảm. Một khách mời giơ điện thoại quay lại. Nhiều người khác làm theo. Trong những khung hình ấy, Tô Nhã Tâm là cô dâu bị tổn thương vẫn rộng lượng tha thứ, còn Thẩm Tĩnh Y là người thợ may nghèo ôm hộp kim chỉ, đứng cạnh tang vật.

Thẩm Tĩnh Y tiến đến chiếc váy. “Cho tôi kiểm tra mặt trong.”

Nhân viên an ninh cản cô lại. Từ khoảng cách vài bước, cô nhận ra cụm ngọc đã được tháo rồi khâu lại. Đường chỉ ở eo cũng có dấu hiệu bị can thiệp. Nếu được lật lớp lót, cô có thể tìm mã khâu. Cô còn giấu một đoạn chỉ đỏ dài chưa đầy nửa đốt tay trong đường nối bên trái, vị trí không có trên bất kỳ bản sao nào.

“Tôi chỉ cần một phút.” Thẩm Tĩnh Y nhìn thẳng Tần Mộ Dương. “Nếu không thấy mã khâu, tôi sẽ rời đi.”

Tần Mộ Dương không đáp ứng. “Cô đã làm hỏng hôn lễ, lấy cắp tài sản và vu cáo cô dâu. Cô không còn tư cách chạm vào chiếc váy.”

“Anh đang kết luận trước khi kiểm tra.”

“Bằng chứng nằm trong vali của cô.”

“Bằng chứng được đặt vào vali của tôi.”

Tần Mộ Dương ra hiệu cho an ninh. “Đưa Thẩm Tĩnh Y ra ngoài. Từ giờ cô ấy không được bước vào bất kỳ khu vực nào thuộc hôn lễ.”

Hai người giữ lấy cánh tay cô. Hộp dụng cụ rơi xuống, cuộn chỉ lăn khắp nền đá sáng bóng. Mảnh ngọc bán nguyệt văng ra xa, dừng dưới mũi giày Tô Nhã Tâm. Cô dâu cúi xuống nhặt nó, siết trong lòng bàn tay rồi trao cho nhân viên an ninh như giao lại tang vật.

Thẩm Tĩnh Y bị kéo qua hành lang giữa những chiếc điện thoại đang quay. Khi cánh cửa đại sảnh mở ra, hàng trăm khách mời đồng loạt ngoảnh lại. Không ai biết câu chuyện đầy đủ, nhưng tất cả đều thấy một người phụ nữ mặc váy xám bị đuổi khỏi hôn lễ hào môn.

Trước khi cửa thang máy khép lại, Thẩm Tĩnh Y nhìn thấy Chu Văn Khải đứng cuối hành lang. Người đàn ông không bước tới, cũng không tỏ vẻ bất ngờ. Chu Văn Khải chỉ lặng lẽ cất điện thoại vào túi, tránh ánh mắt cô.

Khoảnh khắc ấy, Thẩm Tĩnh Y hiểu vụ vu oan không bắt đầu ở khách sạn.

Nó đã được chuẩn bị từ trong xưởng.

VISUAL PROMPTS

1. Thẩm Tĩnh Y entering a lavish high-society wedding through a staff entrance while carrying a sewing toolbox, grand crystal hall above the skyline of Tinh Châu in fictional Minh Hoa, tense cinematic atmosphere, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

2. Tô Nhã Tâm in a silk bridal robe accusing Thẩm Tĩnh Y inside an elegant dressing room, empty wedding dress rack behind them, shocked attendants and cold morning light, Tinh Châu in fictional Minh Hoa, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

3. Tần Mộ Dương confronting Thẩm Tĩnh Y as security presents access-card records, Tô Nhã Tâm crying beside him, wealthy wedding guests gathering at the doorway, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

4. Security opening Thẩm Tĩnh Y’s sewing toolbox and discovering pearls, crystals, and a pale green jade fragment, Thẩm Tĩnh Y staring in disbelief, detailed dramatic close composition, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

5. Thẩm Tĩnh Y holding the jade fragment left by Thẩm Chính Đình while defending her original bridal design, Tô Nhã Tâm watching with concealed calculation, luxurious dressing room in fictional Tinh Châu, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

6. Security revealing the stolen wedding gown inside Thẩm Tĩnh Y’s suitcase, Tần Mộ Dương examining the evidence while Tô Nhã Tâm appears heartbroken, crowded tense scene, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

7. Tần Mộ Dương ordering security to remove Thẩm Tĩnh Y from the wedding, her sewing tools and thread scattered across the marble floor, guests recording with phones, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

8. Thẩm Tĩnh Y inside a closing elevator staring toward Chu Văn Khải standing silently at the far end of the wedding corridor, ominous eye contact, skyline of Tinh Châu in fictional Minh Hoa, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

PHẦN 2: BẢN ÁN TỪ ĐÁM ĐÔNG

Khi Thẩm Tĩnh Y trở lại xưởng, trời Tinh Châu đã đổ mưa.

Lâm Tú Cầm đang ngồi bên chiếc bàn cắt vải, trước mặt là bát thuốc nguội và cuốn sổ ghi đơn hàng. Bà nhìn thấy cổ tay Thẩm Tĩnh Y bầm đỏ, váy áo ướt sũng, hộp dụng cụ chỉ còn một nửa số đồ, lập tức hiểu hôn lễ đã xảy ra chuyện.

Thẩm Tĩnh Y không kể hết. Cô chỉ nói chiếc váy bị giấu trong vali, mảnh ngọc xuất hiện trong hộp dụng cụ và Tần Mộ Dương đuổi cô khỏi khách sạn. Lâm Tú Cầm nghe đến mảnh ngọc thì sắc mặt thay đổi.

“Mảnh ngọc của Thẩm Chính Đình đã mất từ tháng trước.”

“Con biết.”

“Thời điểm đó chỉ có người trong xưởng ra vào.”

Điện thoại của Thẩm Tĩnh Y rung liên tục.

Đoạn clip đầu tiên được đăng chưa đầy một giờ sau hôn lễ. Tiêu đề khẳng định một thợ may đã trộm váy cưới để tống tiền cô dâu. Clip chỉ dài bốn mươi ba giây, bắt đầu từ lúc chiếc vali được mở, tiếp theo là cảnh mảnh ngọc nằm trong hộp dụng cụ, rồi kết thúc bằng hình ảnh Thẩm Tĩnh Y bị an ninh kéo khỏi đại sảnh.

Câu cô nói về bản rập bị cắt bỏ.

Yêu cầu kiểm tra mã khâu cũng bị cắt bỏ.

Cả khoảnh khắc cô nói bằng chứng được đặt vào vali chỉ còn nửa câu, được ghép ngay sau lời Tô Nhã Tâm khóc rằng chiếc váy là tâm huyết của mình. Nhờ cách dựng đó, người xem tưởng Thẩm Tĩnh Y thừa nhận đã lấy váy vì bất mãn.

Đến tối, clip xuất hiện trên mọi trang tin giải trí ở Tinh Châu. Gương mặt cô bị phóng lớn. Tên xưởng, địa chỉ làm việc và tài khoản liên lạc đều bị công khai. Những lời lăng mạ tràn vào nhanh hơn cô có thể đọc. Có người gọi cô là kẻ trộm, có người bảo phải đuổi cô khỏi ngành may, có người tuyên bố sẽ đứng trước cửa xưởng để cảnh báo khách hàng.

Thẩm Gia Hạo gọi đến khi đồng hồ gần nửa đêm.

“Thẩm Tĩnh Y, chị đã làm gì vậy?”

Đó không phải một câu hỏi để tìm hiểu sự thật. Thẩm Gia Hạo đang tức giận vì bị bạn bè chế giễu, vì tên gia đình bị kéo vào vụ bê bối, vì những bức ảnh cũ của Thẩm Chính Đình và Lâm Tú Cầm cũng bị đào lên.

“Tôi không trộm váy.”

“Trên mạng có cả video và tang vật.”

“Video đã bị cắt ghép.”

“Vậy tại sao người ta không vu oan người khác mà lại vu oan chị?”

Thẩm Tĩnh Y im lặng vài giây. Câu hỏi ấy khiến cô nhớ lại vô số lần Thẩm Gia Hạo tránh nhắc đến xưởng may trước bạn bè. Sau khi Thẩm Chính Đình qua đời, Thẩm Gia Hạo đã bán phần tài sản riêng để đầu tư nhưng thất bại. Từ đó, người em trai hiếm khi về nhà, trừ khi cần tiền.

Lâm Tú Cầm giật điện thoại khỏi tay cô. “Nếu Thẩm Gia Hạo không giúp được thì đừng gọi đến trách móc.”

“Con chỉ muốn nhà mình đừng liên lụy con.”

“Đây cũng là nhà của con.”

“Không còn nữa.”

Cuộc gọi bị ngắt. Lâm Tú Cầm đứng bất động, bàn tay run lên. Thẩm Tĩnh Y đỡ bà ngồi xuống, nhưng chính cô cũng không biết phải an ủi thế nào.

Sáng hôm sau, chủ cửa hàng lễ phục nơi Thẩm Tĩnh Y làm việc bán thời gian gửi tin nhắn chấm dứt hợp đồng. Người đó nói rất tiếc, nhưng khách hàng đã đòi hủy đơn khi biết cô tham gia chỉnh sửa váy. Tiền công tháng cuối bị giữ lại để bù thiệt hại.

Chưa đầy hai giờ sau, ba khách đặt may tại xưởng cũng hủy đơn. Một người yêu cầu trả gấp đôi tiền cọc vì cho rằng xưởng che giấu tai tiếng. Nhà cung cấp vải thông báo tạm dừng giao hàng cho đến khi vụ việc được giải quyết. Chủ mặt bằng gọi điện nhắc khoản thuê sắp đến hạn và bóng gió rằng không muốn phóng viên tụ tập trước tòa nhà.

Thẩm Tĩnh Y đến cửa hàng lễ phục để lấy đồ cá nhân. Quản lý không cho cô vào cửa chính, bắt cô chờ ở ngõ giao hàng. Chiếc thùng giấy đựng kéo, sổ mẫu và cốc uống nước được một nhân viên đặt xuống đất. Người từng ngồi cạnh cô mỗi ngày chỉ cúi đầu rồi đi ngay.

“Ít nhất hãy trả bản rập của những mẫu tôi đang làm,” Thẩm Tĩnh Y nói với quản lý qua điện thoại.

“Các bản rập thuộc cửa hàng.”

“Tôi vẽ chúng ngoài giờ và chưa nhận tiền.”

“Cô có thể kiện nếu muốn. Nhưng trước tiên hãy giải thích chuyện chiếc váy cưới.”

Cánh cửa sắt đóng lại. Trên bức tường đối diện, ai đó đã dán ảnh chụp từ clip kèm những lời sỉ nhục viết bằng mực đỏ. Thẩm Tĩnh Y xé tờ giấy xuống, vo lại trong tay rồi đi bộ dưới mưa về xưởng.

Ở đầu phố, một nhóm người đang giơ điện thoại quay bảng hiệu. Họ nhận ra cô, lập tức chạy tới hỏi dồn. Có người dí máy quay sát mặt, hỏi chiếc váy đáng giá bao nhiêu, hỏi cô đã định bán cho ai, hỏi Tô Nhã Tâm có từng đối xử tệ bạc với cô nên cô mới trả thù hay không.

Thẩm Tĩnh Y không trả lời. Sự im lặng của cô lại bị mô tả thành thái độ thách thức.

Buổi chiều, một đoạn clip thứ hai xuất hiện. Clip ghép hình ảnh cô bước vào xưởng với cảnh một người phụ nữ giấu túi đồ lên xe. Góc quay mờ đến mức không thể nhận diện, nhưng lời dẫn quả quyết Thẩm Tĩnh Y đang chuyển tang vật. Chỉ trong vài giờ, địa chỉ xưởng bị đánh dấu trên bản đồ trực tuyến bằng hàng trăm đánh giá thấp.

Lâm Tú Cầm kéo rèm cửa, tháo bảng hiệu rồi cố lau những vệt sơn đen bị ném lên kính. Thẩm Tĩnh Y ngăn bà lại, tự mình dùng khăn lau từng nét. Bên kia đường, những người lạ vẫn quay phim.

Cô gửi yêu cầu tới khách sạn Tinh Vân để xin bản ghi camera đầy đủ. Phía khách sạn trả lời dữ liệu đang thuộc diện bảo mật của sự kiện. Cô yêu cầu Tần Mộ Dương cho kiểm tra chiếc váy, nhưng thư bị trợ lý trả lại. Cô liên hệ Tô Nhã Tâm, tài khoản đã chặn cô.

Hy vọng duy nhất là bản rập gốc.

Thẩm Tĩnh Y mở tủ hồ sơ trong phòng làm việc. Ngăn dành cho váy “Bạch Nguyệt” trống không. Bìa hồ sơ vẫn còn, nhưng toàn bộ giấy can, bảng ghi số đo, mẫu ren và phiếu thử váy đã biến mất. Máy tính chứa bản quét không nhận ổ lưu trữ. Một kỹ thuật viên quen biết kiểm tra rồi nói dữ liệu đã bị xóa bằng tài khoản quản trị vào đêm trước hôn lễ.

Tài khoản ấy do Chu Văn Khải quản lý.

Thẩm Tĩnh Y gọi hơn mười lần. Đến cuộc gọi thứ mười một, Chu Văn Khải mới bắt máy.

“Tôi đang xử lý hậu quả cho xưởng,” Chu Văn Khải nói. “Thẩm Tĩnh Y đừng làm mọi việc rối hơn.”

“Bản rập ở đâu?”

“Tôi không biết.”

“Dữ liệu bị xóa bằng tài khoản của Chu Văn Khải.”

“Máy tính ở xưởng, ai cũng có thể dùng.”

“Chỉ Chu Văn Khải biết mật khẩu.”

Đầu dây bên kia im lặng. Sau đó, Chu Văn Khải thở dài như người đang bị ép chịu đựng một kẻ vô lý.

“Tô Nhã Tâm đã đồng ý không truy cứu hình sự nếu Thẩm Tĩnh Y công khai xin lỗi, thừa nhận tự ý mang chiếc váy đi và từ bỏ mọi tuyên bố về thiết kế. Đây là con đường duy nhất để giữ xưởng.”

“Vậy Chu Văn Khải đã gặp Tô Nhã Tâm.”

“Tôi gặp để thương lượng.”

“Hay để nhận điều kiện?”

Chu Văn Khải cúp máy.

Đêm ấy, Thẩm Tĩnh Y kiểm tra mọi góc xưởng. Trong thùng giấy vụn cạnh bàn cắt, cô tìm được một mảnh nhỏ của bản rập, chỉ còn đường cong ở vai và ba dấu bấm kỹ thuật. Trên mép giấy có nét bút chì của cô: ký hiệu thay đổi độ rủ của lớp voan thứ tư. Mảnh giấy không đủ chứng minh toàn bộ thiết kế, nhưng đủ xác nhận hồ sơ từng tồn tại.

Cô đặt mảnh bản rập vào túi chống ẩm rồi ghi lại thời gian, vị trí tìm thấy. Lần đầu tiên từ khi bị đuổi khỏi hôn lễ, Thẩm Tĩnh Y không cố thuyết phục bất kỳ ai tin mình.

Cô bắt đầu giữ chứng cứ.

VISUAL PROMPTS

1. Thẩm Tĩnh Y returning soaked by rain to the small family sewing workshop where Lâm Tú Cầm waits beside cold medicine and an order ledger, nighttime Tinh Châu in fictional Minh Hoa, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

2. Thẩm Tĩnh Y and Lâm Tú Cầm watching a maliciously edited wedding video spread across a phone screen, sewing workshop dark around them, emotional blue light, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

3. Thẩm Gia Hạo arguing with Thẩm Tĩnh Y through a late-night phone call while Lâm Tú Cầm listens in pain, fabric rolls and old family memories surrounding them, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

4. Thẩm Tĩnh Y standing alone in a rainy delivery alley as her former workplace leaves a cardboard box of sewing tools outside a locked metal door, fictional Tinh Châu, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

5. Online spectators surrounding Thẩm Tĩnh Y outside the workshop with raised phones while she walks forward in silence, rain-slick street in Tinh Châu of fictional Minh Hoa, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

6. Lâm Tú Cầm and Thẩm Tĩnh Y cleaning black paint from the workshop window as strangers film from across the street, bleak evening atmosphere, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

7. Thẩm Tĩnh Y discovering the empty bridal design folder and a wiped computer while speaking to Chu Văn Khải on the phone, suspicion and betrayal, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

8. Thẩm Tĩnh Y finding a torn fragment of her original pattern in a waste bin and sealing it inside a protective evidence bag, determined expression, family workshop in fictional Tinh Châu, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

PHẦN 3: XƯỞNG MAY ĐỔI CHỦ

Ba ngày sau, Chu Văn Khải trở lại xưởng cùng hai người mặc đồng phục quản lý tài sản.

Lâm Tú Cầm đang đo vải gần cửa. Bà đặt thước xuống, hỏi họ đến làm gì. Chu Văn Khải không trả lời ngay mà lấy từ cặp da một tập hợp đồng có dấu xác nhận.

“Theo thỏa thuận góp vốn, xưởng đã không hoàn thành nghĩa vụ thanh toán trong hai kỳ. Bên nhận chuyển nhượng có quyền tiếp quản thiết bị và mặt bằng kinh doanh.”

Lâm Tú Cầm nhìn tập giấy, môi tái đi. “Xưởng không vay tiền của ai.”

“Có chữ ký của Lâm Tú Cầm.”

“Ta chỉ ký giấy cho phép Chu Văn Khải mua nguyên liệu.”

Chu Văn Khải mở đến trang cuối. Chữ ký của Lâm Tú Cầm nằm dưới điều khoản bảo đảm bằng máy móc, thương hiệu xưởng và quyền khai thác các thiết kế lưu trữ. Phần đầu hợp đồng ghi một công ty đầu tư nhỏ mà bà chưa từng nghe tên. Phụ lục phía sau cho thấy công ty ấy vừa chuyển toàn bộ quyền lợi sang thương hiệu Tô thị.

Thẩm Tĩnh Y từ phòng trong bước ra, cầm lấy hợp đồng. “Ai đã giải thích nội dung này khi Lâm Tú Cầm ký?”

“Tất cả đều đúng quy trình,” Chu Văn Khải đáp.

“Ngày ký là lúc Lâm Tú Cầm nhập viện.”

“Vì vậy tôi mang giấy đến bệnh viện.”

“Chu Văn Khải nói đó là giấy xác nhận đơn vải.”

“Tôi đã để Lâm Tú Cầm tự đọc.”

Thẩm Tĩnh Y nhìn phần chữ nhỏ dày đặc. Có vài trang được đánh số lại, màu giấy không hoàn toàn giống nhau. Cô nhận ra một trang từng thuộc bộ hồ sơ mua vải vì góc phải còn vết cà phê do chính cô làm đổ. Chữ ký thật đã bị ghép vào một thỏa thuận khác.

“Chúng tôi sẽ yêu cầu giám định.”

“Cứ làm.” Chu Văn Khải bình thản. “Nhưng trong lúc chờ, quyền tiếp quản vẫn có hiệu lực. Nếu cản trở, khoản phạt sẽ tăng thêm.”

Hai người quản lý bắt đầu dán niêm phong lên máy thêu và tủ vải. Lâm Tú Cầm chắn trước chiếc máy may chân đạp cũ nhất xưởng. Đó là máy của Thẩm Chính Đình mua khi hai vợ chồng mới khởi nghiệp. Thân máy đã tróc sơn, bàn gỗ có nhiều vết kim, nhưng mọi mẫu áo đầu tiên của xưởng đều được tạo ra từ nó.

“Máy này là tài sản riêng của gia đình.” Lâm Tú Cầm nói. “Không nằm trong danh mục.”

Chu Văn Khải liếc tờ phụ lục. “Toàn bộ thiết bị có tại địa chỉ kinh doanh đều thuộc phạm vi tiếp quản.”

“Không ai được mang nó đi.”

Một người quản lý nắm cánh tay Lâm Tú Cầm kéo sang bên. Bà mất thăng bằng, va vào cạnh bàn. Thẩm Tĩnh Y lập tức đỡ bà, đồng thời bật ghi âm trên điện thoại. Cô yêu cầu họ xuất trình giấy thi hành, biên bản kiểm kê và căn cứ cho phép cưỡng chế. Hai người kia chần chừ, nhưng Chu Văn Khải đã ra hiệu tiếp tục.

Đúng lúc đó, một chiếc xe màu trắng dừng ngoài cửa. Tô Nhã Tâm bước xuống trong bộ váy thanh lịch, theo sau là trợ lý và người quay phim. Không còn vẻ yếu đuối ở hôn lễ, Tô Nhã Tâm đi thẳng vào xưởng như chủ nhân mới.

“Tôi đã bảo phải xử lý nhẹ nhàng,” Tô Nhã Tâm nói, ánh mắt hướng về máy quay hơn là Lâm Tú Cầm. “Dù sao đây cũng là nơi có nhiều kỷ niệm.”

Thẩm Tĩnh Y nhìn người quay phim. “Tắt máy.”

“Chúng tôi ghi lại quá trình bàn giao để tránh tranh chấp.”

“Đây chưa phải bàn giao hợp pháp.”

Tô Nhã Tâm đặt một phong bì lên bàn. “Trong này là khoản hỗ trợ đủ để Lâm Tú Cầm thuê nơi ở mới trong vài tháng. Chỉ cần hai người rời đi hôm nay và ngừng phát tán những lời sai sự thật về chiếc váy cưới.”

Lâm Tú Cầm gạt phong bì xuống đất. “Chiếc váy là do Thẩm Tĩnh Y thiết kế. Xưởng này do ta và Thẩm Chính Đình dựng lên. Không ai có thể dùng vài tờ giấy giả để cướp cả hai.”

Nụ cười của Tô Nhã Tâm biến mất trong chốc lát. “Nếu Lâm Tú Cầm tiếp tục vu khống, khoản hỗ trợ cũng không còn.”

“Chúng ta không cần.”

“Nhưng Thẩm Tĩnh Y cần.” Tô Nhã Tâm quay sang cô. “Không việc làm, không khách hàng, không tiền thuê mặt bằng. Một lời xin lỗi sẽ chấm dứt mọi chuyện.”

Thẩm Tĩnh Y cúi xuống nhặt phong bì, xé đôi trước mặt mọi người rồi bỏ vào thùng rác. “Một lời nói dối chỉ chấm dứt khi sự thật được đưa ra, không phải khi nạn nhân chịu im lặng.”

Chu Văn Khải bước lên, yêu cầu Lâm Tú Cầm giao chìa khóa. Bà từ chối. Hai người quản lý gọi bảo vệ tòa nhà, nói xưởng đã đổi chủ và người cũ đang chiếm giữ trái phép. Chưa đầy nửa giờ sau, Lâm Tú Cầm bị buộc phải rời khỏi nơi mình làm việc hơn hai mươi năm.

Bà không mang được máy may cũ. Chỉ kịp ôm bức ảnh Thẩm Chính Đình treo trên tường và một hộp thiếc đựng kim. Khi ra tới vỉa hè, Lâm Tú Cầm quay lại nhìn cửa xưởng bị đóng. Tấm bảng hiệu bà từng tự sơn đã được tháo xuống, đặt nghiêng cạnh thùng rác.

Thẩm Tĩnh Y đưa bà đến căn phòng trọ nhỏ ở khu phía bắc Tinh Châu. Đêm ấy, Lâm Tú Cầm lên cơn sốt. Thẩm Tĩnh Y dùng khoản tiền còn lại mua thuốc, sau đó ngồi bên cửa sổ rà soát từng ảnh chụp hợp đồng.

Trong điện thoại, đoạn ghi âm lúc tiếp quản có tiếng Tô Nhã Tâm yêu cầu họ ngừng nói về chiếc váy. Nó thể hiện một sự trao đổi đáng ngờ nhưng chưa đủ chứng minh vụ trộm được dàn dựng. Mảnh bản rập cũng chỉ là chứng cứ rời rạc. Cô cần dữ liệu có thời gian rõ ràng, ghi lại người đã vào xưởng trước hôn lễ.

Thẩm Tĩnh Y nhớ tới camera máy may ngoại tuyến.

Đó không phải camera an ninh thông thường. Sau lần nguyên liệu đắt tiền bị thất lạc, Thẩm Chính Đình đã lắp một camera nhỏ phía trên khu máy may chính. Thiết bị không kết nối mạng để tránh bị truy cập từ xa, dữ liệu lưu trực tiếp trong thẻ nhớ và tự ghi đè sau ba mươi ngày. Màn hình xem lại được gắn dưới hộc bàn của chiếc máy chân đạp cũ.

Nếu camera còn hoạt động, nó có thể đã ghi lại đêm dữ liệu máy tính bị xóa.

Nhưng xưởng đã bị chiếm. Tô Nhã Tâm chắc chắn sẽ thay khóa, Chu Văn Khải có thể kiểm kê từng thiết bị. Thẩm Tĩnh Y không thể quay lại công khai.

Cô mở hộp thiếc Lâm Tú Cầm mang theo, hy vọng tìm được chìa khóa phụ. Bên dưới những cuộn chỉ cũ là một cuốn sổ bìa nâu đã sờn. Trên trang đầu có nét chữ của Thẩm Chính Đình. Đó là nhật ký bảo trì xưởng, ghi ngày sửa máy, thay dây điện, mua phụ tùng và kiểm tra camera.

Những trang cuối do Lâm Tú Cầm viết tiếp. Một dòng ghi rằng camera được thay thẻ nhớ vào đầu tháng. Dòng kế tiếp ghi mã khóa hộc bàn. Ngoài ra còn có danh sách những lần Chu Văn Khải mượn chìa khóa xưởng ngoài giờ, trong đó có hai đêm ngay trước hôn lễ.

Lâm Tú Cầm tỉnh dậy, thấy cuốn sổ liền nhớ ra một việc. “Đêm trước khi váy cưới biến mất, Chu Văn Khải nói cần lấy hóa đơn cho Tô Nhã Tâm. Ta đã ghi giờ giao chìa khóa. Sáng hôm sau, Chu Văn Khải trả muộn hơn lời hẹn.”

“Camera có thể đã ghi lại.”

“Nhưng thẻ nhớ nằm trong máy.”

Thẩm Tĩnh Y nhìn mã khóa trong sổ. Cô quyết định không liều lĩnh đột nhập. Nếu bị bắt, Tô Nhã Tâm sẽ có thêm lý do biến cô thành kẻ trộm. Thay vào đó, cô chụp lại toàn bộ nhật ký, niêm phong bản gốc và gửi một bản sao có dấu thời gian cho nơi lưu trữ độc lập.

Sáng hôm sau, cô đứng ở quán nước đối diện xưởng, quan sát qua cửa kính. Nhân viên của Tô Nhã Tâm đang chuyển vải ra ngoài. Chiếc máy may cũ vẫn ở sát tường. Camera nhỏ phía trên còn nguyên, nhưng Chu Văn Khải bước vào với một thùng dụng cụ.

Thẩm Tĩnh Y gọi cho đơn vị quản lý tòa nhà, thông báo trong xưởng có tài sản đang tranh chấp và dữ liệu liên quan đến vụ kiện tiềm năng. Cô gửi bản ghi tài sản cũ có số máy, ảnh Thẩm Chính Đình lắp camera và trang nhật ký bảo trì. Đồng thời, cô yêu cầu lập biên bản trước khi bất kỳ thiết bị nào bị tháo dỡ.

Mười phút sau, quản lý tòa nhà xuất hiện. Chu Văn Khải buộc phải dừng tay. Camera chưa thể được giao cho Thẩm Tĩnh Y, nhưng cũng không thể bị tháo hay xóa dữ liệu cho đến khi bên quản lý xác minh quyền sở hữu.

Đó là lần đầu tiên kế hoạch của Tô Nhã Tâm bị chặn lại.

Chỉ là một khoảng dừng rất ngắn, nhưng đủ để Thẩm Tĩnh Y biết dữ liệu vẫn còn cơ hội được cứu.

VISUAL PROMPTS

1. Chu Văn Khải arriving at the family workshop with asset managers and presenting deceptive takeover contracts to Lâm Tú Cầm and Thẩm Tĩnh Y, overcast Tinh Châu, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

2. Lâm Tú Cầm protecting the old treadle sewing machine once used by Thẩm Chính Đình while asset managers place seals on workshop equipment, emotionally charged scene, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

3. Tô Nhã Tâm entering the workshop with a camera crew as the new controlling party, facing Thẩm Tĩnh Y and Lâm Tú Cầm amid fabric shelves, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

4. Thẩm Tĩnh Y tearing apart Tô Nhã Tâm’s compensation envelope while Chu Văn Khải watches coldly, dramatic confrontation in fictional Tinh Châu, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

5. Lâm Tú Cầm being forced out of the workshop while carrying a portrait of Thẩm Chính Đình and a small tin of needles, Thẩm Tĩnh Y supporting her, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

6. Thẩm Tĩnh Y discovering Thẩm Chính Đình’s worn maintenance journal inside Lâm Tú Cầm’s sewing tin, pages documenting an offline sewing-machine camera, intimate lamplight, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

7. Thẩm Tĩnh Y and Lâm Tú Cầm studying the journal entry showing Chu Văn Khải borrowed the workshop key before Tô Nhã Tâm’s wedding, tense rented room in Tinh Châu, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

8. Thẩm Tĩnh Y watching from across the street as building management stops Chu Văn Khải from dismantling the offline camera above Thẩm Chính Đình’s old sewing machine, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

PHẦN 4: MŨI KHÂU LÊN TIẾNG

Cố Hoài Cẩn xuất hiện vào ngày Thẩm Tĩnh Y đến trung tâm lưu trữ hồ sơ của Tinh Châu để xác nhận bản sao nhật ký.

Người đàn ông mặc áo khoác dài màu sẫm, đứng bên quầy tiếp nhận và đọc tập tài liệu cô vừa nộp. Thẩm Tĩnh Y nhận ra Cố Hoài Cẩn từng có mặt tại hôn lễ. Anh không đứng trong nhóm quay phim, nhưng cô nhớ ánh mắt bình tĩnh của anh khi mình bị kéo qua đại sảnh.

“Thẩm Tĩnh Y đang tìm cách bảo toàn dữ liệu trong camera ngoại tuyến,” Cố Hoài Cẩn nói.

“Anh đã đọc tài liệu của tôi?”

“Chỉ phần được phép tra cứu trong hồ sơ tranh chấp tài sản.”

“Anh là ai?”

Cố Hoài Cẩn đưa danh thiếp. Anh phụ trách một quỹ chuyên tái cấu trúc các doanh nghiệp thủ công đang gặp khủng hoảng. Tên quỹ từng xuất hiện trong vài bài viết về việc cứu những xưởng lâu đời khỏi phá sản, nhưng cũng nổi tiếng vì điều khoản đầu tư nghiêm ngặt.

“Tôi có thể giúp yêu cầu niêm phong camera, giám định hợp đồng và truy xuất nguồn phát tán clip,” Cố Hoài Cẩn nói. “Nhưng đó không phải sự giúp đỡ vô điều kiện.”

Thẩm Tĩnh Y không bất ngờ. “Anh muốn gì?”

“Nếu chứng minh được thiết kế thuộc về Thẩm Tĩnh Y và xưởng bị chiếm bằng hợp đồng gian dối, quỹ của tôi sẽ đầu tư để khôi phục hoạt động. Đổi lại, tôi nhận quyền ưu tiên phân phối các bộ sưu tập mới trong năm năm và quyền giám sát tài chính.”

“Bao nhiêu phần trăm?”

“Ba mươi.”

“Quá cao.”

“Trong tình trạng hiện tại, không ai khác trả chi phí pháp lý, giám định dữ liệu và chuỗi bảo quản chứng cứ.”

“Vậy anh đang mua xưởng khi nó bị dìm xuống đáy.”

“Không.” Cố Hoài Cẩn nhìn thẳng cô. “Tôi đang đưa ra một sợi dây, còn Thẩm Tĩnh Y quyết định có nắm hay không. Nhưng tôi sẽ không nói đó là lòng tốt.”

Sự thẳng thắn khiến lời đề nghị bớt dễ chịu nhưng đáng tin hơn những lời hứa cô đã nghe. Thẩm Tĩnh Y không ký ngay. Cô yêu cầu bản dự thảo hợp đồng, danh sách toàn bộ chi phí, giới hạn quyền can thiệp sáng tạo và điều khoản mua lại phần đầu tư.

Cố Hoài Cẩn đồng ý. Trước khi rời đi, anh nhắc cô rằng dữ liệu camera có thể bị ghi đè nếu thiết bị vẫn còn điện. Lệnh bảo toàn cần được gửi trong ngày.

Tô Nhã Tâm phản đối, nói camera thuộc tài sản đã được chuyển nhượng. Chu Văn Khải tuyên bố thiết bị hỏng từ lâu. Nhưng nhật ký của Thẩm Chính Đình ghi rõ ngày kiểm tra gần nhất, số thẻ nhớ và mã thiết bị. Ảnh cũ cũng cho thấy camera là tài sản gia đình, không nằm trong danh sách máy móc mua bằng khoản góp vốn.

Cuộc giằng co chưa thể giải quyết ngay.

Trong lúc chờ, Thẩm Tĩnh Y cần tiền cho thuốc của Lâm Tú Cầm. Cô thuê một bàn nhỏ trong khu làm việc dùng chung ở phía đông Tinh Châu, nhận sửa quần áo bằng tên cá nhân. Phần lớn khách hủy hẹn khi nhận ra cô từ clip. Một số người đến chỉ để quay phim, giả vờ hỏi giá rồi chế giễu.

Đến ngày thứ tư, một phụ nữ lớn tuổi mang tới chiếc áo dạ màu xanh đậm. Bà từng đặt may ở xưởng hơn mười năm trước, khi Thẩm Chính Đình còn sống. Phần tay áo bị rách, lớp lót bung gần hết.

“Tôi không tin những đoạn clip cắt mất đầu đuôi,” người khách nói. “Tôi chỉ tin đường kim.”

Thẩm Tĩnh Y sửa áo ngay trong buổi chiều. Khi lật lớp lót, cô nhìn thấy mã khâu cũ: hai mũi ngắn, một mũi dài, lặp lại sau mỗi mười hai mũi. Đó là cách Thẩm Chính Đình từng dạy cô đánh dấu những sản phẩm hoàn thiện bằng tay. Sau khi ông mất, cô tiếp tục sử dụng ký hiệu ấy, nhưng thay đổi góc mũi dài để phân biệt thiết kế của mình.

Người khách nhận ra ánh mắt cô, hỏi có chuyện gì. Thẩm Tĩnh Y giải thích mã khâu trên chiếc váy cưới cũng thuộc cùng hệ thống. Người khách lập tức lấy từ nhà thêm ba bộ lễ phục cũ, tất cả đều có mã tương tự và hóa đơn ghi ngày đặt may từ nhiều năm trước khi thương hiệu Tô thị ra mắt dòng váy cưới.

Thông tin ấy được đăng bằng tài khoản của chính người khách, kèm ảnh chụp rõ ràng, hóa đơn và lời xác nhận rằng Thẩm Tĩnh Y đã sử dụng mã khâu từ lâu. Bài đăng không khẳng định ai trộm váy. Nó chỉ đặt một câu hỏi: nếu mã khâu là bí mật kỹ thuật của thương hiệu Tô thị, tại sao nó lại xuất hiện trên những bộ đồ do Thẩm Tĩnh Y thực hiện nhiều năm trước?

Lần đầu tiên, dư luận chậm lại.

Một khách hàng khác mang đến áo biểu diễn cũ có cùng ký hiệu. Rồi thêm hai người tìm được váy dự tiệc từng đặt ở xưởng. Những bức ảnh nối tiếp nhau xuất hiện. Có người còn giữ phiếu đo do Thẩm Tĩnh Y viết tay, trên góc giấy là ký hiệu hai ngắn một dài.

Cố Hoài Cẩn đề nghị tổ chức một buổi đối chiếu công khai với chuyên gia dệt may. Thẩm Tĩnh Y từ chối phô trương. Cô chỉ đồng ý cho một đơn vị giám định độc lập kiểm tra mũi khâu, tuổi chỉ và sự nhất quán kỹ thuật. Kết luận sơ bộ cho thấy mã khâu trên các sản phẩm cũ có cùng thói quen lực tay, hướng kim và cách khóa mũi với mẫu hình xuất hiện trong những ảnh cận cảnh của váy “Bạch Nguyệt”.

Đó chưa phải chứng cứ cuối cùng, vì chiếc váy thật vẫn do Tô Nhã Tâm giữ. Nhưng nó đủ khiến một trang tin gỡ bài cáo buộc Thẩm Tĩnh Y trộm thiết kế. Cửa hàng lễ phục từng sa thải cô gửi tin nhắn đề nghị “trao đổi lại”. Hai khách cũ xin tiếp tục đơn hàng. Nhà cung cấp vải đồng ý bán nguyên liệu với số lượng nhỏ nếu thanh toán ngay.

Thẩm Tĩnh Y dùng khoản tiền đầu tiên mua thuốc cho Lâm Tú Cầm, sau đó mua một cuộn lụa trắng và bộ kim mới. Cô không trở về cửa hàng cũ. Cũng không nhận lời phỏng vấn trả phí. Cô đăng duy nhất một bản trình bày ngắn, đính kèm ảnh hóa đơn, kết quả giám định sơ bộ và yêu cầu được kiểm tra mặt trong chiếc váy cưới dưới sự chứng kiến của bên độc lập.

Tô Nhã Tâm im lặng suốt một ngày.

Ngày hôm sau, thư kiện được gửi đến bàn làm việc của Thẩm Tĩnh Y. Thương hiệu Tô thị kiện cô vì xâm phạm bí mật kinh doanh, làm tổn hại danh dự, sử dụng trái phép quy trình khâu độc quyền và kích động khách hàng phát tán thông tin sai lệch. Mức bồi thường lớn hơn toàn bộ giá trị xưởng nhiều lần. Đơn kiện còn yêu cầu cấm cô tiếp tục dùng mã khâu cho bất kỳ sản phẩm thương mại nào.

Cùng lúc đó, Tần Mộ Dương công khai tuyên bố sẽ bảo vệ danh dự của Tô Nhã Tâm đến cùng. Đoạn phát biểu được phát lại trên các màn hình lớn trong trung tâm Tinh Châu. Những tài khoản từng im lặng lại bắt đầu công kích Thẩm Tĩnh Y, nói cô dựng câu chuyện mã khâu để tống tiền.

Thẩm Gia Hạo tìm đến căn phòng trọ sau khi đọc tin. Thẩm Gia Hạo không hỏi sức khỏe Lâm Tú Cầm mà đặt thư kiện lên bàn, khuyên Thẩm Tĩnh Y xin lỗi trước khi cả gia đình phải gánh nợ.

“Chỉ cần chị ngừng tranh chấp chiếc váy,” Thẩm Gia Hạo nói. “Tô Nhã Tâm có thể rút đơn.”

“Thẩm Gia Hạo đã gặp ai?”

“Không quan trọng.”

“Chu Văn Khải hay Tô Nhã Tâm?”

Thẩm Gia Hạo tránh ánh mắt cô. Sự im lặng đã cho câu trả lời. Lâm Tú Cầm yêu cầu Thẩm Gia Hạo rời đi. Lần này, bà không khóc.

Cố Hoài Cẩn đến sau đó, đọc toàn bộ đơn kiện rồi đặt trước mặt Thẩm Tĩnh Y bản hợp đồng đầu tư đã chỉnh sửa. Tỷ lệ quỹ nắm giữ giảm xuống hai mươi phần trăm, quyền giám sát tài chính có thời hạn, quyền sáng tạo vẫn thuộc về cô. Đổi lại, cô phải đồng ý theo đuổi vụ kiện đến cùng và không tự hòa giải nếu chưa đánh giá đầy đủ chứng cứ.

“Anh đã biết họ sẽ kiện?” Thẩm Tĩnh Y hỏi.

“Tôi biết Tô Nhã Tâm không thể để mã khâu được kiểm tra công khai. Vụ kiện là cách biến tranh luận sự thật thành cuộc chiến tiền bạc.”

“Nếu tôi ký, anh có chắc sẽ thắng không?”

“Không ai có thể chắc.” Cố Hoài Cẩn đáp. “Camera có thể không ghi được gì. Nhật ký có thể bị công kích. Bản rập còn lại quá nhỏ. Mảnh ngọc đang ở phía họ. Nhưng đơn kiện này cũng buộc họ nộp tài liệu về nguồn gốc thiết kế, thời điểm tạo mẫu và quy trình đăng ký mã khâu. Họ vừa mở một cánh cửa mà trước đó luôn khóa.”

Thẩm Tĩnh Y nhìn cuộn lụa trắng trên bàn. Chiến thắng nhỏ từ những khách hàng cũ đã giúp cô giành lại quyền được lên tiếng, nhưng cũng kéo tới một vụ kiện đủ sức nghiền nát mọi thứ còn lại. Cô nhớ chiếc máy may bị giữ trong xưởng, camera đang chờ trích xuất, cuốn nhật ký có nét chữ Thẩm Chính Đình và mảnh ngọc bán nguyệt bị dùng làm tang vật.

Cô ký tên vào hợp đồng đã sửa.

Không phải vì tin Cố Hoài Cẩn vô điều kiện. Cô ký vì các điều khoản đã rõ, vì giới hạn đã được viết xuống, và vì lần đầu tiên sau hôn lễ, cô có một đồng minh không yêu cầu cô phải nhận tội để đổi lấy sự yên ổn.

Ngay chiều hôm đó, đơn phản hồi được nộp. Thẩm Tĩnh Y yêu cầu Tô Nhã Tâm cung cấp chiếc váy nguyên trạng để giám định mã khâu, công bố toàn bộ bản rập được cho là của thương hiệu Tô thị và giải trình nguồn gốc mảnh ngọc. Cô cũng đề nghị mở niêm phong camera máy may ngoại tuyến dưới sự giám sát kỹ thuật.

Ngoài cửa sổ, Tinh Châu lên đèn. Lâm Tú Cầm ngủ sau khi uống thuốc. Cố Hoài Cẩn rời đi để chuẩn bị hồ sơ. Thẩm Tĩnh Y ngồi một mình trước bàn, cầm kim khâu đường viền đầu tiên trên tấm lụa mới.

Hai mũi ngắn.

Một mũi dài.

Cô không xóa mã khâu của mình. Cô sẽ dùng chính nó để đưa sự thật trở lại.

VISUAL PROMPTS

1. Cố Hoài Cẩn meeting Thẩm Tĩnh Y at a records center in Tinh Châu and offering conditional legal and financial support, restrained tension, fictional Minh Hoa, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

2. Thẩm Tĩnh Y negotiating investment terms across a table with Cố Hoài Cẩn, marked contract pages between them, both calm and determined, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

3. Cố Hoài Cẩn’s legal team moving to preserve the offline sewing-machine camera while Chu Văn Khải and Tô Nhã Tâm object from the workshop entrance, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

4. Thẩm Tĩnh Y repairing a dark blue coat at a tiny rented sewing table as an elderly client watches with trust, eastern Tinh Châu in fictional Minh Hoa, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

5. Thẩm Tĩnh Y discovering her two-short-one-long stitch code inside an old garment made during Thẩm Chính Đình’s era, detailed fabric and needlework, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

6. Loyal former clients bringing old garments and dated receipts to Thẩm Tĩnh Y while Lâm Tú Cầm watches hope return, modest rented room filled with fabric, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

7. Thẩm Tĩnh Y receiving a massive lawsuit from Tô Nhã Tâm’s brand as Tần Mộ Dương’s public declaration plays on city screens, Cố Hoài Cẩn reviewing the documents, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

8. Thẩm Tĩnh Y sewing two short stitches and one long stitch into new white silk at night while Cố Hoài Cẩn’s revised contract, Lâm Tú Cầm’s medicine, and Thẩm Chính Đình’s journal rest nearby, glowing Tinh Châu skyline, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

PHẦN 5: DÒNG MÁU BỊ CHỐI BỎI

Ba ngày sau khi vị khách lâu năm nhận ra mã khâu hai ngắn một dài trên chiếc váy cưới, Thẩm Tĩnh Y nhận được giấy triệu tập hòa giải từ tập đoàn Thẩm thị.

Đó không phải lời mời nhận người thân.

Đó là thông báo yêu cầu cô chấm dứt sử dụng bản thiết kế đang tranh chấp, bồi thường thiệt hại danh tiếng và công khai xin lỗi Tô Nhã Tâm.

Trụ sở Thẩm thị nằm giữa khu thương nghiệp mới của Tinh Châu. Trong đại sảnh, màn hình lớn đang phát đoạn phỏng vấn Tô Nhã Tâm. Cô ta mặc bộ váy trắng có đường xếp nếp giống hệt bản rập Thẩm Tĩnh Y từng cất trong xưởng, mỉm cười trước ống kính và được giới thiệu là thiên kim duy nhất của gia đình Thẩm, người sắp kế thừa thương hiệu thời trang lâu đời.

Thẩm Tĩnh Y đứng dưới màn hình, bàn tay siết chặt quai túi đựng hồ sơ.

Cố Hoài Cẩn bước bên cạnh, giọng bình tĩnh.

“Cuộc hòa giải hôm nay chỉ là cái cớ. Họ muốn xem cô còn giữ bao nhiêu chứng cứ.”

“Tôi biết.”

“Vậy đừng đưa ra bản rập gốc.”

Thẩm Tĩnh Y nhìn anh. “Anh giúp tôi vì muốn thắng vụ đầu tư, hay vì tin tôi?”

Cố Hoài Cẩn không trả lời ngay. “Hai việc đó hiện chưa mâu thuẫn.”

Câu nói thẳng thắn khiến Thẩm Tĩnh Y khó chịu, nhưng cô vẫn bước vào phòng họp.

Ở đầu bàn dài, Thẩm Chính Đình ngồi giữa Tô Nhã Tâm và Thẩm Gia Hạo. Chu Văn Khải ngồi phía đối diện, trước mặt đặt một tập giấy dày. Tần Mộ Dương cũng có mặt với tư cách đại diện đối tác tổ chức hôn lễ.

Từ lúc Thẩm Tĩnh Y xuất hiện, Tần Mộ Dương không nhìn cô.

Thẩm Chính Đình quan sát gương mặt cô lâu hơn mức cần thiết. Trong một thoáng, bàn tay ông đặt trên mặt bàn khẽ co lại. Nhưng khi phóng viên được mời vào, mọi dao động đều biến mất.

Tô Nhã Tâm đứng lên, giọng mềm mại.

“Tôi không muốn đẩy một thợ may vào đường cùng. Chỉ cần Thẩm Tĩnh Y thừa nhận đã lấy thiết kế từ phòng váy cưới, gia đình Thẩm có thể rút một phần yêu cầu bồi thường.”

Thẩm Tĩnh Y mở hồ sơ, đặt lên bàn ảnh chụp mặt trái của những sản phẩm cũ.

“Đây là các bộ lễ phục tôi may trong sáu năm qua. Tất cả đều có mã khâu hai ngắn một dài tại vị trí nối lớp lót. Chiếc váy cưới đang tranh chấp cũng có mã đó.”

Thẩm Gia Hạo bật cười. “Một kiểu mũi chỉ thì chứng minh được gì? Bất kỳ ai cũng bắt chước được.”

“Đúng. Nhưng người bắt chước phải biết vị trí giấu mã. Vị trí đó thay đổi theo từng bản rập, và chỉ có trong sổ ghi chú của tôi.”

Chu Văn Khải lập tức nói: “Sổ của xưởng thuộc tài sản xưởng. Sau khi nhận chuyển nhượng hợp pháp, mọi ghi chép đều thuộc về tôi.”

“Ông chiếm xưởng khi mẹ tôi còn chưa được thông báo đầy đủ.”

“Tôi có chữ ký.”

“Chữ ký được lấy lúc Lâm Tú Cầm đang dùng thuốc an thần.”

Bầu không khí căng lên. Tô Nhã Tâm liếc Chu Văn Khải, nhưng chỉ trong khoảnh khắc.

Luật sư của Thẩm thị đẩy tới một bản hợp đồng cũ. “Xưởng đã nhận tiền hỗ trợ từ quỹ phát triển thương hiệu của Thẩm thị mười chín năm trước. Theo điều khoản chuyển giao, thiết kế phát triển bằng nguồn hỗ trợ có thể thuộc hệ thống thương hiệu Thẩm thị.”

Thẩm Tĩnh Y đọc nhanh. Ở trang cuối, một đoạn bị đóng dấu chồng lên, nhưng vẫn nhìn được vài chữ: quyền thương hiệu ưu tiên chuyển giao cho người có quan hệ huyết thống trực hệ với bên sáng lập.

Cố Hoài Cẩn khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, ra hiệu cô không nên phản ứng.

Thẩm Tĩnh Y ngẩng lên. “Bên sáng lập là ai?”

Thẩm Chính Đình lạnh lùng đáp: “Không liên quan đến cô.”

“Tại sao điều khoản huyết thống lại nằm trong hợp đồng của xưởng mẹ tôi?”

Tô Nhã Tâm tái mặt. Thẩm Gia Hạo nhìn sang Thẩm Chính Đình, nhưng nhanh chóng hùa theo.

“Thẩm Tĩnh Y, đừng thấy mình cùng họ mà tưởng tượng quan hệ. Cha tôi chỉ có một người con gái được gia đình công nhận là Tô Nhã Tâm.”

Cánh cửa phòng họp mở ra. Nhóm phóng viên bên ngoài đồng loạt giơ máy quay. Dường như họ đã chờ đúng câu này.

Một người hỏi lớn: “Có tin đồn Thẩm Tĩnh Y tự nhận là con gái thất lạc của gia đình Thẩm để tranh quyền thương hiệu. Thẩm Chính Đình có thể xác nhận không?”

Thẩm Chính Đình đứng dậy. Ánh mắt ông lướt qua Thẩm Tĩnh Y, lạnh như mặt kính.

“Tôi chưa từng có người con gái nào tên Thẩm Tĩnh Y. Gia đình Thẩm sẽ không để bất kỳ ai lợi dụng họ Thẩm nhằm chiếm tài sản.”

Mỗi chữ rơi xuống đều nặng hơn lời kết tội.

Tô Nhã Tâm cúi đầu, giả vờ đau lòng. Thẩm Gia Hạo bước đến đứng cạnh cô ta như một sự lựa chọn công khai. Tần Mộ Dương cuối cùng cũng nhìn Thẩm Tĩnh Y, nhưng trong mắt chỉ có nghi ngờ.

“Cô tiếp cận hôn lễ từ đầu vì điều khoản này sao?” Tần Mộ Dương hỏi.

Thẩm Tĩnh Y không đáp. Cô gấp bản hợp đồng lại, nhưng luật sư lập tức thu về.

Khi rời phòng họp, phóng viên bám theo đến tận bậc thềm. Câu phủ nhận của Thẩm Chính Đình đã xuất hiện trên mọi kênh tin tức tại Tinh Châu. Tô Nhã Tâm từ người bị nghi đạo thiết kế lập tức trở thành thiên kim bị kẻ lạ nhắm vào.

Trong xe, Thẩm Tĩnh Y ngồi im rất lâu.

Cố Hoài Cẩn đưa cho cô chai nước. “Điều khoản huyết thống không phải chi tiết ngẫu nhiên.”

“Thẩm Chính Đình biết điều gì đó.”

“Và Tô Nhã Tâm sợ cô đọc được nó.”

Thẩm Tĩnh Y mở túi, chạm vào hộp kim chỉ cũ của Lâm Tú Cầm. Bên dưới những cuộn chỉ đã phai màu là mảnh ngọc nhỏ bị vỡ, trên mặt có hoa văn trùng với biểu tượng dập chìm ở góc hợp đồng.

Cô khép hộp lại.

“Tôi cần trở về xưởng.”

Cố Hoài Cẩn nhìn cô. “Xưởng đã bị niêm phong.”

“Vậy phải vào trước khi Chu Văn Khải xóa sạch mọi thứ.”

VISUAL PROMPTS

1. Thẩm Tĩnh Y and Cố Hoài Cẩn entering the grand Thẩm corporate lobby beneath a giant fashion interview screen featuring Tô Nhã Tâm, tense atmosphere, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu in Minh Hoa, no text, logo, or watermark.

2. Thẩm Tĩnh Y presenting close-up evidence of the two-short-one-long stitch code across a cold luxury conference table, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

3. Thẩm Chính Đình seated between Tô Nhã Tâm and Thẩm Gia Hạo while denying Thẩm Tĩnh Y before cameras, emotionally severe composition, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

4. Tô Nhã Tâm wearing an elegant stolen white design and hiding fear behind a gentle smile, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu, no text, logo, or watermark.

5. Tần Mộ Dương confronting Thẩm Tĩnh Y across the conference room with distrust and unresolved emotion, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

6. Cố Hoài Cẩn silently warning Thẩm Tĩnh Y not to reveal the original pattern, subtle hand gesture and sharp eye contact, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

7. Thẩm Tĩnh Y surrounded by aggressive reporters on the corporate steps of Tinh Châu, isolated yet defiant, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

8. Close-up of Thẩm Tĩnh Y opening an old sewing box to reveal a broken jade fragment matching an embossed contract emblem, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

PHẦN 6: CHIẾC MÁY MAY KHÔNG NGỦ

Đêm xuống, khu xưởng cũ phía tây Tinh Châu chìm trong mưa.

Thẩm Tĩnh Y và Cố Hoài Cẩn vào bằng cửa kho sau. Ổ khóa mới của Chu Văn Khải đã bị thay, nhưng khung cửa gỗ mục vẫn còn khe hở từng được Lâm Tú Cầm dùng để luồn dây kéo chốt.

Bên trong tối đen. Vải vóc bị dồn thành đống, bàn cắt phủ bụi, các ngăn tủ đều bị lục tung. Chiếc máy may lâu đời nằm sát tường đã mất dây điện.

Thẩm Tĩnh Y quỳ xuống kiểm tra chân máy.

“Camera ở đây.”

Nhiều năm trước, sau một vụ mất vải, cô từng gắn camera nhỏ dưới hộp đèn của máy may. Thiết bị không nối mạng, dữ liệu lưu vào thẻ nhớ và tự ghi đè sau sáu mươi ngày. Nếu Chu Văn Khải chỉ tìm hệ thống giám sát trực tuyến, ông ta có thể đã bỏ sót.

Nắp hộp đèn mở ra. Khe thẻ nhớ trống không.

Thẩm Tĩnh Y cứng người.

Cố Hoài Cẩn soi đèn quanh mặt sàn. “Có vết kéo lê mới. Người tháo thẻ nhớ biết chính xác vị trí.”

Một tiếng động vang lên từ kho vải. Thẩm Tĩnh Y chạy tới, chỉ thấy cửa sổ lay trong gió. Trên sàn có cuộn chỉ xanh mà Lâm Tú Cầm thường dùng để đánh dấu đồ quan trọng.

Cuộn chỉ dẫn đến chân tủ kê sát tường.

Sau lớp ván lót là một ngăn mỏng. Bên trong có cuốn nhật ký bìa nâu, vài hóa đơn cũ và phong bì ghi ngày tháng từ hơn hai mươi năm trước. Nhật ký thuộc về người quản lý đầu tiên của xưởng. Nhiều trang ghi việc Thẩm Chính Đình thường xuyên đến đặt may, việc một người phụ nữ trong gia đình Thẩm gửi bản rập để cùng Lâm Tú Cầm hoàn thiện, và việc một đứa trẻ sơ sinh mang theo mảnh ngọc bị vỡ được giao cho Lâm Tú Cầm trong một đêm mưa.

Trang quan trọng nhất đã bị xé.

Dấu giấy còn lại có hàng chữ: “Quyền thương hiệu chỉ được khôi phục khi huyết thống của người thừa kế được xác…”

Phía dưới là ghi chép mới hơn, nét chữ của Lâm Tú Cầm: “Chu Văn Khải đã tìm hợp đồng. Không được để ông ta lấy hộp kim chỉ.”

Thẩm Tĩnh Y chưa kịp đọc tiếp thì ánh đèn xe quét qua cửa sổ.

Chu Văn Khải dẫn hai bảo vệ vào xưởng.

“Đột nhập tài sản tư nhân, trộm hồ sơ kinh doanh. Lần này cô còn định tự nhận mình vô tội sao?”

Cố Hoài Cẩn bước lên chắn trước Thẩm Tĩnh Y. “Quyền sở hữu xưởng đang tranh chấp. Ông không có quyền tiêu hủy vật chứng.”

Chu Văn Khải cười. “Cố Hoài Cẩn có thể che cho cô ta được bao lâu?”

Trong lúc họ đối đầu, Thẩm Tĩnh Y nhìn thấy đầu sợi chỉ xanh thứ hai lộ dưới bàn đạp máy may. Cô cúi xuống giả vờ nhặt điện thoại, kéo được một thẻ nhớ bọc trong giấy dầu.

Lâm Tú Cầm đã lấy thẻ khỏi camera và giấu nó trước khi bị đuổi.

Cảnh sát thương mại được gọi đến. Chu Văn Khải tự tin mở hồ sơ chuyển nhượng, nhưng Cố Hoài Cẩn chỉ ra giờ công chứng trên giấy sớm hơn giờ camera tại phòng khám ghi nhận Lâm Tú Cầm tỉnh lại sau khi dùng thuốc. Sự chênh lệch chưa đủ hủy hợp đồng, song đủ khiến cảnh sát yêu cầu giữ nguyên hiện trạng xưởng.

Ngay trong đêm, dữ liệu thẻ nhớ được sao chép tại một phòng kỹ thuật độc lập.

Đoạn ghi hình cho thấy Chu Văn Khải vào xưởng sau giờ đóng cửa, lấy bản rập váy cưới từ ngăn bàn của Thẩm Tĩnh Y rồi giao cho một người đội mũ rộng vành. Camera không ghi rõ mặt người nhận, nhưng chiếc vòng tay phản sáng giống món đồ Tô Nhã Tâm từng đeo trong buổi thử váy.

Ở đoạn khác, Chu Văn Khải hướng dẫn Lâm Tú Cầm ký giấy khi bà gần như không thể ngẩng đầu.

Thẩm Tĩnh Y công bố một đoạn ngắn về việc lấy bản rập, cố ý che thời gian và giữ lại cảnh ký giấy. Dư luận tại Tinh Châu lập tức đảo chiều. Chu Văn Khải bị triệu tập, cổ phần trong xưởng tạm thời bị đóng băng. Những khách hàng từng im lặng bắt đầu gửi ảnh sản phẩm có mã khâu riêng.

Đó là chiến thắng đầu tiên đủ lớn để Tô Nhã Tâm phải hủy một buổi phỏng vấn.

Nhưng sáng hôm sau, Lâm Tú Cầm nhận được một đoạn ghi âm nặc danh.

Giọng Tô Nhã Tâm vang lên rất nhẹ: “Nếu Lâm Tú Cầm nói về đứa trẻ năm đó, toàn bộ hồ sơ điều trị dùng tên giả sẽ được giao cho cơ quan điều tra. Khi đó, người bị buộc tội bắt cóc trẻ sơ sinh sẽ không phải tôi.”

Lâm Tú Cầm xóa tin nhắn trước mặt Thẩm Tĩnh Y, nhưng bàn tay run dữ dội.

“Tĩnh Y, đừng tìm nữa.”

“Tại sao mẹ sợ Tô Nhã Tâm?”

“Có những sự thật chỉ khiến con mất tất cả.”

Thẩm Tĩnh Y đặt cuốn nhật ký lên bàn. “Con đã mất việc, mất xưởng, mất danh dự. Nếu ngay cả tên tuổi của mình cũng là lời nói dối, con càng phải biết.”

Lâm Tú Cầm bật khóc, nhưng vẫn không nói.

Ngoài cửa sổ, một chiếc xe đen đỗ bên kia đường. Tô Nhã Tâm ngồi trong xe, nhìn lên căn phòng nhỏ. Trên điện thoại của cô ta là ảnh chụp mảnh ngọc trong hộp kim chỉ.

VISUAL PROMPTS

1. Thẩm Tĩnh Y and Cố Hoài Cẩn secretly entering the abandoned rain-soaked sewing workshop at night, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu in Minh Hoa, no text, logo, or watermark.

2. Thẩm Tĩnh Y opening the hidden compartment beneath an old cabinet and discovering a brown workshop journal, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

3. A close-up of the offline camera hidden inside the lamp housing of an antique sewing machine, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

4. Thẩm Tĩnh Y secretly retrieving a memory card wrapped in oil paper from beneath the sewing machine pedal, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

5. Chu Văn Khải entering the workshop with guards while Cố Hoài Cẩn stands protectively before Thẩm Tĩnh Y, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

6. Offline security footage showing Chu Văn Khải stealing the original wedding dress pattern and handing it to a concealed woman, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

7. Lâm Tú Cầm trembling after receiving a threatening voice message while Thẩm Tĩnh Y holds the workshop journal, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

8. Tô Nhã Tâm watching Lâm Tú Cầm’s apartment from a black car, a photo of the broken jade fragment glowing on her phone, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

PHẦN 7: GIÁ CỦA SỰ TIN TƯỞNG

Bằng chứng từ camera khiến Cố Hoài Cẩn trở thành mục tiêu.

Hội đồng đầu tư của anh có cổ phần liên kết với tập đoàn Thẩm thị. Thẩm Chính Đình đưa ra lựa chọn: Cố Hoài Cẩn phải rút vốn khỏi dự án phục hồi xưởng, giao bản sao dữ liệu và ngừng đại diện cho Thẩm Tĩnh Y; nếu không, toàn bộ hạn mức tín dụng của công ty anh sẽ bị đình chỉ.

Cùng lúc, ba khách hàng lớn hủy hợp đồng với Thẩm Tĩnh Y. Họ gửi cùng một lý do: rủi ro pháp lý.

Xưởng tạm bị đóng băng, cô phải thuê một căn phòng nhỏ để may. Nhưng chủ nhà đòi lại mặt bằng sau khi nhận được thư cảnh báo từ luật sư của Tô Nhã Tâm. Người khách từng công khai mã khâu cũng xóa bài vì gia đình bị quấy rối.

Đến chiều, tài khoản của Thẩm Tĩnh Y bị phong tỏa theo yêu cầu bảo toàn bồi thường.

Cố Hoài Cẩn không nghe điện thoại.

Thẩm Tĩnh Y đến công ty anh và nhìn thấy Tô Nhã Tâm bước ra từ thang máy riêng. Tô Nhã Tâm chỉnh lại găng tay, nở nụ cười đắc thắng.

“Cố Hoài Cẩn đã hiểu nên chọn ai. Người làm kinh doanh không dùng cả sự nghiệp để cứu một thợ may không rõ thân phận.”

Thẩm Tĩnh Y đi thẳng vào phòng họp. Trên bàn là văn bản rút vốn đã có chữ ký của Cố Hoài Cẩn.

“Anh ký rồi?”

Cố Hoài Cẩn đứng bên cửa sổ. “Tôi cần thời gian tái cấu trúc nguồn vốn.”

“Hay anh đã đổi dữ liệu camera lấy thỏa thuận với Thẩm thị?”

“Tôi chưa giao dữ liệu.”

“Nhưng anh cũng không nói cho tôi biết.”

“Có người trong nhóm của tôi làm lộ vị trí bản sao. Nếu báo trước, phản ứng của cô có thể khiến họ nhận ra chúng ta đã phát hiện.”

Thẩm Tĩnh Y cười nhạt. “Lại là điều kiện và tính toán. Ngay từ đầu anh đã nói rõ, chỉ có tôi tự tưởng rằng giữa chúng ta còn điều gì khác.”

Cố Hoài Cẩn bước tới. “Thẩm Tĩnh Y, nếu tôi thật sự bỏ cô, cô đã không thể đứng ở đây với bản gốc còn nguyên.”

“Anh biết bản rập gốc ở đâu?”

Câu hỏi khiến căn phòng im bặt.

Thẩm Tĩnh Y chưa từng nói vị trí cất bản rập với anh. Cô chỉ cho anh xem ảnh chụp một góc. Cố Hoài Cẩn nhận ra mình vừa để lộ điều không nên biết.

“Anh đã theo dõi tôi?”

“Tôi cho người bảo vệ nơi cô cất chứng cứ.”

“Không có sự đồng ý của tôi.”

“Vì Tô Nhã Tâm đã thuê người tìm nó.”

Thẩm Tĩnh Y lùi lại. Nỗi hoài nghi bị vun lên bởi nhiều ngày phản bội đã che mất lý trí. “Tôi không phân biệt nổi anh đang bảo vệ tôi hay kiểm soát tôi.”

Điện thoại cô báo tin hợp đồng cuối cùng bị hủy. Đó là đơn hàng đủ giúp Lâm Tú Cầm trả viện phí định kỳ. Cùng lúc, một bài viết mới xuất hiện, tố Thẩm Tĩnh Y dàn dựng dữ liệu camera để tống tiền gia đình Thẩm. Tài khoản đăng bài kèm ảnh cô và Cố Hoài Cẩn gặp kỹ thuật viên, biến việc sao lưu thành âm mưu chỉnh sửa.

Tần Mộ Dương tổ chức họp báo ngay tối đó. Anh tuyên bố đoạn phim không đủ chứng minh Tô Nhã Tâm liên quan và cho biết sẽ đứng ra bảo vệ danh dự vị hôn thê.

Khi phóng viên hỏi về việc từng đuổi Thẩm Tĩnh Y khỏi hôn lễ, Tần Mộ Dương đáp: “Tôi không hối hận vì đã bảo vệ người tôi tin.”

Thẩm Tĩnh Y xem câu nói ấy trong căn phòng đã bị chủ nhà cắt điện.

Cô tháo thẻ nhớ khỏi máy tính, chia dữ liệu thành ba phần. Một phần được đặt vào lớp lót của cuốn nhật ký xưởng. Một phần được mã hóa trong tệp bản rập. Phần cuối cùng được giấu sau lớp bọc mảnh ngọc trong hộp kim chỉ.

Bản rập gốc được cuộn trong ống giấy chống ẩm rồi cất vào khoang rỗng của bàn cắt cũ, nơi chỉ Lâm Tú Cầm và cô biết cách mở. Cô chụp lại điều khoản huyết thống từ bản hợp đồng xuất hiện trong đoạn camera, phóng lớn dấu dập chìm và nhận ra hoa văn trên mảnh ngọc không chỉ giống biểu tượng Thẩm thị, mà còn khớp với con dấu của người đồng sáng lập đã bị xóa tên khỏi hồ sơ công khai.

Đêm khuya, Cố Hoài Cẩn gửi một địa chỉ và dòng tin: “Đừng tin bất kỳ cuộc gọi nào mang tên tôi. Rời chỗ ở ngay.”

Thẩm Tĩnh Y nhìn tin nhắn rất lâu rồi tắt máy.

Cô chưa thể tin anh, nhưng cũng không xóa lời cảnh báo.

Trước khi rời đi, cô đặt một bản sao giả vào túi thường dùng và cố ý để camera hành lang ghi lại. Chưa đầy nửa giờ sau, hai người lạ đột nhập, lấy đúng chiếc túi đó.

Từ ô cửa đối diện, Thẩm Tĩnh Y ghi lại toàn bộ.

Cô đã mất hợp đồng, danh dự và niềm tin vừa chớm nở. Nhưng lần đầu tiên, cô không còn chỉ chạy theo đòn đánh của đối phương.

Cô bắt đầu giăng một đường chỉ ngược.

VISUAL PROMPTS

1. Cố Hoài Cẩn facing a severe investment board while Thẩm Chính Đình’s ultimatum document lies on the table, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu, no text, logo, or watermark.

2. Thẩm Tĩnh Y alone in a tiny rented sewing room surrounded by canceled orders and unfinished garments, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

3. Tô Nhã Tâm leaving Cố Hoài Cẩn’s private elevator with a victorious smile as Thẩm Tĩnh Y arrives, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

4. Thẩm Tĩnh Y confronting Cố Hoài Cẩn over a signed withdrawal document in a glass-walled office, emotional tension and restrained heartbreak, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

5. Tần Mộ Dương defending Tô Nhã Tâm at a crowded press conference while cameras flash, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

6. Thẩm Tĩnh Y dividing memory-card evidence into the workshop journal, a digital pattern file, and the broken jade sewing box, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

7. Close-up of the original paper pattern being sealed inside a hidden compartment of an old cutting table, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

8. Thẩm Tĩnh Y secretly filming masked intruders stealing her decoy evidence bag from a dark corridor, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

PHẦN 8: ĐÊM TRƯỚC LỄ RA MẮT

Lời cảnh báo của Cố Hoài Cẩn đến quá muộn.

Sáng hôm sau, Lâm Tú Cầm biến mất.

Thẩm Tĩnh Y tìm thấy bà ở xưởng cũ. Cửa niêm phong bị phá, mùi khói khét tràn ra từ kho vải. Một góc sàn cháy đen, nước từ hệ thống chữa cháy ngập đến mắt cá chân. Lâm Tú Cầm nằm cạnh chiếc máy may, bàn tay vẫn nắm sợi chỉ xanh.

Thẩm Tĩnh Y gọi cấp cứu. Trên đường đến bệnh viện, Lâm Tú Cầm tỉnh lại trong vài giây.

“Hộp kim chỉ… đừng giao cho Thẩm Chính Đình.”

“Tại sao?”

“Mẹ không bắt cóc con.”

Đó là câu cuối trước khi Lâm Tú Cầm mất ý thức.

Bác sĩ thông báo bà bị chấn thương đầu, hít nhiều khói và cần theo dõi đặc biệt. Thẩm Tĩnh Y chưa kịp ký giấy nhập viện thì cảnh sát xuất hiện.

Chu Văn Khải đã tố cáo cô đột nhập, phá hệ thống điện và phóng hỏa nhằm tiêu hủy chứng cứ bất lợi. Camera ở con đường gần xưởng ghi lại hình ảnh một người mặc áo khoác của Thẩm Tĩnh Y bước vào trước khi cháy. Trong túi người đó mang theo can dung môi từng được dùng tại phòng may cô thuê.

“Chiếc áo đã bị lấy cùng túi chứng cứ giả,” Thẩm Tĩnh Y nói. “Tôi có video ghi lại vụ trộm.”

Cô mở điện thoại, nhưng tệp video đã hỏng. Tài khoản lưu trữ từ xa bị đăng xuất, mật khẩu thay đổi. Một tin nhắn mang tên Cố Hoài Cẩn xuất hiện trong lịch sử, yêu cầu cô đưa bản gốc cho người đến nhận. Người nhận được xác định là một nhân viên thuộc công ty anh.

Cố Hoài Cẩn không thể liên lạc. Hội đồng đã đình chỉ quyền điều hành của anh ngay trong đêm.

Tại hành lang bệnh viện, Thẩm Gia Hạo xuất hiện cùng luật sư của Thẩm thị. Anh nhìn qua cửa kính phòng cấp cứu rồi đưa cho cảnh sát một tập hồ sơ.

“Tài liệu này chứng minh Lâm Tú Cầm từng dùng danh tính giả để đưa một trẻ sơ sinh rời khỏi cơ sở y tế tư nhân. Gia đình Thẩm nghi ngờ vụ cháy liên quan đến việc che giấu hành vi năm đó.”

Thẩm Tĩnh Y nhìn thẳng vào anh. “Anh có biết đứa trẻ đó là ai không?”

Thẩm Gia Hạo khựng lại, nhưng giọng vẫn cứng rắn. “Tôi chỉ biết Tô Nhã Tâm là em gái tôi.”

“Anh có dám xét nghiệm huyết thống với Tô Nhã Tâm không?”

Sắc mặt anh thay đổi.

Luật sư lập tức chen vào, yêu cầu cảnh sát đưa Thẩm Tĩnh Y đi. Bên ngoài bệnh viện, phóng viên đã tụ tập. Hình ảnh cô bị còng tay lan khắp Tinh Châu trước cả khi xe rời khỏi cổng.

Trong phòng thẩm vấn, Chu Văn Khải cung cấp bản rập bị cháy một góc và nói đã tìm thấy nó tại hiện trường. Ông ta khẳng định đây là bản gốc mà Thẩm Tĩnh Y muốn tiêu hủy sau khi sao chép thiết kế của Tô Nhã Tâm.

Thẩm Tĩnh Y chỉ nhìn một lần đã biết đó là giả.

Mã đánh dấu mép giấy có hai nét ngắn một nét dài, nhưng khoảng cách sai nửa đầu kim. Người làm giả biết hình thức, không biết nhịp tay.

Cô không vạch ra.

Nếu đối phương tin đã lấy được bản rập thật, khoang rỗng trong bàn cắt vẫn an toàn.

Cô cũng không nhắc đến cuốn nhật ký. Trước lúc xe cấp cứu rời xưởng, cô đã luồn cuốn sách vào ngăn đáy xe đẩy dụng cụ của bệnh viện. Chiếc xe ấy hiện ở khu điều trị, ngoài phạm vi khám xét của Chu Văn Khải.

Mảnh ngọc vẫn nằm trong hộp kim chỉ, nhưng hộp mà cảnh sát thu được chỉ chứa chỉ và kim. Đêm trước, Thẩm Tĩnh Y đã tháo lớp đáy kép, đặt mảnh ngọc cùng thẻ nhớ cuối vào túi áo của Lâm Tú Cầm.

Tô Nhã Tâm đến phòng tạm giữ vào buổi tối.

Qua lớp kính, cô ta đặt điện thoại lên bàn. Trên màn hình là sân khấu đang được dựng tại quảng trường trung tâm Tinh Châu. Bộ sưu tập mới mang danh nghĩa thương hiệu Thẩm thị sẽ ra mắt sau hai ngày, tâm điểm là chiếc váy cưới đã cướp từ Thẩm Tĩnh Y.

“Tôi đã thắng,” Tô Nhã Tâm nói. “Ngày mai gia đình Thẩm sẽ công bố tôi giữ quyền sáng tạo và quyền thừa kế thương hiệu. Còn cô sẽ chờ truy tố vì phá hoại.”

“Thẩm Chính Đình đã xét nghiệm huyết thống với cô chưa?”

Nụ cười của Tô Nhã Tâm cứng lại.

Thẩm Tĩnh Y tiếp tục: “Điều khoản trong hợp đồng không công nhận người được nuôi dưỡng hay người được tuyên bố trước truyền thông. Nó chỉ công nhận huyết thống trực hệ.”

“Tòa án sẽ không bao giờ nhìn thấy hợp đồng đầy đủ.”

“Vậy tại sao cô phải đốt xưởng?”

Tô Nhã Tâm đứng bật dậy. “Cô không có gì cả.”

“Cô đã đến tận đây để chắc chắn điều đó.”

Hai người nhìn nhau qua lớp kính. Lần đầu tiên, vẻ dịu dàng hoàn hảo trên mặt Tô Nhã Tâm biến mất hoàn toàn.

Tối cùng ngày, Thẩm Chính Đình tổ chức họp gia đình. Ông tuyên bố lễ ra mắt vẫn diễn ra. Tần Mộ Dương đồng ý xuất hiện bên cạnh Tô Nhã Tâm để dập tắt nghi vấn. Chu Văn Khải được giao quản lý khu hậu trường và tiêu hủy toàn bộ vật liệu còn sót lại sau buổi diễn.

Chỉ có Thẩm Gia Hạo im lặng.

Câu hỏi về xét nghiệm huyết thống bám lấy anh. Anh nhớ phản ứng của Thẩm Chính Đình trong phòng họp, nhớ gương mặt Thẩm Tĩnh Y giống bức chân dung bị cất khỏi nhà chính từ nhiều năm trước. Khi đi ngang phòng lưu trữ, anh dừng lại trước hồ sơ sinh đã bị thay trang.

Ở bệnh viện, Lâm Tú Cầm vẫn hôn mê. Một y tá thay áo bệnh nhân, phát hiện vật cứng trong túi áo và đặt toàn bộ vào ngăn tủ cá nhân có khóa. Không ai biết bên trong lớp vải là mảnh ngọc cùng thẻ nhớ.

Tại công ty, Cố Hoài Cẩn bị giữ dưới danh nghĩa điều tra nội bộ. Trước khi điện thoại bị thu, anh đã hẹn giờ gửi một tệp dữ liệu cho cơ quan giám định độc lập. Tệp đó chứa bản sao nguyên vẹn cảnh Chu Văn Khải lấy bản rập và cảnh người nhận tháo mũ, để lộ gương mặt Tô Nhã Tâm.

Trong trại tạm giữ, Thẩm Tĩnh Y ngồi dưới ánh đèn trắng. Cô không biết Lâm Tú Cầm có tỉnh lại hay không, không biết Cố Hoài Cẩn đã phản bội hay đang bị khống chế. Cô chỉ biết ngày kia, thiết kế của mình sẽ xuất hiện dưới tên kẻ khác.

Nước mắt rơi xuống mu bàn tay, nhưng cô không cúi đầu quá lâu.

Cảnh sát đã thu dây buộc tóc, điện thoại và túi xách, nhưng bỏ lại chiếc cúc bọc vải trên cổ tay áo vì cho rằng đó chỉ là đồ trang trí. Bên trong chiếc cúc là mẩu giấy siêu nhỏ ghi mã mở tệp bản rập.

Mã ấy được tạo từ ngày tháng trong nhật ký xưởng.

Ngày một đứa trẻ mang mảnh ngọc vỡ được giao cho Lâm Tú Cầm.

Thẩm Tĩnh Y nhắm mắt, nhớ lại từng mũi chỉ, từng lớp vải, từng lời phủ nhận. Đối phương có sân khấu, truyền thông, tiền bạc và quyền lực. Cô chỉ còn những thứ họ cho là quá nhỏ để đáng bận tâm.

Một mã khâu.

Một mảnh ngọc.

Một chiếc camera ngoại tuyến.

Một cuốn nhật ký chưa cháy.

Một bản rập thật vẫn ngủ trong lòng chiếc bàn cắt cũ.

Ngoài quảng trường, ánh đèn lễ ra mắt lần lượt sáng lên. Tô Nhã Tâm đứng giữa sân khấu trống, dang tay nhìn biểu tượng thương hiệu khổng lồ được kéo lên cao. Chu Văn Khải báo rằng mọi chứng cứ đã bị kiểm soát. Tần Mộ Dương đến muộn, không nhận ra đường chỉ trên váy mẫu vừa bị thay đổi. Thẩm Chính Đình quan sát từ xa, vẻ mặt nặng nề. Thẩm Gia Hạo giấu một bản sao hồ sơ sinh vào áo.

Tô Nhã Tâm mỉm cười, tin rằng bình minh tiếp theo sẽ thuộc về mình.

Nhưng dưới lớp lót của chiếc váy chủ đạo, mã khâu hai ngắn một dài vẫn còn nguyên.

VISUAL PROMPTS

1. Thẩm Tĩnh Y discovering Lâm Tú Cầm unconscious beside an antique sewing machine in the smoke-filled flooded workshop, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu in Minh Hoa, no text, logo, or watermark.

2. Lâm Tú Cầm weakly gripping a blue thread inside an ambulance while Thẩm Tĩnh Y holds her hand, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

3. Police arresting Thẩm Tĩnh Y in a hospital corridor as Thẩm Gia Hạo watches with hidden uncertainty, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

4. Thẩm Tĩnh Y studying a forged burned paper pattern in an interrogation room and silently noticing the incorrect stitch rhythm, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

5. Tô Nhã Tâm declaring victory to Thẩm Tĩnh Y through the glass of a detention visiting room, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

6. Thẩm Gia Hạo secretly removing a suspicious birth record from the shadowed Thẩm family archive, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

7. A hospital nurse locking the broken jade fragment and hidden memory card inside Lâm Tú Cầm’s personal cabinet, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

8. Tô Nhã Tâm standing triumphantly on the unfinished brand launch stage while Tần Mộ Dương, Thẩm Chính Đình, and Chu Văn Khải remain in the shadows, close-up of the two-short-one-long stitch hidden inside the featured gown, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, or watermark.

PHẦN 9: ĐƯỜNG KIM PHẢN KÍCH

Cánh cửa phòng tạm giữ khép lại sau lưng Thẩm Tĩnh Y vào lúc trời Tinh Châu vừa sáng.

Vết hằn của còng tay vẫn đỏ quanh cổ tay cô. Ngoài cổng, vài phóng viên còn đứng chờ, nhưng không ai thấy một người phụ nữ hoảng loạn hay cúi đầu trốn tránh. Thẩm Tĩnh Y bước thẳng qua những ống kính, giữ chiếc áo khoác trên vai và nói rõ từng chữ:

“Tôi được tại ngoại vì chứng cứ buộc tội tôi có dấu hiệu bị làm giả. Tôi sẽ tự chứng minh phần còn lại.”

Không có Cố Hoài Cẩn đứng trước che máy quay. Anh chỉ ngồi trong chiếc xe đỗ cách đó một quãng, đúng như cô yêu cầu.

Trước khi lên xe, Thẩm Tĩnh Y đưa cho luật sư bản sao biên nhận niêm phong từ cơ quan điều tra. Một giờ trước, dữ liệu truy cập hệ thống điều khiển sân khấu đã chỉ ra lệnh gây sự cố không phát đi từ thiết bị của cô. Tài khoản mang tên cô được đăng nhập bằng máy tính đặt trong văn phòng của Chu Văn Khải, trong thời gian camera hành lang ghi nhận cô đang ở khu thử váy.

Chứng cứ ấy đủ để tháo còng, chưa đủ để kết thúc cuộc chiến.

Cố Hoài Cẩn mở cửa xe. Anh nhìn cổ tay cô, ánh mắt trầm xuống.

“Bệnh viện báo Lâm Tú Cầm đã qua nguy hiểm.”

“Đưa tôi đến đó.”

“Lễ ra mắt của Tô Nhã Tâm diễn ra tối mai.”

“Vậy chúng ta còn ba mươi sáu giờ.”

Cố Hoài Cẩn không hỏi cô định làm gì. Anh đặt một tập hồ sơ lên ghế. Đó là danh sách cổ đông, nhà cung cấp và những đơn vị đã nhận thư ép Cố Hoài Cẩn rút vốn. Anh có thể dùng tiền bóp nghẹt buổi lễ, nhưng Thẩm Tĩnh Y gạt tập hồ sơ sang một bên.

“Nếu anh khiến lễ ra mắt bị hủy, họ sẽ nói tôi thắng nhờ anh.”

“Em muốn nó diễn ra?”

“Tôi muốn toàn bộ Tinh Châu nhìn thấy.”

Tại bệnh viện, Lâm Tú Cầm vẫn chưa tỉnh hẳn. Bàn tay bà lạnh, nhưng khi Thẩm Tĩnh Y ngồi xuống, những ngón tay ấy khẽ co lại như đang tìm kim chỉ quen thuộc.

Y tá giao cho cô túi đồ được đưa theo lúc nhập viện. Trong đó có chìa khóa tủ xưởng và một cuộn chỉ màu tro. Thẩm Tĩnh Y bóp nhẹ lõi cuộn chỉ, một mảnh giấy nhỏ rơi ra. Trên giấy chỉ có dãy số và dòng chữ run rẩy: “Máy cũ không nối mạng.”

Camera gắn trong thân chiếc máy may đời cũ.

Nó là thiết bị Lâm Tú Cầm từng lắp để ghi lại thao tác khâu mẫu, hoàn toàn ngoại tuyến. Vì không kết nối hệ thống xưởng, Tô Nhã Tâm không biết nó tồn tại, Chu Văn Khải cũng không thể xóa từ xa.

Nhưng xưởng đã bị đổi khóa và đặt dưới quyền quản lý mới.

Chiều hôm ấy, Thẩm Gia Hạo xuất hiện trước phòng bệnh. Cậu không mang hoa, cũng không nói lời xin lỗi. Gương mặt hốc hác sau một đêm không ngủ.

“Tôi đã kiểm tra hóa đơn vải mà Tô Nhã Tâm dùng để chứng minh cô ấy sáng tạo bộ sưu tập,” Thẩm Gia Hạo nói. “Ngày mua vải muộn hơn ngày bản phác thảo được đăng ký. Tôi từng hùa theo họ nhục mạ chị. Lời tôi bây giờ không đáng tin, nên tôi mang thứ đáng tin hơn.”

Cậu đặt lên bàn thẻ nhân viên cũ của xưởng, biên bản sao lưu kho hàng và đoạn ghi hình từ camera bãi xe. Hình ảnh cho thấy trợ lý của Chu Văn Khải chuyển nhiều thùng hồ sơ khỏi xưởng ngay sau khi Lâm Tú Cầm nhập viện.

“Cậu muốn gì?” Thẩm Tĩnh Y hỏi.

“Không muốn được tha. Tôi sẽ lấy lại những thứ còn trong xưởng.”

Thẩm Gia Hạo dùng quyền thành viên hội đồng quản lý của Thẩm gia yêu cầu kiểm kê khẩn cấp tài sản đang tranh chấp. Khi phía Tô Nhã Tâm từ chối, cậu không phá cửa. Cậu mời công chứng viên, đại diện bảo hiểm và chủ tòa nhà đến lập biên bản, sau đó niêm phong kho trước mặt họ. Chính chữ ký Thẩm Gia Hạo từng dùng để giao xưởng cho Tô Nhã Tâm giờ trở thành công cụ chặn cô ta tẩu tán chứng cứ.

Trong lúc kiểm kê, Thẩm Tĩnh Y tìm thấy chiếc máy cũ ở góc kho phế liệu. Thẻ nhớ vẫn còn nguyên.

Đêm đó, trong một phòng dựng kín, màn hình hiện lên cảnh Tô Nhã Tâm thử chiếc áo mẫu chưa công bố. Cô ta quay sang Chu Văn Khải:

“Đường khâu này có ý nghĩa gì?”

Chu Văn Khải đáp: “Không cần biết. Cứ sao chép.”

Hình ảnh tiếp theo ghi lại lúc họ lục bàn của Lâm Tú Cầm, chụp bản rập và mang nhật ký xưởng đi.

Thẩm Gia Hạo đứng sau màn hình, hai bàn tay siết chặt. Cậu không xin lỗi. Cậu gọi ngay cho ban tổ chức lễ ra mắt, dùng cổ phần của mình yêu cầu giữ nguyên đường truyền trình chiếu và bổ sung một luồng phát độc lập dưới sự giám sát công chứng.

Cố Hoài Cẩn nhìn Thẩm Tĩnh Y: “Chu Văn Khải sẽ đoán được.”

“Cho ông ta đoán.”

Cô mở hộp kim chỉ đã lấy lại từ tủ riêng. Dưới lớp nhung là một ngăn bí mật, nhưng Thẩm Tĩnh Y chưa chạm vào mảnh ngọc bên trong. Cô chỉ lấy ra bản rập gốc đã ố vàng, trải lên bàn rồi dùng bút đánh dấu từng đường kim: hai mũi ngắn, một mũi dài.

“Ngày mai, tôi không cần họ thú nhận.” Cô nói. “Từng lời dối sẽ tự sụp.”

VISUAL PROMPTS

1. Thẩm Tĩnh Y leaving a detention building at dawn, red handcuff marks visible, reporters surrounding her, resolute expression, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

2. Cố Hoài Cẩn waiting beside a restrained black car while Thẩm Tĩnh Y walks toward him without seeking protection, cool morning light, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Minh Hoa setting, no text, logo, watermark.

3. Thẩm Tĩnh Y sitting beside unconscious Lâm Tú Cầm in a quiet hospital room, holding her cold hand, emotional restraint, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

4. A gray thread spool opening to reveal a tiny hidden note in Thẩm Tĩnh Y’s palm, dramatic close-up, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, watermark.

5. Thẩm Gia Hạo placing warehouse records and surveillance evidence before Thẩm Tĩnh Y, remorse shown through action, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

6. Thẩm Gia Hạo overseeing a lawful workshop inventory with a notary and sealed storage doors, tense standoff, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Minh Hoa setting, no text, logo, watermark.

7. Thẩm Tĩnh Y retrieving an old sewing machine from a shadowy workshop corner while Cố Hoài Cẩn watches at a distance, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, watermark.

8. Thẩm Tĩnh Y spreading an aged original pattern beside a sewing box and marked stitches, planning her counterattack, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

PHẦN 10: SÀN DIỄN CỦA SỰ THẬT

Lễ ra mắt được tổ chức tại sảnh kính lớn nhất Tinh Châu. Tô Nhã Tâm đứng giữa sân khấu, mặc bộ lễ phục được quảng bá là tác phẩm định danh của người thừa kế thương hiệu Thẩm gia. Thẩm Chính Đình ngồi hàng đầu. Tần Mộ Dương ngồi bên cạnh, gương mặt căng cứng nhưng vẫn không rời vị trí.

Khi bộ váy chủ đạo xuất hiện, tiếng vỗ tay dâng lên.

Tô Nhã Tâm cầm micro, kể rằng thiết kế bắt nguồn từ ký ức tuổi thơ bên khung cửa xưởng cũ. Cô ta vừa dứt lời, Thẩm Tĩnh Y bước vào từ cuối sảnh.

Không ai dẫn đường cho cô.

Cố Hoài Cẩn dừng lại ngoài khu vực trung tâm. Thẩm Gia Hạo đi về bàn kỹ thuật, đặt văn bản yêu cầu bảo toàn luồng phát sóng trước mặt trưởng ban tổ chức.

Tô Nhã Tâm mỉm cười: “Một người đang bị điều tra vì phá hoại cũng có tư cách đến đây sao?”

Thẩm Tĩnh Y không đáp. Cô đặt hai bản rập lên bàn kiểm định cạnh sân khấu.

“Cô nói mình tạo ra thiết kế này. Vậy hãy giải thích vì sao bản của cô có mười bảy dấu co giấy giống hệt bản rập cũ của tôi.”

Chuyên gia kỹ thuật chiếu hai bản rập chồng lên nhau. Từng vết kim, mép cắt và nếp gấp trùng khít. Bản của Thẩm Tĩnh Y mang dấu kiểm kê xưởng từ nhiều năm trước; bản của Tô Nhã Tâm được đăng ký muộn hơn.

Tô Nhã Tâm lập tức nói: “Cô lấy bản của tôi rồi làm cũ nó.”

Thẩm Tĩnh Y lật mặt sau bản rập. Những đường chỉ mảnh chạy dọc mép giấy.

“Hai ngắn, một dài. Mã khâu Lâm Tú Cầm dạy tôi để đánh dấu từng giai đoạn phát triển mẫu. Mỗi cụm tương ứng một ngày trong nhật ký xưởng. Nếu tôi làm giả, cô hãy đọc mã.”

Tô Nhã Tâm nhìn những mũi khâu, môi cứng lại.

Thẩm Tĩnh Y đọc liên tiếp bảy cụm, rồi yêu cầu mở nhật ký điện tử mà phía Tô Nhã Tâm đã trình cho nhà đầu tư. Không ngày nào khớp. Sau đó, bản chụp nhật ký giấy xuất hiện trên màn hình. Tất cả đều tương ứng chính xác.

Một nhà phân phối đứng dậy yêu cầu tạm dừng ký hợp đồng. Hai đối tác khác rút hồ sơ đặt hàng khỏi bàn.

Chu Văn Khải bước lên, tuyên bố nhật ký giấy không có giá trị vì nguồn gốc không rõ ràng.

Màn hình sau lưng ông ta tối đi.

Rồi đoạn ghi hình từ camera máy may ngoại tuyến bắt đầu phát.

Cả sảnh nhìn thấy Tô Nhã Tâm cầm chiếc áo mẫu và hỏi ý nghĩa đường khâu. Họ nghe rõ câu trả lời của Chu Văn Khải: “Không cần biết. Cứ sao chép.”

Tô Nhã Tâm quay phắt về bàn kỹ thuật. “Tắt đi!”

Thẩm Gia Hạo đứng chắn trước bảng điều khiển.

“Luồng phát đã được công chứng niêm phong. Cô không có quyền tắt.”

“Anh là em trai tôi!”

“Không.” Thẩm Gia Hạo đặt thẻ ủy quyền quản lý xưởng lên bàn rồi xé bỏ trước máy quay. “Tôi từng dùng quyền của mình để giúp cô chiếm xưởng. Hôm nay tôi dùng chính quyền ấy để khôi phục hiện trạng và giao toàn bộ dữ liệu cho bên kiểm toán.”

Đoạn phim tiếp tục. Chu Văn Khải và người của ông ta lấy nhật ký khỏi ngăn bàn. Thời gian trên hình ảnh trùng với lúc hệ thống an ninh bị vô hiệu hóa.

Thẩm Tĩnh Y đưa ra sổ nhập kho. Mỗi trang đều có mẫu vải, chữ ký thợ và mã khâu. Chu Văn Khải phản bác chữ ký có thể giả. Ngay lập tức, đại diện ba nhà cung cấp xác nhận số lô và công bố hóa đơn gốc. Vải dùng cho bộ sưu tập đã được Lâm Tú Cầm mua theo yêu cầu của Thẩm Tĩnh Y từ trước ngày Tô Nhã Tâm tuyên bố bắt đầu sáng tác.

Tiếng bàn tán biến thành chất vấn.

Tần Mộ Dương đứng lên, định yêu cầu Thẩm Tĩnh Y dừng lại vì “thể diện hai nhà”. Cô nhìn thẳng anh ta.

“Khi tôi bị còng tay trước công chúng, anh nói cần chờ sự thật. Bây giờ sự thật đang được trình bày, anh lại sợ thể diện?”

Tần Mộ Dương không trả lời được. Đại diện tập đoàn từng chuẩn bị hợp tác với anh ta lặng lẽ rời hàng ghế khách quý.

Tô Nhã Tâm đổi hướng, tuyên bố dù thiết kế có tranh chấp, quyền thương hiệu vẫn thuộc cô ta theo hợp đồng chuyển giao đã được Thẩm Chính Đình ký.

Thẩm Chính Đình cuối cùng cũng bước lên. Ông nhìn Thẩm Tĩnh Y như nhìn một người xa lạ.

“Cô không phải người nhà họ Thẩm. Cô không có tư cách tranh quyền.”

Thẩm Tĩnh Y mở bản hợp đồng quyền thương hiệu trên màn hình. Điều khoản thứ mười ba được phóng lớn: quyền kiểm soát chỉ được chuyển cho người có quan hệ huyết thống hợp lệ với người sáng lập; nếu khai báo sai, mọi chuyển giao tự động vô hiệu.

Sắc mặt Tô Nhã Tâm thay đổi.

“Điều khoản ấy không liên quan đến quyền tác giả,” cô ta nói.

“Đúng.” Thẩm Tĩnh Y gật đầu. “Vì quyền tác giả của cô đã sụp ở bản rập. Quyền quản lý sụp ở camera. Quyền sở hữu xưởng sụp ở nhật ký và kiểm kê. Bây giờ mới đến quyền thương hiệu.”

Cố Hoài Cẩn nhận cuộc gọi rồi đặt xuống bàn trước mặt các nhà đầu tư. Ba quỹ đồng loạt kích hoạt điều khoản đóng băng giao dịch vì hồ sơ tài sản có dấu hiệu gian dối. Anh không rút vốn để cứu Thẩm Tĩnh Y; anh buộc số vốn còn lại đứng yên để không ai chuyển đi.

Ban tổ chức gỡ tên Tô Nhã Tâm khỏi vị trí giám đốc sáng tạo ngay trong chương trình. Nhà phân phối hủy biên bản ghi nhớ. Hội đồng quản lý bỏ phiếu đình chỉ quyền điều hành xưởng của cô ta và Chu Văn Khải.

Ánh đèn sân khấu vẫn sáng, nhưng quyền lực đã đổi chủ từng lớp một.

Thẩm Tĩnh Y khép bản hợp đồng lại.

“Ngày mai chúng ta sẽ kiểm tra điều khoản huyết thống. Tối nay, các người chỉ cần nhớ một chuyện: tôi không đến đây để xin lại thứ thuộc về mình. Tôi đến để chứng minh chưa ai từng có quyền lấy nó.”

VISUAL PROMPTS

1. Tô Nhã Tâm posing triumphantly on a luxurious launch stage before Thẩm Tĩnh Y enters through the distant glass doors, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

2. Thẩm Tĩnh Y laying two garment patterns on an examination table beneath bright stage lights, guests watching, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Minh Hoa setting, no text, logo, watermark.

3. Overlapping sewing patterns revealing identical folds and punctures while Tô Nhã Tâm loses composure, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, watermark.

4. Close-up of the two-short-one-long stitch code along an aged paper pattern in Thẩm Tĩnh Y’s hands, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

5. A giant screen showing Tô Nhã Tâm and Chu Văn Khải secretly copying a sample inside the workshop, shocked audience below, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, watermark.

6. Thẩm Gia Hạo standing firmly before the control console, blocking Tô Nhã Tâm from stopping the evidence playback, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Minh Hoa setting, no text, logo, watermark.

7. Tần Mộ Dương frozen among departing business partners as Thẩm Tĩnh Y confronts his cowardice, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

8. Thẩm Tĩnh Y standing beneath the illuminated bloodline clause while Tô Nhã Tâm, Chu Văn Khải, and Thẩm Chính Đình face collapsing power, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, watermark.

PHẦN 11: MẢNH NGỌC TRỞ VỀ

Sáng hôm sau, Thẩm Tĩnh Y mang hộp kim chỉ đến trung tâm giám định tư nhân đã được ba bên thống nhất từ trước. Không có phiên điều trần, không có sân khấu thú tội. Chỉ có quy trình đối chiếu, chữ ký giám sát và những lớp niêm phong lần lượt được mở.

Mảnh ngọc nằm dưới đáy hộp có hình bán nguyệt. Mép vỡ không đều, giữa mặt ngọc khắc biểu tượng cuộn chỉ xuyên qua cành hoa. Nửa còn lại được lưu trong két tài liệu của người sáng lập thương hiệu.

Khi ghép hai mảnh, đường vân liền lại hoàn toàn.

Hồ sơ đi kèm ghi rõ chiếc khóa ngọc được chia làm hai: một nửa lưu cùng hợp đồng quyền thương hiệu, một nửa trao cho đứa trẻ có quyền kế thừa trực hệ. Mã khắc cực nhỏ trên ngọc trùng với mã trong hồ sơ khai sinh niêm phong.

Tô Nhã Tâm xuất hiện cùng Chu Văn Khải và một nhóm cố vấn. Cô ta nộp đơn phản đối, cho rằng hộp kim chỉ có thể bị đánh tráo.

Thẩm Tĩnh Y đã chuẩn bị trước. Cô đưa ra ảnh chụp hộp từ nhật ký xưởng nhiều năm trước, biên bản bệnh viện ghi nhận nó nằm trong túi đồ của Lâm Tú Cầm, cùng chuỗi bàn giao có chữ ký y tá, luật sư và công chứng viên. Không có khoảng trống thời gian nào để tráo vật chứng.

Chu Văn Khải lập tức tấn công hồ sơ huyết thống. Ông ta trình một bản xét nghiệm cũ khẳng định Tô Nhã Tâm có quan hệ với Thẩm gia.

Phòng giám định kiểm tra mã xác thực và phát hiện phòng xét nghiệm ghi trên giấy chưa từng phát hành hồ sơ ấy. Con dấu được tạo từ mẫu quét trên một chứng nhận công khai. Quan trọng hơn, mẫu sinh học trong hồ sơ mang mã giới tính không phù hợp với người được ghi tên.

Chu Văn Khải không kịp rút tài liệu. Bản sao đã được chuyển vào hồ sơ điều tra gian lận.

Kết quả đối chiếu mới được thực hiện tại hai cơ sở độc lập, sử dụng mẫu lấy dưới giám sát. Cả hai cùng xác nhận Thẩm Tĩnh Y là người có quan hệ huyết thống trực hệ hợp lệ với nhánh sáng lập. Kết quả của Tô Nhã Tâm không đáp ứng điều khoản kế thừa.

Thẩm Chính Đình cầm tập kết quả rất lâu. Môi ông run lên.

“Nếu vậy… con thật sự là…”

“Ông từng có nhiều cơ hội kiểm tra,” Thẩm Tĩnh Y cắt lời. “Nhưng ông chọn phủ nhận tôi trước đám đông vì lời nói của tôi làm ông mất mặt. Huyết thống xác nhận quyền thừa kế, không xóa lựa chọn của ông.”

Thẩm Chính Đình ngồi xuống, như thể trong một đêm già thêm mười tuổi.

Tô Nhã Tâm vẫn chưa chịu lùi. Cô ta yêu cầu hội đồng công nhận mình là người điều hành thực tế vì đã ký các hợp đồng thương mại thay thương hiệu. Nhưng khi bộ phận kiểm toán mở sổ, từng hợp đồng hiện ra với phí trung gian bất thường chuyển qua công ty do Chu Văn Khải kiểm soát. Một số đơn đặt hàng dùng thiết kế chưa được Thẩm Tĩnh Y cho phép; số khác thế chấp chính máy móc của xưởng hai lần.

Các ngân hàng lập tức đình chỉ hạn mức. Hội đồng hủy tư cách đại diện của Tô Nhã Tâm và thu hồi con dấu quản lý. Chu Văn Khải bị buộc rời khỏi ban cố vấn, tài sản liên quan các giao dịch bị áp dụng biện pháp bảo toàn.

Tần Mộ Dương đến muộn. Anh ta mang theo tuyên bố hủy hôn, cố biến mình thành người chủ động cắt đứt với Tô Nhã Tâm.

Thẩm Tĩnh Y nhìn văn bản rồi hỏi: “Anh ký lúc nào?”

Tần Mộ Dương im lặng.

Thẩm Gia Hạo đặt bản ghi thời gian lên bàn. Tuyên bố được tạo sau khi kết quả huyết thống sơ bộ gửi đến hội đồng. Trước đó một giờ, Tần Mộ Dương vẫn nhắn cho Tô Nhã Tâm rằng sẽ giúp cô ta giữ ghế nếu quyền thương hiệu chưa đổi.

Các đối tác có mặt đều nhìn thấy.

Tần Mộ Dương mất quyền đại diện dự án liên doanh ngay trong buổi sáng. Hai công ty rút khỏi cuộc đàm phán vì đánh giá anh ta che giấu rủi ro. Tô Nhã Tâm ném trả nhẫn đính hôn, nhưng không còn ai coi đó là hành động kiêu hãnh. Hôn ước tan vỡ vì cả hai cùng chọn lợi ích đến phút cuối.

Thẩm Gia Hạo giao toàn bộ quyền biểu quyết tạm thời của mình cho đơn vị ủy thác độc lập cho đến khi việc hoàn trả xưởng hoàn tất. Cậu cũng ký cam kết chịu trách nhiệm tài chính đối với thiệt hại phát sinh từ lá phiếu trước đây của mình.

“Chị không cần tin tôi,” cậu nói. “Cứ để những điều khoản này giữ tôi lại.”

Lần đầu tiên, Thẩm Tĩnh Y nhìn cậu lâu hơn một nhịp.

Cố Hoài Cẩn đứng ở cuối hành lang. Sau hiểu lầm và sức ép rút vốn, anh không bước đến nhận công lao. Khi Thẩm Tĩnh Y đi ra, anh chỉ hỏi:

“Em muốn trở lại xưởng ngay không?”

“Chưa.” Cô nhìn qua cửa kính, nơi Tinh Châu trải dài dưới ánh nắng lạnh. “Trước tiên phải tách thương hiệu khỏi Thẩm gia.”

“Em đã nghĩ xong cấu trúc sở hữu?”

“Một trăm phần trăm quyền sáng tạo thuộc về tôi. Vốn chỉ có quyền theo hợp đồng, không có quyền quyết định tôi là ai.”

Cố Hoài Cẩn khẽ gật đầu.

“Vậy nếu em cần một nhà đầu tư?”

“Tôi sẽ xem đề nghị của anh như mọi đề nghị khác.”

“Công bằng.”

Phía sau họ, nhân viên gỡ bảng tên Tô Nhã Tâm khỏi phòng điều hành. Mảnh ngọc chỉ xác nhận một dòng máu. Chính những chứng cứ Thẩm Tĩnh Y tự thu thập mới đưa quyền lực trở về tay cô.

VISUAL PROMPTS

1. Thẩm Tĩnh Y opening a sealed sewing box before independent examiners, a crescent jade fragment revealed, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

2. Two jade halves joining perfectly under examination lights, delicate thread-and-flower engraving visible, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Minh Hoa setting, no text, logo, watermark.

3. Tô Nhã Tâm and Chu Văn Khải arriving with advisers to challenge the evidence, controlled hostility, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, watermark.

4. Independent specialists comparing sealed bloodline files while Thẩm Tĩnh Y waits calmly behind glass, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

5. Thẩm Chính Đình collapsing into a chair after learning Thẩm Tĩnh Y is the true heir, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Minh Hoa setting, no text, logo, watermark.

6. Auditors exposing hidden contracts and duplicated workshop collateral before a cornered Chu Văn Khải, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, watermark.

7. Tần Mộ Dương holding a belated broken-engagement statement as business representatives turn away from him, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

8. Thẩm Tĩnh Y and Cố Hoài Cẩn speaking as equals beside a high window overlooking fictional Tinh Châu, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, watermark.

PHẦN 12: TÊN CÔ TRÊN CÁNH CỬA

Ba tháng sau, cánh cửa xưởng cũ được mở lại.

Tên Tô Nhã Tâm đã bị gỡ khỏi giấy phép quản lý, hồ sơ thương hiệu và toàn bộ kênh phân phối. Hôn ước với Tần Mộ Dương chấm dứt. Chức vụ giám đốc sáng tạo bị hủy. Quyền sử dụng thiết kế bị thu hồi, còn những giao dịch gian dối được chuyển sang điều tra hình sự và dân sự.

Chu Văn Khải phải bồi thường cho xưởng theo phán quyết trọng tài thương mại, hoàn trả phí trung gian và chịu trách nhiệm đối với hồ sơ giả cùng hành vi xâm nhập hệ thống. Phần tài sản bị phong tỏa đủ để bảo đảm nghĩa vụ ban đầu, nhưng cuộc điều tra vẫn tiếp tục. Không ai bị kéo đi giữa sân khấu; hậu quả đến qua từng tài khoản bị đóng, từng chức danh bị xóa và từng chữ ký quay lại ràng buộc người đã đặt nó xuống.

Tần Mộ Dương gửi lời xin lỗi bằng thư.

Thẩm Tĩnh Y không trả lời lần đầu. Đến lá thư thứ ba, cô đồng ý gặp anh ta tại một phòng khách nhỏ của xưởng, có luật sư hiện diện vì giữa hai bên còn hợp đồng cần thanh lý.

“Tôi biết mình không có quyền xin em quay lại,” Tần Mộ Dương nói.

“Đúng.”

“Tôi chỉ muốn nói khi em bị buộc tội, tôi đã chọn cách an toàn nhất cho mình. Khi sự thật xuất hiện, tôi lại muốn đứng về phía thắng.”

“Anh không mất tôi vì hiểu lầm.” Thẩm Tĩnh Y đặt bút lên biên bản chấm dứt hợp tác. “Anh mất tôi vì sau hiểu lầm, anh vẫn liên tục chọn sự hèn nhát.”

Cô ký tên. Tần Mộ Dương mất quyền tham gia chuỗi cung ứng mới và phải hoàn trả khoản lợi ích nhận được từ những hợp đồng dựa trên thiết kế bị chiếm dụng. Anh ta rời đi một mình.

Thẩm Chính Đình muốn trao lại cổ phần gia tộc cho Thẩm Tĩnh Y, nhưng cô từ chối gộp chúng vào thương hiệu. Cô chỉ chấp nhận phần tài sản vốn thuộc xưởng và một văn bản công khai đính chính lời phủ nhận trước đây.

Lâm Tú Cầm, sau khi xuất viện, đọc bản đính chính ấy rất lâu rồi gấp lại.

“Con không tha cho họ cũng được,” bà nói.

“Con không muốn sống để trừng phạt họ mãi.”

“Không trừng phạt không có nghĩa là phải mở cửa.”

Vì thế, Thẩm Chính Đình chỉ được đến thăm theo lịch. Ông không còn quyền xen vào công việc hay gọi sự im lặng của cô là bất hiếu. Ông bắt đầu chuộc lỗi bằng việc hoàn trả tài sản, hợp tác điều tra và công khai nhận trách nhiệm, nhưng Thẩm Tĩnh Y không hứa ngày nào sẽ tha thứ.

Thẩm Gia Hạo giữ đúng cam kết. Cậu bán một phần tài sản riêng để bù thiệt hại cho thợ xưởng, hoàn thành kiểm toán và từ bỏ ghế hội đồng trong hai năm. Cậu đến xưởng như một nhân viên hỗ trợ không lương vào cuối tuần, làm từ việc kiểm kho đến chuyển cuộn vải.

Một lần, cậu đứng trước cửa phòng thiết kế và hỏi: “Tôi có thể vào không?”

Thẩm Tĩnh Y không nhìn lên. “Hôm nay có thể.”

Chỉ hai chữ ấy đã là giới hạn rõ ràng, cũng là cơ hội nhỏ nhất cô sẵn lòng cho.

Lâm Tú Cầm hồi phục chậm nhưng vững. Bà không còn làm việc cả ngày; mỗi buổi sáng chỉ ngồi bên cửa sổ hai giờ, hướng dẫn nhóm thợ trẻ. Chiếc máy may có camera ngoại tuyến được giữ lại trong phòng lưu trữ như một phần lịch sử xưởng, không phải chiến lợi phẩm.

Thương hiệu mới không thuộc Thẩm gia, cũng không phụ thuộc vốn của bất kỳ người đàn ông nào. Thẩm Tĩnh Y thành lập công ty riêng, nắm toàn bộ cổ phần có quyền biểu quyết và quyền sáng tạo. Người lao động được hưởng quỹ chia lợi nhuận. Nhật ký xưởng chuyển sang hệ thống lưu trữ kép, nhưng mỗi mẫu đầu tiên vẫn có mã khâu hai ngắn một dài.

Bộ sưu tập đầu tiên sau khi xưởng trở lại mang chủ đề “Đường Về”. Không dùng lại thiết kế đã gây tranh chấp, Thẩm Tĩnh Y tạo một ngôn ngữ mới: những lớp vải tưởng rời rạc được nối bằng đường chỉ nổi, không che giấu vết ghép.

Ngày ra mắt, cô không đứng sau rèm. Cô bước ra cúi chào cùng Lâm Tú Cầm và toàn bộ thợ xưởng.

Cố Hoài Cẩn ngồi ở hàng ghế thứ ba.

Đề nghị đầu tư của anh đã được Thẩm Tĩnh Y sửa mười một điều khoản. Cô loại quyền phủ quyết sáng tạo, giới hạn tỷ lệ lợi nhuận và thêm cơ chế mua lại vốn. Cố Hoài Cẩn ký mà không yêu cầu đặc quyền.

Sau buổi diễn, anh chờ cô trên sân thượng xưởng. Ánh đèn Tinh Châu phản chiếu trên dòng xe phía xa.

“Lần trước anh từng nghĩ chỉ cần bảo vệ em là đủ,” anh nói. “Sau đó anh mới hiểu nếu tự ý đứng trước em, anh cũng đang tước mất quyền lựa chọn của em.”

Thẩm Tĩnh Y tựa tay lên lan can. “Còn tôi từng nghĩ anh rút lui vì không tin tôi.”

“Anh đã để sức ép và im lặng tạo thành hiểu lầm. Phần đó là lỗi của anh.”

Không biện minh. Không lời thề cứu rỗi.

Cố Hoài Cẩn lấy từ túi áo hai tấm vé xem triển lãm thủ công tại một khu nghệ thuật mới của Tinh Châu.

“Thẩm Tĩnh Y, em có muốn đi cùng anh vào ngày nghỉ không? Không phải với tư cách đối tác, cũng không vì anh đã giúp em.”

Cô nhìn hai tấm vé, rồi nhìn anh.

“Đây là lời mời hẹn hò?”

“Phải. Em có thể từ chối mà hợp đồng đầu tư không thay đổi.”

“Vậy tôi đồng ý.”

Cố Hoài Cẩn cười, không nắm tay cô ngay. Anh chờ đến khi Thẩm Tĩnh Y chủ động đưa tay ra.

Dưới tầng, Lâm Tú Cầm đang tắt ngọn đèn cuối cùng của phòng may. Trên cánh cửa xưởng, tấm biển mới chỉ mang tên thương hiệu do Thẩm Tĩnh Y đăng ký. Không có danh xưng người thừa kế, không có dấu sở hữu của Thẩm gia.

Cô đã lấy lại xưởng, nhưng không trở về vị trí cũ.

Cô xây một nơi mà không ai có thể đuổi cô khỏi chính cuộc đời mình lần nữa.

VISUAL PROMPTS

1. Thẩm Tĩnh Y reopening the restored workshop doors three months later as artisans gather behind her, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

2. Tô Nhã Tâm’s former office standing empty while seals cover disputed records and investigators examine files, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Minh Hoa setting, no text, logo, watermark.

3. Thẩm Tĩnh Y calmly signing the final contract termination across from regretful Tần Mộ Dương, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

4. Recovering Lâm Tú Cầm teaching young artisans beside a sunlit workshop window, warm fabrics surrounding her, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, watermark.

5. Thẩm Gia Hạo carrying fabric rolls as an ordinary workshop helper while Thẩm Tĩnh Y watches cautiously, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

6. Thẩm Tĩnh Y bowing beside Lâm Tú Cầm and the full workshop team after the “Road Home” collection, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Minh Hoa setting, no text, logo, watermark.

7. Cố Hoài Cẩn offering two exhibition tickets to Thẩm Tĩnh Y on a workshop rooftop at night, equal and hopeful, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional Tinh Châu setting, no text, logo, watermark.

8. Thẩm Tĩnh Y voluntarily placing her hand in Cố Hoài Cẩn’s beneath the city lights, restored workshop glowing below, polished hand-drawn 2D Chinese manhua, cinematic landscape 16:9, fictional setting, no text, logo, watermark.