PHẦN 1: CHIẾC VÁY CƯỚI BỊ ĐÁNH CẮP

Thẩm Tĩnh Y bước vào bằng cửa dành cho nhân viên.

Cô mặc chiếc váy dài màu xám tro đã dùng nhiều năm, tay ôm hộp dụng cụ may, cổ tay còn quấn dải băng vì bị kim máy đâm tối hôm trước. Suốt ba tháng, cô gần như ngủ lại trong xưởng để hoàn thành chiếc váy cưới đang được đặt ở phòng thay đồ riêng. Từng đường cắt, từng lớp ren, từng hạt ngọc trai đều do cô lựa chọn. Trên bản rập đầu tiên, cô đã viết ngày bắt đầu thiết kế và ký tên mình bên dưới hình phác thảo cổ áo hình cánh hoa.

Nhưng trên thiệp mời, trên bảng giới thiệu và trong đoạn phim chiếu tại đại sảnh, chiếc váy ấy được gọi là “Bạch Nguyệt”, tác phẩm độc quyền của thương hiệu Tô thị.

Thẩm Tĩnh Y không tranh cãi. Tô Nhã Tâm từng hứa sau hôn lễ sẽ công khai tên nhà thiết kế và trả toàn bộ khoản thù lao còn thiếu. Cô chỉ muốn hoàn tất công việc, nhận tiền chữa bệnh cho Lâm Tú Cầm và giữ xưởng may mà mẹ cô đã dành nửa đời gây dựng.

Khi Thẩm Tĩnh Y đến phòng thay đồ, hai nhân viên trang điểm đang hốt hoảng lục tung tủ áo.

“Váy cưới biến mất rồi.”

Một người run rẩy chỉ vào giá treo trống không. Chiếc túi bảo quản bị vứt dưới thảm, khóa kéo mở toang. Tô Nhã Tâm ngồi trước gương trong áo choàng lụa, đôi mắt đỏ hoe nhưng lớp trang điểm vẫn hoàn hảo. Thấy Thẩm Tĩnh Y, Tô Nhã Tâm lập tức đứng lên.

“Thẩm Tĩnh Y, cô mang váy đến chỗ nào?”

Thẩm Tĩnh Y sững lại. “Tối qua tôi đã kiểm tra lần cuối rồi khóa váy trong tủ. Chìa khóa dự phòng do trợ lý của cô giữ.”

“Tôi hỏi cô đã mang nó đi đâu.”

Giọng Tô Nhã Tâm đủ lớn để những người ngoài hành lang nghe thấy. Chỉ vài giây sau, quản lý tiệc cưới, nhân viên an ninh và một nhóm khách hiếu kỳ đã tụ tập trước cửa. Tần Mộ Dương cũng xuất hiện. Bộ lễ phục đen khiến gương mặt người sắp trở thành chú rể càng lạnh lùng.

Thẩm Tĩnh Y cố giữ bình tĩnh. “Hãy kiểm tra camera và danh sách người ra vào. Chiếc váy có lớp đuôi dài, một người không thể giấu nó mà không bị phát hiện.”

Tô Nhã Tâm bật khóc. “Camera hành lang mất tín hiệu đúng hai mươi phút. Trong khoảng thời gian đó, thẻ nhân viên của cô mở cửa phòng thay đồ.”

Nhân viên an ninh đưa máy đọc thẻ cho Tần Mộ Dương xem. Dòng dữ liệu ghi rõ tên Thẩm Tĩnh Y và thời gian lúc gần sáng. Thẩm Tĩnh Y nhìn con số ấy, sống lưng lạnh buốt. Thẻ của cô từng biến mất hơn một giờ vào chiều hôm trước rồi được tìm thấy dưới bàn cắt vải. Khi ấy, cô cho rằng mình sơ ý.

“Thẻ có thể bị sao chép hoặc bị người khác lấy.” Thẩm Tĩnh Y nói. “Tôi không quay lại khách sạn vào giờ đó.”

“Cô có bằng chứng không?” Tần Mộ Dương hỏi.

“Tôi ở xưởng.”

“Ai làm chứng?”

“Lâm Tú Cầm đã ngủ. Camera xưởng không nối mạng, nhưng có thể còn bản ghi.”

Tô Nhã Tâm nhìn hộp dụng cụ trong tay cô. “Nếu cô trong sạch, hãy để mọi người kiểm tra đồ của cô.”

Thẩm Tĩnh Y vừa đặt hộp xuống thì một nhân viên an ninh đã mở nắp. Kéo, thước dây, phấn may và những cuộn chỉ được lấy ra. Dưới ngăn đáy, người đó tìm thấy một túi nhung trắng. Trong túi là một nắm ngọc trai, ba hạt pha lê và một mảnh ngọc xanh nhạt hình bán nguyệt.

Tô Nhã Tâm bỗng ôm ngực. “Đó là vật đính trên váy cưới.”

“Không phải.” Thẩm Tĩnh Y lập tức cầm mảnh ngọc lên. “Mảnh ngọc này vốn thuộc về tôi.”

Mảnh ngọc bán nguyệt là di vật Thẩm Chính Đình để lại trước khi mất. Nửa còn lại từng được giữ trong một chiếc hộp gỗ ở nhà cũ. Nhiều năm trước, Thẩm Tĩnh Y đã dùng nó làm vật chặn giấy khi vẽ bản rập, vì tin rằng nó đem lại may mắn. Gần đây mảnh ngọc biến mất khỏi ngăn kéo xưởng, cô đã tìm nhiều ngày nhưng không thấy.

Tô Nhã Tâm lắc đầu, nước mắt trượt xuống gò má. “Mảnh ngọc nằm giữa cụm hoa trên thân váy. Tôi đã tự tay chọn nó. Cô tháo trang sức, lấy váy đi, rồi định ép tôi thừa nhận cô là nhà thiết kế sao?”

“Chiếc váy do tôi thiết kế.”

Căn phòng im bặt.

Tô Nhã Tâm cắn môi như vừa nghe một lời phản bội. Tần Mộ Dương bước chắn trước cô dâu, ánh mắt nhìn Thẩm Tĩnh Y đầy cảnh cáo.

Thẩm Tĩnh Y mở điện thoại, tìm ảnh bản rập gốc. “Tôi có toàn bộ bản rập, từ phiên bản đầu đến bản chỉnh sửa cuối. Mã khâu ở đường viền trong cũng là ký hiệu riêng của tôi: hai mũi ngắn, một mũi dài, lặp lại sau mỗi mười hai mũi. Chỉ cần tìm chiếc váy, mọi người sẽ biết ai làm ra nó.”

“Bản rập có thể bị trộm,” Tô Nhã Tâm nói. “Mã khâu cũng có thể bắt chước. Thẩm Tĩnh Y từng làm việc trong xưởng của thương hiệu Tô thị, muốn lấy tài liệu không khó.”

Thẩm Tĩnh Y chưa từng là nhân viên của thương hiệu Tô thị. Cô chỉ nhận đơn đặt hàng riêng thông qua Chu Văn Khải, người quản lý các hợp đồng của xưởng. Nhưng trước khi cô kịp giải thích, hai nhân viên an ninh khác đã mang đến một chiếc vali tìm được trong phòng nghỉ dành cho thợ may. Bên trong là chiếc váy cưới bị gấp vụng về, vài cánh hoa ren bị nhàu, phần cụm trang sức trước ngực thiếu đúng mảnh ngọc bán nguyệt.

Mọi ánh nhìn lập tức dồn về phía Thẩm Tĩnh Y.

Chiếc vali là của cô. Cô dùng nó mang dụng cụ và vải mẫu đến khách sạn từ ba ngày trước. Tối qua, cô để vali trống trong phòng nghỉ rồi mang hộp dụng cụ về xưởng. Không ai hỏi cô điều đó. Không ai muốn nghe.

Tần Mộ Dương kiểm tra chiếc váy, sau đó quay sang quản lý khách sạn. “Khóa toàn bộ dữ liệu camera. Báo cơ quan điều tra sau khi hôn lễ kết thúc.”

Tô Nhã Tâm nắm tay Tần Mộ Dương. “Hôm nay là ngày cưới của chúng ta. Em không muốn biến nơi này thành hiện trường. Chỉ cần lấy lại váy là được.”

Sự khoan dung được trình diễn đúng lúc khiến những tiếng xì xào chuyển thành thương cảm. Một khách mời giơ điện thoại quay lại. Nhiều người khác làm theo. Trong những khung hình ấy, Tô Nhã Tâm là cô dâu bị tổn thương vẫn rộng lượng tha thứ, còn Thẩm Tĩnh Y là người thợ may nghèo ôm hộp kim chỉ, đứng cạnh tang vật.

Thẩm Tĩnh Y tiến đến chiếc váy. “Cho tôi kiểm tra mặt trong.”

Nhân viên an ninh cản cô lại. Từ khoảng cách vài bước, cô nhận ra cụm ngọc đã được tháo rồi khâu lại. Đường chỉ ở eo cũng có dấu hiệu bị can thiệp. Nếu được lật lớp lót, cô có thể tìm mã khâu. Cô còn giấu một đoạn chỉ đỏ dài chưa đầy nửa đốt tay trong đường nối bên trái, vị trí không có trên bất kỳ bản sao nào.

“Tôi chỉ cần một phút.” Thẩm Tĩnh Y nhìn thẳng Tần Mộ Dương. “Nếu không thấy mã khâu, tôi sẽ rời đi.”

Tần Mộ Dương không đáp ứng. “Cô đã làm hỏng hôn lễ, lấy cắp tài sản và vu cáo cô dâu. Cô không còn tư cách chạm vào chiếc váy.”

“Anh đang kết luận trước khi kiểm tra.”

“Bằng chứng nằm trong vali của cô.”

“Bằng chứng được đặt vào vali của tôi.”

Tần Mộ Dương ra hiệu cho an ninh. “Đưa Thẩm Tĩnh Y ra ngoài. Từ giờ cô ấy không được bước vào bất kỳ khu vực nào thuộc hôn lễ.”

Hai người giữ lấy cánh tay cô. Hộp dụng cụ rơi xuống, cuộn chỉ lăn khắp nền đá sáng bóng. Mảnh ngọc bán nguyệt văng ra xa, dừng dưới mũi giày Tô Nhã Tâm. Cô dâu cúi xuống nhặt nó, siết trong lòng bàn tay rồi trao cho nhân viên an ninh như giao lại tang vật.

Thẩm Tĩnh Y bị kéo qua hành lang giữa những chiếc điện thoại đang quay. Khi cánh cửa đại sảnh mở ra, hàng trăm khách mời đồng loạt ngoảnh lại. Không ai biết câu chuyện đầy đủ, nhưng tất cả đều thấy một người phụ nữ mặc váy xám bị đuổi khỏi hôn lễ hào môn.

Trước khi cửa thang máy khép lại, Thẩm Tĩnh Y nhìn thấy Chu Văn Khải đứng cuối hành lang. Người đàn ông không bước tới, cũng không tỏ vẻ bất ngờ. Chu Văn Khải chỉ lặng lẽ cất điện thoại vào túi, tránh ánh mắt cô.

Khoảnh khắc ấy, Thẩm Tĩnh Y hiểu vụ vu oan không bắt đầu ở khách sạn.

Nó đã được chuẩn bị từ trong xưởng.

VISUAL PROMPTS

1. Thẩm Tĩnh Y entering a lavish high-society wedding through a staff entrance while carrying a sewing toolbox, grand crystal hall above the skyline of Tinh Châu in fictional Minh Hoa, tense cinematic atmosphere, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

2. Tô Nhã Tâm in a silk bridal robe accusing Thẩm Tĩnh Y inside an elegant dressing room, empty wedding dress rack behind them, shocked attendants and cold morning light, Tinh Châu in fictional Minh Hoa, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

3. Tần Mộ Dương confronting Thẩm Tĩnh Y as security presents access-card records, Tô Nhã Tâm crying beside him, wealthy wedding guests gathering at the doorway, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

4. Security opening Thẩm Tĩnh Y’s sewing toolbox and discovering pearls, crystals, and a pale green jade fragment, Thẩm Tĩnh Y staring in disbelief, detailed dramatic close composition, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

5. Thẩm Tĩnh Y holding the jade fragment left by Thẩm Chính Đình while defending her original bridal design, Tô Nhã Tâm watching with concealed calculation, luxurious dressing room in fictional Tinh Châu, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

6. Security revealing the stolen wedding gown inside Thẩm Tĩnh Y’s suitcase, Tần Mộ Dương examining the evidence while Tô Nhã Tâm appears heartbroken, crowded tense scene, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

7. Tần Mộ Dương ordering security to remove Thẩm Tĩnh Y from the wedding, her sewing tools and thread scattered across the marble floor, guests recording with phones, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

8. Thẩm Tĩnh Y inside a closing elevator staring toward Chu Văn Khải standing silently at the far end of the wedding corridor, ominous eye contact, skyline of Tinh Châu in fictional Minh Hoa, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

PHẦN 2: BẢN ÁN TỪ ĐÁM ĐÔNG

Khi Thẩm Tĩnh Y trở lại xưởng, trời Tinh Châu đã đổ mưa.

Lâm Tú Cầm đang ngồi bên chiếc bàn cắt vải, trước mặt là bát thuốc nguội và cuốn sổ ghi đơn hàng. Bà nhìn thấy cổ tay Thẩm Tĩnh Y bầm đỏ, váy áo ướt sũng, hộp dụng cụ chỉ còn một nửa số đồ, lập tức hiểu hôn lễ đã xảy ra chuyện.

Thẩm Tĩnh Y không kể hết. Cô chỉ nói chiếc váy bị giấu trong vali, mảnh ngọc xuất hiện trong hộp dụng cụ và Tần Mộ Dương đuổi cô khỏi khách sạn. Lâm Tú Cầm nghe đến mảnh ngọc thì sắc mặt thay đổi.

“Mảnh ngọc của Thẩm Chính Đình đã mất từ tháng trước.”

“Con biết.”

“Thời điểm đó chỉ có người trong xưởng ra vào.”

Điện thoại của Thẩm Tĩnh Y rung liên tục.

Đoạn clip đầu tiên được đăng chưa đầy một giờ sau hôn lễ. Tiêu đề khẳng định một thợ may đã trộm váy cưới để tống tiền cô dâu. Clip chỉ dài bốn mươi ba giây, bắt đầu từ lúc chiếc vali được mở, tiếp theo là cảnh mảnh ngọc nằm trong hộp dụng cụ, rồi kết thúc bằng hình ảnh Thẩm Tĩnh Y bị an ninh kéo khỏi đại sảnh.

Câu cô nói về bản rập bị cắt bỏ.

Yêu cầu kiểm tra mã khâu cũng bị cắt bỏ.

Cả khoảnh khắc cô nói bằng chứng được đặt vào vali chỉ còn nửa câu, được ghép ngay sau lời Tô Nhã Tâm khóc rằng chiếc váy là tâm huyết của mình. Nhờ cách dựng đó, người xem tưởng Thẩm Tĩnh Y thừa nhận đã lấy váy vì bất mãn.

Đến tối, clip xuất hiện trên mọi trang tin giải trí ở Tinh Châu. Gương mặt cô bị phóng lớn. Tên xưởng, địa chỉ làm việc và tài khoản liên lạc đều bị công khai. Những lời lăng mạ tràn vào nhanh hơn cô có thể đọc. Có người gọi cô là kẻ trộm, có người bảo phải đuổi cô khỏi ngành may, có người tuyên bố sẽ đứng trước cửa xưởng để cảnh báo khách hàng.

Thẩm Gia Hạo gọi đến khi đồng hồ gần nửa đêm.

“Thẩm Tĩnh Y, chị đã làm gì vậy?”

Đó không phải một câu hỏi để tìm hiểu sự thật. Thẩm Gia Hạo đang tức giận vì bị bạn bè chế giễu, vì tên gia đình bị kéo vào vụ bê bối, vì những bức ảnh cũ của Thẩm Chính Đình và Lâm Tú Cầm cũng bị đào lên.

“Tôi không trộm váy.”

“Trên mạng có cả video và tang vật.”

“Video đã bị cắt ghép.”

“Vậy tại sao người ta không vu oan người khác mà lại vu oan chị?”

Thẩm Tĩnh Y im lặng vài giây. Câu hỏi ấy khiến cô nhớ lại vô số lần Thẩm Gia Hạo tránh nhắc đến xưởng may trước bạn bè. Sau khi Thẩm Chính Đình qua đời, Thẩm Gia Hạo đã bán phần tài sản riêng để đầu tư nhưng thất bại. Từ đó, người em trai hiếm khi về nhà, trừ khi cần tiền.

Lâm Tú Cầm giật điện thoại khỏi tay cô. “Nếu Thẩm Gia Hạo không giúp được thì đừng gọi đến trách móc.”

“Con chỉ muốn nhà mình đừng liên lụy con.”

“Đây cũng là nhà của con.”

“Không còn nữa.”

Cuộc gọi bị ngắt. Lâm Tú Cầm đứng bất động, bàn tay run lên. Thẩm Tĩnh Y đỡ bà ngồi xuống, nhưng chính cô cũng không biết phải an ủi thế nào.

Sáng hôm sau, chủ cửa hàng lễ phục nơi Thẩm Tĩnh Y làm việc bán thời gian gửi tin nhắn chấm dứt hợp đồng. Người đó nói rất tiếc, nhưng khách hàng đã đòi hủy đơn khi biết cô tham gia chỉnh sửa váy. Tiền công tháng cuối bị giữ lại để bù thiệt hại.

Chưa đầy hai giờ sau, ba khách đặt may tại xưởng cũng hủy đơn. Một người yêu cầu trả gấp đôi tiền cọc vì cho rằng xưởng che giấu tai tiếng. Nhà cung cấp vải thông báo tạm dừng giao hàng cho đến khi vụ việc được giải quyết. Chủ mặt bằng gọi điện nhắc khoản thuê sắp đến hạn và bóng gió rằng không muốn phóng viên tụ tập trước tòa nhà.

Thẩm Tĩnh Y đến cửa hàng lễ phục để lấy đồ cá nhân. Quản lý không cho cô vào cửa chính, bắt cô chờ ở ngõ giao hàng. Chiếc thùng giấy đựng kéo, sổ mẫu và cốc uống nước được một nhân viên đặt xuống đất. Người từng ngồi cạnh cô mỗi ngày chỉ cúi đầu rồi đi ngay.

“Ít nhất hãy trả bản rập của những mẫu tôi đang làm,” Thẩm Tĩnh Y nói với quản lý qua điện thoại.

“Các bản rập thuộc cửa hàng.”

“Tôi vẽ chúng ngoài giờ và chưa nhận tiền.”

“Cô có thể kiện nếu muốn. Nhưng trước tiên hãy giải thích chuyện chiếc váy cưới.”

Cánh cửa sắt đóng lại. Trên bức tường đối diện, ai đó đã dán ảnh chụp từ clip kèm những lời sỉ nhục viết bằng mực đỏ. Thẩm Tĩnh Y xé tờ giấy xuống, vo lại trong tay rồi đi bộ dưới mưa về xưởng.

Ở đầu phố, một nhóm người đang giơ điện thoại quay bảng hiệu. Họ nhận ra cô, lập tức chạy tới hỏi dồn. Có người dí máy quay sát mặt, hỏi chiếc váy đáng giá bao nhiêu, hỏi cô đã định bán cho ai, hỏi Tô Nhã Tâm có từng đối xử tệ bạc với cô nên cô mới trả thù hay không.

Thẩm Tĩnh Y không trả lời. Sự im lặng của cô lại bị mô tả thành thái độ thách thức.

Buổi chiều, một đoạn clip thứ hai xuất hiện. Clip ghép hình ảnh cô bước vào xưởng với cảnh một người phụ nữ giấu túi đồ lên xe. Góc quay mờ đến mức không thể nhận diện, nhưng lời dẫn quả quyết Thẩm Tĩnh Y đang chuyển tang vật. Chỉ trong vài giờ, địa chỉ xưởng bị đánh dấu trên bản đồ trực tuyến bằng hàng trăm đánh giá thấp.

Lâm Tú Cầm kéo rèm cửa, tháo bảng hiệu rồi cố lau những vệt sơn đen bị ném lên kính. Thẩm Tĩnh Y ngăn bà lại, tự mình dùng khăn lau từng nét. Bên kia đường, những người lạ vẫn quay phim.

Cô gửi yêu cầu tới khách sạn Tinh Vân để xin bản ghi camera đầy đủ. Phía khách sạn trả lời dữ liệu đang thuộc diện bảo mật của sự kiện. Cô yêu cầu Tần Mộ Dương cho kiểm tra chiếc váy, nhưng thư bị trợ lý trả lại. Cô liên hệ Tô Nhã Tâm, tài khoản đã chặn cô.

Hy vọng duy nhất là bản rập gốc.

Thẩm Tĩnh Y mở tủ hồ sơ trong phòng làm việc. Ngăn dành cho váy “Bạch Nguyệt” trống không. Bìa hồ sơ vẫn còn, nhưng toàn bộ giấy can, bảng ghi số đo, mẫu ren và phiếu thử váy đã biến mất. Máy tính chứa bản quét không nhận ổ lưu trữ. Một kỹ thuật viên quen biết kiểm tra rồi nói dữ liệu đã bị xóa bằng tài khoản quản trị vào đêm trước hôn lễ.

Tài khoản ấy do Chu Văn Khải quản lý.

Thẩm Tĩnh Y gọi hơn mười lần. Đến cuộc gọi thứ mười một, Chu Văn Khải mới bắt máy.

“Tôi đang xử lý hậu quả cho xưởng,” Chu Văn Khải nói. “Thẩm Tĩnh Y đừng làm mọi việc rối hơn.”

“Bản rập ở đâu?”

“Tôi không biết.”

“Dữ liệu bị xóa bằng tài khoản của Chu Văn Khải.”

“Máy tính ở xưởng, ai cũng có thể dùng.”

“Chỉ Chu Văn Khải biết mật khẩu.”

Đầu dây bên kia im lặng. Sau đó, Chu Văn Khải thở dài như người đang bị ép chịu đựng một kẻ vô lý.

“Tô Nhã Tâm đã đồng ý không truy cứu hình sự nếu Thẩm Tĩnh Y công khai xin lỗi, thừa nhận tự ý mang chiếc váy đi và từ bỏ mọi tuyên bố về thiết kế. Đây là con đường duy nhất để giữ xưởng.”

“Vậy Chu Văn Khải đã gặp Tô Nhã Tâm.”

“Tôi gặp để thương lượng.”

“Hay để nhận điều kiện?”

Chu Văn Khải cúp máy.

Đêm ấy, Thẩm Tĩnh Y kiểm tra mọi góc xưởng. Trong thùng giấy vụn cạnh bàn cắt, cô tìm được một mảnh nhỏ của bản rập, chỉ còn đường cong ở vai và ba dấu bấm kỹ thuật. Trên mép giấy có nét bút chì của cô: ký hiệu thay đổi độ rủ của lớp voan thứ tư. Mảnh giấy không đủ chứng minh toàn bộ thiết kế, nhưng đủ xác nhận hồ sơ từng tồn tại.

Cô đặt mảnh bản rập vào túi chống ẩm rồi ghi lại thời gian, vị trí tìm thấy. Lần đầu tiên từ khi bị đuổi khỏi hôn lễ, Thẩm Tĩnh Y không cố thuyết phục bất kỳ ai tin mình.

Cô bắt đầu giữ chứng cứ.

VISUAL PROMPTS

1. Thẩm Tĩnh Y returning soaked by rain to the small family sewing workshop where Lâm Tú Cầm waits beside cold medicine and an order ledger, nighttime Tinh Châu in fictional Minh Hoa, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

2. Thẩm Tĩnh Y and Lâm Tú Cầm watching a maliciously edited wedding video spread across a phone screen, sewing workshop dark around them, emotional blue light, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

3. Thẩm Gia Hạo arguing with Thẩm Tĩnh Y through a late-night phone call while Lâm Tú Cầm listens in pain, fabric rolls and old family memories surrounding them, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

4. Thẩm Tĩnh Y standing alone in a rainy delivery alley as her former workplace leaves a cardboard box of sewing tools outside a locked metal door, fictional Tinh Châu, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

5. Online spectators surrounding Thẩm Tĩnh Y outside the workshop with raised phones while she walks forward in silence, rain-slick street in Tinh Châu of fictional Minh Hoa, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

6. Lâm Tú Cầm and Thẩm Tĩnh Y cleaning black paint from the workshop window as strangers film from across the street, bleak evening atmosphere, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

7. Thẩm Tĩnh Y discovering the empty bridal design folder and a wiped computer while speaking to Chu Văn Khải on the phone, suspicion and betrayal, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

8. Thẩm Tĩnh Y finding a torn fragment of her original pattern in a waste bin and sealing it inside a protective evidence bag, determined expression, family workshop in fictional Tinh Châu, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

PHẦN 3: XƯỞNG MAY ĐỔI CHỦ

Ba ngày sau, Chu Văn Khải trở lại xưởng cùng hai người mặc đồng phục quản lý tài sản.

Lâm Tú Cầm đang đo vải gần cửa. Bà đặt thước xuống, hỏi họ đến làm gì. Chu Văn Khải không trả lời ngay mà lấy từ cặp da một tập hợp đồng có dấu xác nhận.

“Theo thỏa thuận góp vốn, xưởng đã không hoàn thành nghĩa vụ thanh toán trong hai kỳ. Bên nhận chuyển nhượng có quyền tiếp quản thiết bị và mặt bằng kinh doanh.”

Lâm Tú Cầm nhìn tập giấy, môi tái đi. “Xưởng không vay tiền của ai.”

“Có chữ ký của Lâm Tú Cầm.”

“Ta chỉ ký giấy cho phép Chu Văn Khải mua nguyên liệu.”

Chu Văn Khải mở đến trang cuối. Chữ ký của Lâm Tú Cầm nằm dưới điều khoản bảo đảm bằng máy móc, thương hiệu xưởng và quyền khai thác các thiết kế lưu trữ. Phần đầu hợp đồng ghi một công ty đầu tư nhỏ mà bà chưa từng nghe tên. Phụ lục phía sau cho thấy công ty ấy vừa chuyển toàn bộ quyền lợi sang thương hiệu Tô thị.

Thẩm Tĩnh Y từ phòng trong bước ra, cầm lấy hợp đồng. “Ai đã giải thích nội dung này khi Lâm Tú Cầm ký?”

“Tất cả đều đúng quy trình,” Chu Văn Khải đáp.

“Ngày ký là lúc Lâm Tú Cầm nhập viện.”

“Vì vậy tôi mang giấy đến bệnh viện.”

“Chu Văn Khải nói đó là giấy xác nhận đơn vải.”

“Tôi đã để Lâm Tú Cầm tự đọc.”

Thẩm Tĩnh Y nhìn phần chữ nhỏ dày đặc. Có vài trang được đánh số lại, màu giấy không hoàn toàn giống nhau. Cô nhận ra một trang từng thuộc bộ hồ sơ mua vải vì góc phải còn vết cà phê do chính cô làm đổ. Chữ ký thật đã bị ghép vào một thỏa thuận khác.

“Chúng tôi sẽ yêu cầu giám định.”

“Cứ làm.” Chu Văn Khải bình thản. “Nhưng trong lúc chờ, quyền tiếp quản vẫn có hiệu lực. Nếu cản trở, khoản phạt sẽ tăng thêm.”

Hai người quản lý bắt đầu dán niêm phong lên máy thêu và tủ vải. Lâm Tú Cầm chắn trước chiếc máy may chân đạp cũ nhất xưởng. Đó là máy của Thẩm Chính Đình mua khi hai vợ chồng mới khởi nghiệp. Thân máy đã tróc sơn, bàn gỗ có nhiều vết kim, nhưng mọi mẫu áo đầu tiên của xưởng đều được tạo ra từ nó.

“Máy này là tài sản riêng của gia đình.” Lâm Tú Cầm nói. “Không nằm trong danh mục.”

Chu Văn Khải liếc tờ phụ lục. “Toàn bộ thiết bị có tại địa chỉ kinh doanh đều thuộc phạm vi tiếp quản.”

“Không ai được mang nó đi.”

Một người quản lý nắm cánh tay Lâm Tú Cầm kéo sang bên. Bà mất thăng bằng, va vào cạnh bàn. Thẩm Tĩnh Y lập tức đỡ bà, đồng thời bật ghi âm trên điện thoại. Cô yêu cầu họ xuất trình giấy thi hành, biên bản kiểm kê và căn cứ cho phép cưỡng chế. Hai người kia chần chừ, nhưng Chu Văn Khải đã ra hiệu tiếp tục.

Đúng lúc đó, một chiếc xe màu trắng dừng ngoài cửa. Tô Nhã Tâm bước xuống trong bộ váy thanh lịch, theo sau là trợ lý và người quay phim. Không còn vẻ yếu đuối ở hôn lễ, Tô Nhã Tâm đi thẳng vào xưởng như chủ nhân mới.

“Tôi đã bảo phải xử lý nhẹ nhàng,” Tô Nhã Tâm nói, ánh mắt hướng về máy quay hơn là Lâm Tú Cầm. “Dù sao đây cũng là nơi có nhiều kỷ niệm.”

Thẩm Tĩnh Y nhìn người quay phim. “Tắt máy.”

“Chúng tôi ghi lại quá trình bàn giao để tránh tranh chấp.”

“Đây chưa phải bàn giao hợp pháp.”

Tô Nhã Tâm đặt một phong bì lên bàn. “Trong này là khoản hỗ trợ đủ để Lâm Tú Cầm thuê nơi ở mới trong vài tháng. Chỉ cần hai người rời đi hôm nay và ngừng phát tán những lời sai sự thật về chiếc váy cưới.”

Lâm Tú Cầm gạt phong bì xuống đất. “Chiếc váy là do Thẩm Tĩnh Y thiết kế. Xưởng này do ta và Thẩm Chính Đình dựng lên. Không ai có thể dùng vài tờ giấy giả để cướp cả hai.”

Nụ cười của Tô Nhã Tâm biến mất trong chốc lát. “Nếu Lâm Tú Cầm tiếp tục vu khống, khoản hỗ trợ cũng không còn.”

“Chúng ta không cần.”

“Nhưng Thẩm Tĩnh Y cần.” Tô Nhã Tâm quay sang cô. “Không việc làm, không khách hàng, không tiền thuê mặt bằng. Một lời xin lỗi sẽ chấm dứt mọi chuyện.”

Thẩm Tĩnh Y cúi xuống nhặt phong bì, xé đôi trước mặt mọi người rồi bỏ vào thùng rác. “Một lời nói dối chỉ chấm dứt khi sự thật được đưa ra, không phải khi nạn nhân chịu im lặng.”

Chu Văn Khải bước lên, yêu cầu Lâm Tú Cầm giao chìa khóa. Bà từ chối. Hai người quản lý gọi bảo vệ tòa nhà, nói xưởng đã đổi chủ và người cũ đang chiếm giữ trái phép. Chưa đầy nửa giờ sau, Lâm Tú Cầm bị buộc phải rời khỏi nơi mình làm việc hơn hai mươi năm.

Bà không mang được máy may cũ. Chỉ kịp ôm bức ảnh Thẩm Chính Đình treo trên tường và một hộp thiếc đựng kim. Khi ra tới vỉa hè, Lâm Tú Cầm quay lại nhìn cửa xưởng bị đóng. Tấm bảng hiệu bà từng tự sơn đã được tháo xuống, đặt nghiêng cạnh thùng rác.

Thẩm Tĩnh Y đưa bà đến căn phòng trọ nhỏ ở khu phía bắc Tinh Châu. Đêm ấy, Lâm Tú Cầm lên cơn sốt. Thẩm Tĩnh Y dùng khoản tiền còn lại mua thuốc, sau đó ngồi bên cửa sổ rà soát từng ảnh chụp hợp đồng.

Trong điện thoại, đoạn ghi âm lúc tiếp quản có tiếng Tô Nhã Tâm yêu cầu họ ngừng nói về chiếc váy. Nó thể hiện một sự trao đổi đáng ngờ nhưng chưa đủ chứng minh vụ trộm được dàn dựng. Mảnh bản rập cũng chỉ là chứng cứ rời rạc. Cô cần dữ liệu có thời gian rõ ràng, ghi lại người đã vào xưởng trước hôn lễ.

Thẩm Tĩnh Y nhớ tới camera máy may ngoại tuyến.

Đó không phải camera an ninh thông thường. Sau lần nguyên liệu đắt tiền bị thất lạc, Thẩm Chính Đình đã lắp một camera nhỏ phía trên khu máy may chính. Thiết bị không kết nối mạng để tránh bị truy cập từ xa, dữ liệu lưu trực tiếp trong thẻ nhớ và tự ghi đè sau ba mươi ngày. Màn hình xem lại được gắn dưới hộc bàn của chiếc máy chân đạp cũ.

Nếu camera còn hoạt động, nó có thể đã ghi lại đêm dữ liệu máy tính bị xóa.

Nhưng xưởng đã bị chiếm. Tô Nhã Tâm chắc chắn sẽ thay khóa, Chu Văn Khải có thể kiểm kê từng thiết bị. Thẩm Tĩnh Y không thể quay lại công khai.

Cô mở hộp thiếc Lâm Tú Cầm mang theo, hy vọng tìm được chìa khóa phụ. Bên dưới những cuộn chỉ cũ là một cuốn sổ bìa nâu đã sờn. Trên trang đầu có nét chữ của Thẩm Chính Đình. Đó là nhật ký bảo trì xưởng, ghi ngày sửa máy, thay dây điện, mua phụ tùng và kiểm tra camera.

Những trang cuối do Lâm Tú Cầm viết tiếp. Một dòng ghi rằng camera được thay thẻ nhớ vào đầu tháng. Dòng kế tiếp ghi mã khóa hộc bàn. Ngoài ra còn có danh sách những lần Chu Văn Khải mượn chìa khóa xưởng ngoài giờ, trong đó có hai đêm ngay trước hôn lễ.

Lâm Tú Cầm tỉnh dậy, thấy cuốn sổ liền nhớ ra một việc. “Đêm trước khi váy cưới biến mất, Chu Văn Khải nói cần lấy hóa đơn cho Tô Nhã Tâm. Ta đã ghi giờ giao chìa khóa. Sáng hôm sau, Chu Văn Khải trả muộn hơn lời hẹn.”

“Camera có thể đã ghi lại.”

“Nhưng thẻ nhớ nằm trong máy.”

Thẩm Tĩnh Y nhìn mã khóa trong sổ. Cô quyết định không liều lĩnh đột nhập. Nếu bị bắt, Tô Nhã Tâm sẽ có thêm lý do biến cô thành kẻ trộm. Thay vào đó, cô chụp lại toàn bộ nhật ký, niêm phong bản gốc và gửi một bản sao có dấu thời gian cho nơi lưu trữ độc lập.

Sáng hôm sau, cô đứng ở quán nước đối diện xưởng, quan sát qua cửa kính. Nhân viên của Tô Nhã Tâm đang chuyển vải ra ngoài. Chiếc máy may cũ vẫn ở sát tường. Camera nhỏ phía trên còn nguyên, nhưng Chu Văn Khải bước vào với một thùng dụng cụ.

Thẩm Tĩnh Y gọi cho đơn vị quản lý tòa nhà, thông báo trong xưởng có tài sản đang tranh chấp và dữ liệu liên quan đến vụ kiện tiềm năng. Cô gửi bản ghi tài sản cũ có số máy, ảnh Thẩm Chính Đình lắp camera và trang nhật ký bảo trì. Đồng thời, cô yêu cầu lập biên bản trước khi bất kỳ thiết bị nào bị tháo dỡ.

Mười phút sau, quản lý tòa nhà xuất hiện. Chu Văn Khải buộc phải dừng tay. Camera chưa thể được giao cho Thẩm Tĩnh Y, nhưng cũng không thể bị tháo hay xóa dữ liệu cho đến khi bên quản lý xác minh quyền sở hữu.

Đó là lần đầu tiên kế hoạch của Tô Nhã Tâm bị chặn lại.

Chỉ là một khoảng dừng rất ngắn, nhưng đủ để Thẩm Tĩnh Y biết dữ liệu vẫn còn cơ hội được cứu.

VISUAL PROMPTS

1. Chu Văn Khải arriving at the family workshop with asset managers and presenting deceptive takeover contracts to Lâm Tú Cầm and Thẩm Tĩnh Y, overcast Tinh Châu, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

2. Lâm Tú Cầm protecting the old treadle sewing machine once used by Thẩm Chính Đình while asset managers place seals on workshop equipment, emotionally charged scene, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

3. Tô Nhã Tâm entering the workshop with a camera crew as the new controlling party, facing Thẩm Tĩnh Y and Lâm Tú Cầm amid fabric shelves, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

4. Thẩm Tĩnh Y tearing apart Tô Nhã Tâm’s compensation envelope while Chu Văn Khải watches coldly, dramatic confrontation in fictional Tinh Châu, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

5. Lâm Tú Cầm being forced out of the workshop while carrying a portrait of Thẩm Chính Đình and a small tin of needles, Thẩm Tĩnh Y supporting her, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

6. Thẩm Tĩnh Y discovering Thẩm Chính Đình’s worn maintenance journal inside Lâm Tú Cầm’s sewing tin, pages documenting an offline sewing-machine camera, intimate lamplight, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

7. Thẩm Tĩnh Y and Lâm Tú Cầm studying the journal entry showing Chu Văn Khải borrowed the workshop key before Tô Nhã Tâm’s wedding, tense rented room in Tinh Châu, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

8. Thẩm Tĩnh Y watching from across the street as building management stops Chu Văn Khải from dismantling the offline camera above Thẩm Chính Đình’s old sewing machine, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

PHẦN 4: MŨI KHÂU LÊN TIẾNG

Cố Hoài Cẩn xuất hiện vào ngày Thẩm Tĩnh Y đến trung tâm lưu trữ hồ sơ của Tinh Châu để xác nhận bản sao nhật ký.

Người đàn ông mặc áo khoác dài màu sẫm, đứng bên quầy tiếp nhận và đọc tập tài liệu cô vừa nộp. Thẩm Tĩnh Y nhận ra Cố Hoài Cẩn từng có mặt tại hôn lễ. Anh không đứng trong nhóm quay phim, nhưng cô nhớ ánh mắt bình tĩnh của anh khi mình bị kéo qua đại sảnh.

“Thẩm Tĩnh Y đang tìm cách bảo toàn dữ liệu trong camera ngoại tuyến,” Cố Hoài Cẩn nói.

“Anh đã đọc tài liệu của tôi?”

“Chỉ phần được phép tra cứu trong hồ sơ tranh chấp tài sản.”

“Anh là ai?”

Cố Hoài Cẩn đưa danh thiếp. Anh phụ trách một quỹ chuyên tái cấu trúc các doanh nghiệp thủ công đang gặp khủng hoảng. Tên quỹ từng xuất hiện trong vài bài viết về việc cứu những xưởng lâu đời khỏi phá sản, nhưng cũng nổi tiếng vì điều khoản đầu tư nghiêm ngặt.

“Tôi có thể giúp yêu cầu niêm phong camera, giám định hợp đồng và truy xuất nguồn phát tán clip,” Cố Hoài Cẩn nói. “Nhưng đó không phải sự giúp đỡ vô điều kiện.”

Thẩm Tĩnh Y không bất ngờ. “Anh muốn gì?”

“Nếu chứng minh được thiết kế thuộc về Thẩm Tĩnh Y và xưởng bị chiếm bằng hợp đồng gian dối, quỹ của tôi sẽ đầu tư để khôi phục hoạt động. Đổi lại, tôi nhận quyền ưu tiên phân phối các bộ sưu tập mới trong năm năm và quyền giám sát tài chính.”

“Bao nhiêu phần trăm?”

“Ba mươi.”

“Quá cao.”

“Trong tình trạng hiện tại, không ai khác trả chi phí pháp lý, giám định dữ liệu và chuỗi bảo quản chứng cứ.”

“Vậy anh đang mua xưởng khi nó bị dìm xuống đáy.”

“Không.” Cố Hoài Cẩn nhìn thẳng cô. “Tôi đang đưa ra một sợi dây, còn Thẩm Tĩnh Y quyết định có nắm hay không. Nhưng tôi sẽ không nói đó là lòng tốt.”

Sự thẳng thắn khiến lời đề nghị bớt dễ chịu nhưng đáng tin hơn những lời hứa cô đã nghe. Thẩm Tĩnh Y không ký ngay. Cô yêu cầu bản dự thảo hợp đồng, danh sách toàn bộ chi phí, giới hạn quyền can thiệp sáng tạo và điều khoản mua lại phần đầu tư.

Cố Hoài Cẩn đồng ý. Trước khi rời đi, anh nhắc cô rằng dữ liệu camera có thể bị ghi đè nếu thiết bị vẫn còn điện. Lệnh bảo toàn cần được gửi trong ngày.

Tô Nhã Tâm phản đối, nói camera thuộc tài sản đã được chuyển nhượng. Chu Văn Khải tuyên bố thiết bị hỏng từ lâu. Nhưng nhật ký của Thẩm Chính Đình ghi rõ ngày kiểm tra gần nhất, số thẻ nhớ và mã thiết bị. Ảnh cũ cũng cho thấy camera là tài sản gia đình, không nằm trong danh sách máy móc mua bằng khoản góp vốn.

Cuộc giằng co chưa thể giải quyết ngay.

Trong lúc chờ, Thẩm Tĩnh Y cần tiền cho thuốc của Lâm Tú Cầm. Cô thuê một bàn nhỏ trong khu làm việc dùng chung ở phía đông Tinh Châu, nhận sửa quần áo bằng tên cá nhân. Phần lớn khách hủy hẹn khi nhận ra cô từ clip. Một số người đến chỉ để quay phim, giả vờ hỏi giá rồi chế giễu.

Đến ngày thứ tư, một phụ nữ lớn tuổi mang tới chiếc áo dạ màu xanh đậm. Bà từng đặt may ở xưởng hơn mười năm trước, khi Thẩm Chính Đình còn sống. Phần tay áo bị rách, lớp lót bung gần hết.

“Tôi không tin những đoạn clip cắt mất đầu đuôi,” người khách nói. “Tôi chỉ tin đường kim.”

Thẩm Tĩnh Y sửa áo ngay trong buổi chiều. Khi lật lớp lót, cô nhìn thấy mã khâu cũ: hai mũi ngắn, một mũi dài, lặp lại sau mỗi mười hai mũi. Đó là cách Thẩm Chính Đình từng dạy cô đánh dấu những sản phẩm hoàn thiện bằng tay. Sau khi ông mất, cô tiếp tục sử dụng ký hiệu ấy, nhưng thay đổi góc mũi dài để phân biệt thiết kế của mình.

Người khách nhận ra ánh mắt cô, hỏi có chuyện gì. Thẩm Tĩnh Y giải thích mã khâu trên chiếc váy cưới cũng thuộc cùng hệ thống. Người khách lập tức lấy từ nhà thêm ba bộ lễ phục cũ, tất cả đều có mã tương tự và hóa đơn ghi ngày đặt may từ nhiều năm trước khi thương hiệu Tô thị ra mắt dòng váy cưới.

Thông tin ấy được đăng bằng tài khoản của chính người khách, kèm ảnh chụp rõ ràng, hóa đơn và lời xác nhận rằng Thẩm Tĩnh Y đã sử dụng mã khâu từ lâu. Bài đăng không khẳng định ai trộm váy. Nó chỉ đặt một câu hỏi: nếu mã khâu là bí mật kỹ thuật của thương hiệu Tô thị, tại sao nó lại xuất hiện trên những bộ đồ do Thẩm Tĩnh Y thực hiện nhiều năm trước?

Lần đầu tiên, dư luận chậm lại.

Một khách hàng khác mang đến áo biểu diễn cũ có cùng ký hiệu. Rồi thêm hai người tìm được váy dự tiệc từng đặt ở xưởng. Những bức ảnh nối tiếp nhau xuất hiện. Có người còn giữ phiếu đo do Thẩm Tĩnh Y viết tay, trên góc giấy là ký hiệu hai ngắn một dài.

Cố Hoài Cẩn đề nghị tổ chức một buổi đối chiếu công khai với chuyên gia dệt may. Thẩm Tĩnh Y từ chối phô trương. Cô chỉ đồng ý cho một đơn vị giám định độc lập kiểm tra mũi khâu, tuổi chỉ và sự nhất quán kỹ thuật. Kết luận sơ bộ cho thấy mã khâu trên các sản phẩm cũ có cùng thói quen lực tay, hướng kim và cách khóa mũi với mẫu hình xuất hiện trong những ảnh cận cảnh của váy “Bạch Nguyệt”.

Đó chưa phải chứng cứ cuối cùng, vì chiếc váy thật vẫn do Tô Nhã Tâm giữ. Nhưng nó đủ khiến một trang tin gỡ bài cáo buộc Thẩm Tĩnh Y trộm thiết kế. Cửa hàng lễ phục từng sa thải cô gửi tin nhắn đề nghị “trao đổi lại”. Hai khách cũ xin tiếp tục đơn hàng. Nhà cung cấp vải đồng ý bán nguyên liệu với số lượng nhỏ nếu thanh toán ngay.

Thẩm Tĩnh Y dùng khoản tiền đầu tiên mua thuốc cho Lâm Tú Cầm, sau đó mua một cuộn lụa trắng và bộ kim mới. Cô không trở về cửa hàng cũ. Cũng không nhận lời phỏng vấn trả phí. Cô đăng duy nhất một bản trình bày ngắn, đính kèm ảnh hóa đơn, kết quả giám định sơ bộ và yêu cầu được kiểm tra mặt trong chiếc váy cưới dưới sự chứng kiến của bên độc lập.

Tô Nhã Tâm im lặng suốt một ngày.

Ngày hôm sau, thư kiện được gửi đến bàn làm việc của Thẩm Tĩnh Y. Thương hiệu Tô thị kiện cô vì xâm phạm bí mật kinh doanh, làm tổn hại danh dự, sử dụng trái phép quy trình khâu độc quyền và kích động khách hàng phát tán thông tin sai lệch. Mức bồi thường lớn hơn toàn bộ giá trị xưởng nhiều lần. Đơn kiện còn yêu cầu cấm cô tiếp tục dùng mã khâu cho bất kỳ sản phẩm thương mại nào.

Cùng lúc đó, Tần Mộ Dương công khai tuyên bố sẽ bảo vệ danh dự của Tô Nhã Tâm đến cùng. Đoạn phát biểu được phát lại trên các màn hình lớn trong trung tâm Tinh Châu. Những tài khoản từng im lặng lại bắt đầu công kích Thẩm Tĩnh Y, nói cô dựng câu chuyện mã khâu để tống tiền.

Thẩm Gia Hạo tìm đến căn phòng trọ sau khi đọc tin. Thẩm Gia Hạo không hỏi sức khỏe Lâm Tú Cầm mà đặt thư kiện lên bàn, khuyên Thẩm Tĩnh Y xin lỗi trước khi cả gia đình phải gánh nợ.

“Chỉ cần chị ngừng tranh chấp chiếc váy,” Thẩm Gia Hạo nói. “Tô Nhã Tâm có thể rút đơn.”

“Thẩm Gia Hạo đã gặp ai?”

“Không quan trọng.”

“Chu Văn Khải hay Tô Nhã Tâm?”

Thẩm Gia Hạo tránh ánh mắt cô. Sự im lặng đã cho câu trả lời. Lâm Tú Cầm yêu cầu Thẩm Gia Hạo rời đi. Lần này, bà không khóc.

Cố Hoài Cẩn đến sau đó, đọc toàn bộ đơn kiện rồi đặt trước mặt Thẩm Tĩnh Y bản hợp đồng đầu tư đã chỉnh sửa. Tỷ lệ quỹ nắm giữ giảm xuống hai mươi phần trăm, quyền giám sát tài chính có thời hạn, quyền sáng tạo vẫn thuộc về cô. Đổi lại, cô phải đồng ý theo đuổi vụ kiện đến cùng và không tự hòa giải nếu chưa đánh giá đầy đủ chứng cứ.

“Anh đã biết họ sẽ kiện?” Thẩm Tĩnh Y hỏi.

“Tôi biết Tô Nhã Tâm không thể để mã khâu được kiểm tra công khai. Vụ kiện là cách biến tranh luận sự thật thành cuộc chiến tiền bạc.”

“Nếu tôi ký, anh có chắc sẽ thắng không?”

“Không ai có thể chắc.” Cố Hoài Cẩn đáp. “Camera có thể không ghi được gì. Nhật ký có thể bị công kích. Bản rập còn lại quá nhỏ. Mảnh ngọc đang ở phía họ. Nhưng đơn kiện này cũng buộc họ nộp tài liệu về nguồn gốc thiết kế, thời điểm tạo mẫu và quy trình đăng ký mã khâu. Họ vừa mở một cánh cửa mà trước đó luôn khóa.”

Thẩm Tĩnh Y nhìn cuộn lụa trắng trên bàn. Chiến thắng nhỏ từ những khách hàng cũ đã giúp cô giành lại quyền được lên tiếng, nhưng cũng kéo tới một vụ kiện đủ sức nghiền nát mọi thứ còn lại. Cô nhớ chiếc máy may bị giữ trong xưởng, camera đang chờ trích xuất, cuốn nhật ký có nét chữ Thẩm Chính Đình và mảnh ngọc bán nguyệt bị dùng làm tang vật.

Cô ký tên vào hợp đồng đã sửa.

Không phải vì tin Cố Hoài Cẩn vô điều kiện. Cô ký vì các điều khoản đã rõ, vì giới hạn đã được viết xuống, và vì lần đầu tiên sau hôn lễ, cô có một đồng minh không yêu cầu cô phải nhận tội để đổi lấy sự yên ổn.

Ngay chiều hôm đó, đơn phản hồi được nộp. Thẩm Tĩnh Y yêu cầu Tô Nhã Tâm cung cấp chiếc váy nguyên trạng để giám định mã khâu, công bố toàn bộ bản rập được cho là của thương hiệu Tô thị và giải trình nguồn gốc mảnh ngọc. Cô cũng đề nghị mở niêm phong camera máy may ngoại tuyến dưới sự giám sát kỹ thuật.

Ngoài cửa sổ, Tinh Châu lên đèn. Lâm Tú Cầm ngủ sau khi uống thuốc. Cố Hoài Cẩn rời đi để chuẩn bị hồ sơ. Thẩm Tĩnh Y ngồi một mình trước bàn, cầm kim khâu đường viền đầu tiên trên tấm lụa mới.

Hai mũi ngắn.

Một mũi dài.

Cô không xóa mã khâu của mình. Cô sẽ dùng chính nó để đưa sự thật trở lại.

VISUAL PROMPTS

1. Cố Hoài Cẩn meeting Thẩm Tĩnh Y at a records center in Tinh Châu and offering conditional legal and financial support, restrained tension, fictional Minh Hoa, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

2. Thẩm Tĩnh Y negotiating investment terms across a table with Cố Hoài Cẩn, marked contract pages between them, both calm and determined, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

3. Cố Hoài Cẩn’s legal team moving to preserve the offline sewing-machine camera while Chu Văn Khải and Tô Nhã Tâm object from the workshop entrance, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

4. Thẩm Tĩnh Y repairing a dark blue coat at a tiny rented sewing table as an elderly client watches with trust, eastern Tinh Châu in fictional Minh Hoa, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

5. Thẩm Tĩnh Y discovering her two-short-one-long stitch code inside an old garment made during Thẩm Chính Đình’s era, detailed fabric and needlework, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

6. Loyal former clients bringing old garments and dated receipts to Thẩm Tĩnh Y while Lâm Tú Cầm watches hope return, modest rented room filled with fabric, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

7. Thẩm Tĩnh Y receiving a massive lawsuit from Tô Nhã Tâm’s brand as Tần Mộ Dương’s public declaration plays on city screens, Cố Hoài Cẩn reviewing the documents, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.

8. Thẩm Tĩnh Y sewing two short stitches and one long stitch into new white silk at night while Cố Hoài Cẩn’s revised contract, Lâm Tú Cầm’s medicine, and Thẩm Chính Đình’s journal rest nearby, glowing Tinh Châu skyline, 2D Chinese manhua, landscape 16:9, fictional setting, no text/logo/watermark.