PHẦN 1

Bữa cơm tối ở nhà ông Trọng Kha vốn được báo trước là để mừng hợp đồng phân phối mới. Khi An Nhiên bước vào phòng ăn, tám chiếc ghế đã được xếp ngay ngắn quanh chiếc bàn gỗ dài, nhưng không ai nhắc tới hợp đồng. Giữa bàn là một hộp giữ lạnh màu xanh đã móp góc, nắp dán băng niêm phong đỏ. Hộp thuốc đáng lẽ phải nằm trong khu cách ly của công ty, không phải ở giữa một bữa cơm gia đình.

An Nhiên dừng lại bên ngưỡng cửa. Cô vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu kem từ ca làm buổi chiều, bên vai còn hằn nếp dây túi. Quang Vũ ngồi phía tay phải của mẹ, hai bàn tay đan vào nhau. Anh nhìn cô một lần rồi tránh mắt. Đức Thành tựa lưng vào ghế, chiếc máy tính bảng màu đỏ đặt trước mặt. Bà Thu Cúc không mời con dâu ngồi. Bà chỉ gõ nhẹ đầu ngón tay lên một tập giấy mỏng.

“Con đọc đi.”

Tờ đầu tiên mang tiêu đề biên bản nhận trách nhiệm. Nội dung viết rằng trong ca trực do An Nhiên phụ trách, một lô thuốc cứu trợ đã bị bảo quản sai nhiệt độ, gây nguy cơ mất chất lượng. Bên dưới là đoạn cô thừa nhận không theo dõi cảnh báo đúng quy định và tự nguyện chịu toàn bộ trách nhiệm chuyên môn lẫn thiệt hại tài chính.

An Nhiên đọc từ đầu đến cuối. Điều khiến cô chú ý là mốc thời gian ở dòng thứ tư: sự cố bắt đầu lúc mười chín giờ bốn mươi, trong khi ca của cô kết thúc lúc mười tám giờ và biên bản bàn giao đã được ký. Nếu chỉ là lỗi đánh máy, họ đã không mang hộp thuốc về nhà và xếp cả gia đình ngồi chờ.

“Chữ ký của con sẽ giữ cho chuyện này ở mức nội bộ,” bà Thu Cúc nói. “Công ty bồi thường, con nghỉ một thời gian, rồi mọi thứ qua đi.”

“Biên bản bàn giao ca của con đâu?” An Nhiên hỏi.

Đức Thành nhấc chiếc máy tính bảng lên, nhưng không mở màn hình cho cô xem. “Chị còn muốn đổ cho người khác à? Chị là trưởng nhóm kiểm soát chuỗi lạnh. Hệ thống có chuyện thì người chịu trách nhiệm là chị.”

An Nhiên nhìn sang ông Trọng Kha. Ông ngồi ở đầu bàn, cây gậy gỗ tựa bên ghế. Chiếc kính chữ nhật phản chiếu ánh đèn khiến cô không đọc được mắt ông. Trên tay ông là con dấu của hội đồng công ty, thứ chưa bao giờ xuất hiện trong một cuộc nói chuyện gia đình bình thường.

“Bố muốn nghe kết luận từ bộ phận kỹ thuật và kiểm nghiệm trước,” cô nói. “Hộp thuốc này được đưa ra khỏi khu cách ly theo lệnh của ai?”

Không ai trả lời câu hỏi đó.

Bà Thu Cúc kéo ghế, ngồi xuống đối diện cô. “Con đang quên vị trí của mình. Công ty này nuôi sống gia đình con. Quang Vũ đang phụ trách một chi nhánh. Một vụ bê bối sẽ kéo tất cả xuống. Con chỉ cần ký rằng con sơ suất. Chúng ta sẽ lo phần còn lại.”

An Nhiên ngồi xuống chiếc ghế còn trống, lật sang trang cuối. Ngoài chỗ ký nhận trách nhiệm, còn một dòng xác nhận cô tự nguyện giao toàn bộ thiết bị, tài liệu và quyền truy cập liên quan đến kho lạnh.

Cô đặt bút xuống.

“Thẻ kho của chị đã bị khóa rồi.” Đức Thành lấy từ túi áo một chiếc thẻ nhựa và thả lên mặt bàn. Tên An Nhiên vẫn còn in trên đó. “Sáng mai khỏi đến khu vận hành. Phòng nhân sự sẽ gửi thông báo.”

An Nhiên không chạm vào thẻ. “Ai ký lệnh khóa?”

“Đó không còn là việc của chị.”

An Nhiên quay sang chồng. Gần sáu năm chung sống, anh hiểu cô không bao giờ rời ca mà chưa hoàn thành bàn giao. Nhưng trước ánh nhìn của cha mẹ, anh chỉ nói rất nhỏ:

“Nhiên, ký đi. Mình về nhà rồi nói tiếp.”

Anh không hỏi vì sao thời gian không khớp, cũng không hỏi tại sao thẻ của vợ nằm trong túi Đức Thành trước cuộc họp chính thức. Anh chỉ muốn cô ký để mọi chuyện kết thúc.

Bà Thu Cúc đẩy tập giấy tới gần hơn. “Nếu con không ký, ngày mai lô thuốc hỏng sẽ được báo lên hội đồng. Khi ấy không chỉ là đình chỉ nội bộ. Chứng nhận nghề của con cũng có thể bị xem xét. Con nên nhớ ai đã giúp con có vị trí hôm nay.”

An Nhiên vào công ty với tư cách nhân viên kiểm tra nhiệt độ trước khi kết hôn với Quang Vũ. Chiếc ghế trưởng nhóm đến sau nhiều năm trực đêm. Nhưng trong câu chuyện của bà Thu Cúc, mọi thứ cô có đều là quà của gia đình chồng và có thể bị lấy lại.

Cô kéo tập giấy về phía mình. Đức Thành mỉm cười trước khi cô đặt ngòi bút xuống. Nhưng An Nhiên không ký ở ô nhận trách nhiệm. Cô gạch một đường ngắn dưới mép trang, viết rõ: “Tôi xác nhận đã nhận bản sao biên bản lúc hai mươi giờ mười hai phút. Tôi không xác nhận nội dung khi chưa có hồ sơ kỹ thuật, biên bản bàn giao và kết quả kiểm nghiệm.” Sau đó cô ký tên bên dưới câu mình vừa viết.

Nụ cười trên mặt Đức Thành biến mất.

“Con đang thách thức cả nhà?” bà Thu Cúc hỏi.

“Con đang bảo vệ tính chính xác của một hồ sơ liên quan đến thuốc.”

Ông Trọng Kha cầm con dấu lên. Ông không đóng vào biên bản, nhưng đặt nó xuống thật mạnh. “Từ giờ đến khi hội đồng quyết định, con không được liên hệ nhân viên kho, không được truy cập hệ thống và không được mang bất kỳ tài liệu nào ra ngoài. Nếu vi phạm, bố sẽ xem đó là hành vi cản trở điều tra.”

An Nhiên gấp bản sao được phép giữ. Băng niêm phong đỏ trên hộp thuốc có nếp nhăn như từng được bóc rồi ép xuống. Cô không chạm vào nó; chỉ một dấu vân tay sai chỗ cũng có thể trở thành câu chuyện khác vào ngày mai.

Bữa cơm không được dọn ra. Quang Vũ đứng lên khi cô rời ghế, nhưng bà Thu Cúc gọi tên anh. Anh dừng lại. Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy đủ để An Nhiên hiểu mình sẽ phải bước ra một mình.

Đến cổng, An Nhiên mới lấy cuốn sổ bìa xanh dùng cho ghi chép cá nhân, không phải hồ sơ công ty. Dưới ánh đèn, cô ghi giờ nhìn thấy hộp thuốc, số niêm phong đọc được từ xa, những người có mặt và câu chữ mình đã thêm vào biên bản.

Cô dừng bút ở mốc mười chín giờ bốn mươi. Bên cạnh, cô chỉ đặt một dấu hỏi, không viết suy đoán nào.

Điện thoại rung. Một email tự động thông báo quyền truy cập của cô đã bị vô hiệu hóa. Thời gian gửi là mười tám giờ hai mươi ba phút, sớm hơn bữa cơm gần hai tiếng và sớm hơn lúc gia đình tuyên bố cô bị đình chỉ.

An Nhiên chụp màn hình cùng đồng hồ trên cổng, rồi lưu bản gốc vào thư mục có xác thực thời gian. Cô chưa biết điều gì xảy ra trong kho lạnh, nhưng biết người chịu lỗi đã được chọn trước khi cô bước vào phòng ăn.

Cánh cổng khép lại sau lưng. An Nhiên không quay đầu. Cô cất cuốn sổ xanh vào túi, đi bộ về phía con đường đang bắt đầu lấm tấm mưa, mang theo bản sao biên bản duy nhất mà họ buộc phải để cô giữ.