PHẦN 2

Sáng hôm sau, An Nhiên vẫn đến công ty đúng giờ. Email chỉ cấm cô vào khu vận hành, không cấm nhận quyết định hay thu hồi đồ cá nhân. Cô trình căn cước ở cổng chính và không thử quẹt chiếc thẻ đã bị khóa, tránh để một lần quẹt thất bại bị diễn giải thành cố xâm nhập.

Trước phòng kiểm soát chất lượng, một tờ thông báo đình chỉ đã được dán lên bảng. Tên cô in đậm, lý do ghi là “vi phạm nghiêm trọng quy trình giám sát nhiệt độ”. Không có chữ “tạm thời”, cũng không có dòng nào nói kết luận còn chờ kiểm nghiệm. Hai nhân viên đứng gần đó im tiếng khi cô tới. Một người cúi đầu; người kia lùi vào phòng như sợ bị nhìn thấy đang chào cô.

Bàn làm việc đã trống. Đồ cá nhân bị nhét vào thùng giấy dưới sàn. An Nhiên chụp toàn cảnh trước khi gọi đại diện nhân sự đến chứng kiến.

“Đồ của tôi được thu dọn lúc nào?” cô hỏi.

Người đại diện nhìn tờ danh mục cầm trên tay. “Theo lệnh quản lý tối qua.”

“Cho tôi bản sao lệnh và biên nhận từng món.”

“Chị đang bị đình chỉ. Chúng tôi chỉ có trách nhiệm giao đồ cá nhân.”

An Nhiên kiểm từng vật trước camera hành lang và ghi vào danh mục: thiếu dây cáp kết nối của thiết bị ghi nhiệt cầm tay. Nó không chứa dữ liệu nếu đứng một mình, nhưng từng nằm trong ngăn kéo khóa. Sau vài phút do dự, người đại diện ghi nhận thiếu hụt và ký tên.

Tiếng giày vang lên từ cuối hành lang. Đức Thành dẫn ba nhân viên kho đi qua. Chiếc máy tính bảng đỏ kẹp dưới cánh tay anh ta. Khi ngang qua An Nhiên, anh ta cố tình nói đủ lớn:

“Làm sai thì phải chịu. Công ty không thể vì quan hệ gia đình mà bỏ qua quy trình.”

An Nhiên đóng thùng giấy. “Tôi đồng ý. Vì vậy mọi quy trình điều tra cũng phải được giữ nguyên.”

Đức Thành dừng lại nửa bước, rồi cười nhạt. “Chị cứ giữ mấy câu đó cho buổi giải trình.”

Ở quầy dược phía bên kia vách kính, Mai Phương đang kiểm tra một khay thuốc trả về. Cô ngẩng đầu khi nghe đối thoại nhưng không bước tới, không ra hiệu và cũng không nhắn tin cho An Nhiên. Ánh mắt của hai người chỉ gặp nhau trong chốc lát. Mai Phương nhìn xuống mã niêm phong trên khay, tiếp tục công việc như thể chưa thấy gì.

An Nhiên hiểu rằng nếu Mai Phương tiếp xúc lúc này, bất cứ mẫu thuốc nào qua tay dược sĩ cũng có thể bị gắn với cáo buộc thông đồng. Cô rời đi mà không tìm cách nói chuyện.

Tại phòng nhân sự, quyết định đình chỉ đã chờ sẵn. Thời điểm ký trên văn bản là tám giờ mười phút sáng nay. An Nhiên đặt cạnh nó ảnh chụp email vô hiệu hóa quyền truy cập lúc mười tám giờ hai mươi ba phút hôm qua và hỏi căn cứ nào cho phép khóa thẻ trước quyết định chính thức. Người đại diện nói hệ thống có thể khóa phòng ngừa khi nhận cảnh báo quản lý.

“Cảnh báo đó do ai gửi?”

“Thông tin nội bộ.”

“Xin ghi câu trả lời ấy vào biên bản giao nhận.”

An Nhiên từ chối ký nếu phần hỏi đáp bị bỏ trống. Cuối cùng, biên bản được thêm dòng: nguồn yêu cầu khóa quyền truy cập chưa được cung cấp. Cô nhận bản sao có dấu rồi rời công ty.

Quang Vũ đợi cô ở bãi xe. Anh không mặc áo khoác công ty, nhưng thẻ chi nhánh vẫn treo trên cổ. Khi nhìn thấy thùng giấy, anh bước tới định đỡ. An Nhiên lùi lại.

“Mẹ bảo anh đưa cái này.” Anh chìa ra chùm chìa khóa căn hộ của hai người, rồi nhận ra mình đang nói ngược điều cần nói. Anh khép bàn tay lại. “Ý anh là em đưa chìa khóa cho anh. Mẹ muốn em tạm ra ngoài vài hôm, tránh báo chí tìm đến nhà.”

“Căn hộ đứng tên cả hai vợ chồng.”

“Anh biết. Chỉ là tạm thời thôi.”

“Quyết định đó của mẹ anh hay của anh?”

Quang Vũ nhìn về phía tòa nhà văn phòng. “Bây giờ ai cũng đang căng thẳng. Nếu em ở lại, mẹ sẽ nghĩ em giữ tài liệu trong nhà. Anh sẽ tìm chỗ tốt cho em.”

An Nhiên không hỏi anh có tin cô hay không. Tối qua anh đã trả lời bằng sự im lặng. Sáng nay, anh trả lời thêm bằng việc đến lấy chìa khóa. Cô chỉ yêu cầu anh cùng về căn hộ để lập danh sách những gì cô mang đi, tránh sau này có người nói cô lấy tài sản hoặc hồ sơ của công ty.

Họ đi hai xe riêng. Trong căn hộ, An Nhiên chỉ xếp quần áo, sách và giấy tờ cá nhân. Cô không lấy máy tính dùng chung hay mở tủ của chồng, chụp các ngăn đã đóng rồi để Quang Vũ ký danh sách đồ mang đi.

“Em có thể ký biên bản rồi mọi chuyện sẽ nhẹ hơn,” anh nói khi cô gấp chiếc áo cuối cùng.

“Nhẹ hơn cho ai?”

“Cho cả hai.”

“Biên bản ghi sự cố bắt đầu lúc mười chín giờ bốn mươi. Email khóa thẻ của em được gửi lúc mười tám giờ hai mươi ba. Hôm nay quyết định đình chỉ mới được ký lúc tám giờ mười. Anh thấy thứ tự đó bình thường sao?”

Quang Vũ im lặng rất lâu. “Anh không phụ trách kho. Anh không biết.”

“Em cũng chưa kết luận điều gì. Em chỉ hỏi vì sao gia đình mình đã có người nhận lỗi trước khi hồ sơ được mở.”

Anh quay mặt đi. An Nhiên đặt chùm chìa khóa lên bàn, chụp ảnh vị trí rồi kéo vali ra cửa. Quang Vũ không giữ cô lại. Anh chỉ nói sẽ chuyển tiền thuê phòng, nhưng cô từ chối. Cô cần mọi khoản chi của mình từ lúc này có nguồn độc lập và hóa đơn rõ ràng.

Phòng trọ trên tầng ba chỉ đủ chỗ cho giường, bàn nhỏ và tủ áo. An Nhiên cất bản sao quyết định vào túi chống ẩm.

Đến tối, cô mở cuốn sổ xanh. Trên một trang giấy trắng, cô kẻ ba cột: thời gian, sự kiện, nguồn xác nhận. Mười tám giờ là lúc kết thúc ca và ký bàn giao. Mười tám giờ hai mươi ba là email khóa thẻ. Mười chín giờ bốn mươi là mốc bắt đầu sự cố ghi trong biên bản. Hai mươi giờ mười hai là lúc cô nhận bản sao tại nhà ông Trọng Kha. Tám giờ mười sáng hôm sau mới là lúc quyết định đình chỉ được ký.

Dòng về sợi cáp được ghi riêng: “Tài sản cá nhân được nhân sự xác nhận thiếu khi giao trả.” Cô không biết ai lấy hay nó có liên quan gì. Nghi vấn không thể thành bằng chứng chỉ vì phù hợp với nỗi sợ của người bị buộc tội.

Cô sao lưu ảnh, email và biên bản vào hai nơi rồi đặt cuốn sổ xanh trong ngăn kéo.

An Nhiên đã mất quyền vào công ty và quyền trở về căn hộ trong chưa đầy một ngày. Người khác có thể gọi đó là biện pháp tạm thời. Trên bảng thời gian trước mặt, nó giống một kế hoạch đã bắt đầu chạy trước cả khi cô được biết mình là người bị điều tra.