PHẦN 3

Đến trưa ngày thứ ba, ảnh thẻ của An Nhiên xuất hiện trong bản tin gửi các nhà phân phối. Công ty tuyên bố đã “xác định cá nhân phụ trách sai phạm”. Tên cô bị che một phần, nhưng khuôn mặt và chức danh vẫn đủ để người trong ngành nhận ra.

An Nhiên biết tin khi đăng nhập buổi cập nhật chuyên môn trực tuyến của hiệp hội. Tài khoản của cô bị chuyển sang trạng thái chờ. Ít phút sau, thư ký gửi email lịch sự: vì vụ việc đang được xem xét, cô tạm thời không được tham dự để tránh ảnh hưởng đến uy tín chương trình.

Cô yêu cầu lưu lại quyết định và căn cứ áp dụng rồi tắt máy. Trên chiếc bàn nhỏ chỉ còn máy tính, cuốn sổ xanh và túi chống ẩm.

Điện thoại đổ chuông. Người gọi là phụ huynh của một bệnh nhi từng nhận thuốc trong chương trình cứu trợ. Giọng người phụ nữ vừa giận vừa sợ.

“Có phải chị làm hỏng thuốc không? Con tôi đã dùng hai liều rồi. Công ty bảo lỗi ở bộ phận của chị.”

An Nhiên siết tay quanh điện thoại. Cô không được phép tiết lộ hồ sơ lô thuốc, nhưng cũng không thể dùng câu “đang điều tra” để bỏ mặc nỗi lo của một người mẹ.

“Chị không thể kết luận chất lượng từng hộp qua điện thoại,” cô nói. “Chị hãy giữ lại vỏ hộp, mã lô và liên hệ điểm cấp thuốc để được đổi theo thông báo thu hồi. Nếu cháu có dấu hiệu bất thường, đưa cháu đến cơ sở y tế và mang theo toàn bộ bao bì. Đừng tự tăng hoặc giảm liều.”

“Vậy chị có nhận lỗi không?”

“Điều quan trọng lúc này là an toàn của cháu. Còn trách nhiệm phải dựa trên hồ sơ được kiểm chứng.”

Cuộc gọi kết thúc khi người phụ nữ vẫn chưa hết giận. An Nhiên ghi thời gian, nội dung hướng dẫn và hiểu rằng mỗi lời nói từ giờ đều có thể bị cắt khỏi bối cảnh.

Buổi chiều, công ty tổ chức họp báo nội bộ và phát lại cho đối tác. Bà Thu Cúc đứng trước phông nền không có tên lô thuốc, nói rằng doanh nghiệp đã khoanh vùng “một sai phạm cá nhân”, đã đình chỉ người chịu trách nhiệm và sẽ bảo vệ người bệnh bằng mọi nguồn lực. Bà không đọc tên An Nhiên, nhưng bản tin kế tiếp lại hiện đúng ảnh thẻ của cô.

Đức Thành ngồi cạnh mẹ, chiếc máy tính bảng đỏ đặt úp trên bàn. Khi được hỏi tại sao chưa công bố kết quả kỹ thuật, anh ta trả lời rằng dữ liệu vận hành thuộc bí mật điều tra. Câu trả lời ấy không ngăn họ công bố kết luận về con người.

An Nhiên không phản bác trên mạng. Cô lưu bản tin và mở lại bảng sự kiện. Chính cô đã lập phiếu tiếp nhận lô hàng trước khi bàn giao, nên theo quy trình vẫn có quyền xin bản sao từ điểm giao nhận.

Cô đến quầy giao nhận ngoài khu vận hành cuối giờ. Nhân viên trực nhận ra cô và lập tức dè chừng.

“Công ty dặn không cung cấp hồ sơ cho chị.”

“Anh không cần đưa hồ sơ nội bộ. Tôi xin bản sao biên nhận do chính tôi lập và đã giao cho bên vận chuyển. Đây là yêu cầu theo mã phiếu, không phải yêu cầu truy cập kho.”

An Nhiên đặt căn cước, quyết định đình chỉ và số phiếu lên quầy, yêu cầu mọi từ chối phải lập thành văn bản. Sau cuộc gọi cấp quản lý, nhân viên quay lại với một tờ giấy có dấu.

Biên nhận ghi xe giao hàng đến lúc mười sáu giờ ba mươi tám, lô thuốc được kiểm tra ngoại quan và chuyển vào vùng tiếp nhận. Dòng bàn giao của An Nhiên ghi mười bảy giờ năm mươi hai. Không có kết luận nào về sự cố sau đó. Tờ giấy chỉ xác nhận những gì đã xảy ra trước khi ca của cô kết thúc.

An Nhiên kiểm số trang, mã phiếu và dấu giờ, nhận hóa đơn rồi đặt tài liệu vào túi chống ẩm mới. Nhân viên đồng ý ký rằng bản sao được cấp trực tiếp từ quầy.

Khi cô bước ra, Quang Vũ đứng cạnh xe. Anh đã chờ sẵn, không biết từ bao lâu.

“Mẹ biết em đến đây,” anh nói.

“Quầy giao nhận là nơi công khai. Em dùng quyền của người lập phiếu.”

“Em càng làm thế, họ càng nghĩ em chuẩn bị chống lại công ty.”

An Nhiên nhìn thẻ chi nhánh trên cổ chồng. “Công ty đã đưa ảnh em cho đối tác trước khi có kết luận kỹ thuật. Em xin một bản sao có quyền nhận thì bị gọi là chống lại sao?”

Quang Vũ lấy từ xe một phong bì. Thỏa thuận bên trong yêu cầu An Nhiên không phát ngôn, không cung cấp tài liệu cho bên thứ ba và chấp nhận kết luận nội bộ; đổi lại, cô được trở lại căn hộ, nhận trợ cấp và được “xem xét giảm nhẹ” hồ sơ nghề nghiệp.

“Anh đã đọc chưa?” cô hỏi.

“Anh đọc rồi.”

“Điều khoản này buộc em chấp nhận một kết luận chưa tồn tại.”

“Anh chỉ muốn giữ cho em một đường lui.”

“Đường lui hay chiếc hộp khác để nhốt em?”

Quang Vũ hạ giọng. “Nếu chuyện lên hội đồng, bố sẽ không bảo vệ em. Mẹ cũng không dừng lại. Em ký thì ít nhất còn nhà để về.”

An Nhiên đặt thỏa thuận lại vào phong bì, trả cho anh. “Căn hộ là quyền tài sản của em, không phải phần thưởng cho một lời nhận tội. Anh mang về đi.”

“Em định làm gì với tờ biên nhận?”

“Bảo quản nó.”

“Có đưa cho ai không?”

“Em chưa quyết định. Nhưng em sẽ không giao cho người đang yêu cầu em từ bỏ quyền sử dụng tài liệu hợp pháp.”

Quang Vũ nhìn túi chống ẩm trong tay cô. “Nhiên, em đang biến mọi người thành đối thủ.”

“Không. Em đang giữ cho một tờ giấy được là chính nó, trước khi ai đó biến nó thành thứ khác.”

Cô rời bãi xe bằng lối dành cho khách. Quang Vũ không đi theo.

Tại phòng trọ, An Nhiên không mở túi lần nữa. Cô chụp niêm trạng rồi thêm hai mốc lên bảng: mười sáu giờ ba mươi tám xe đến; mười bảy giờ năm mươi hai hoàn tất bàn giao. Cả hai đều trước email khóa thẻ lúc mười tám giờ hai mươi ba và mốc sự cố mười chín giờ bốn mươi.

Nhưng cô không viết rằng những con số ấy chứng minh mình vô tội. Chúng chỉ chứng minh câu chuyện công ty công bố đã bỏ qua một phần thời gian cần được giải thích.

An Nhiên cất túi tài liệu vào vali có khóa. Trong ba ngày, cô mất chỗ làm, căn hộ và quyền dự họp nghề nghiệp. Giờ họ còn muốn đổi quyền trở về nhà lấy sự im lặng.

Cô mở cuốn sổ xanh, viết một dòng cuối trang: “Không phản ứng theo lời cáo buộc. Chỉ giữ những gì có nguồn, giờ và người giao nhận.”

Ngày mai, hội đồng có thể dựng thêm một phiên bản khác. An Nhiên chưa có câu trả lời cho toàn bộ vụ việc. Nhưng ít nhất, cô đã giữ được một mốc thời gian không nằm trong tay người đang kể câu chuyện thay cô.