PHẦN 4

Phiên giải trình kín diễn ra sáng thứ sáu trong phòng họp không cửa sổ. An Nhiên mang quyết định đình chỉ, biên nhận vận chuyển còn niêm trạng và cuốn sổ xanh. Cô giao điện thoại cho bảo vệ sau khi nhận phiếu ghi tình trạng máy.

Ông Trọng Kha ngồi ghế chủ tọa. Bà Thu Cúc và Đức Thành ở cùng một phía bàn; Quang Vũ ngồi sau hội đồng, không phải cạnh vợ. Ghế của An Nhiên đặt một mình ở cuối bàn.

Luật sư Hải Linh ngồi hàng ghế quan sát theo ủy quyền của tổ chức nghề nghiệp. Hai người chưa từng gặp riêng; luật sư chỉ gật đầu rồi tiếp tục ghi chép trên tập giấy đánh số trang.

Ông Trọng Kha tuyên bố đây chưa phải phiên kết luận, nhưng ngay sau đó Đức Thành trình chiếu một ảnh màn hình có đường nhiệt độ gần như phẳng. Góc ảnh bị cắt, không hiện tên hệ thống, mã thiết bị hay thời gian xuất file.

“Dữ liệu này cho thấy kho vận hành ổn định cho đến khi cảnh báo bị bỏ qua trong ca của chị An Nhiên,” Đức Thành nói.

“Ai xuất file này?” An Nhiên hỏi.

“Bộ phận vận hành.”

“Từ hệ thống nào, vào thời điểm nào?”

“Đó là chi tiết kỹ thuật.”

“Ảnh có metadata không? File gốc được lưu ở đâu? Ai tiếp nhận và bảo quản từ lúc xuất?”

Bà Thu Cúc gõ bút xuống bàn. “Con đang dùng thuật ngữ để tránh trả lời câu hỏi đơn giản. Con có phụ trách kiểm soát chuỗi lạnh hay không?”

“Có. Vì vậy con cần biết nguồn của thứ đang được gọi là dữ liệu.”

Không ai trả lời. Đức Thành chuyển sang bảng tổng hợp do bộ phận mình lập. An Nhiên đề nghị biên bản ghi rằng người trình chiếu chưa cung cấp nguồn file, metadata và chuỗi bảo quản.

Ông Trọng Kha nói thư ký chỉ cần ghi ý chính. Hải Linh lập tức giơ tay xin phát biểu với tư cách quan sát viên.

“Đề nghị của người bị xem xét liên quan trực tiếp khả năng kiểm chứng chứng cứ. Việc có ghi hay từ chối ghi cũng cần xuất hiện trong biên bản.”

Bà Thu Cúc quay sang nhìn cô. “Luật sư đang bảo vệ ai?”

“Tôi đang ghi nhận thủ tục theo ủy quyền độc lập. Tôi chưa đại diện riêng cho cô An Nhiên.”

Ông Trọng Kha miễn cưỡng yêu cầu thư ký thêm dòng ghi chú.

Đức Thành trình một bản tường trình không hiện tên người lập, nói An Nhiên không phản hồi cảnh báo. Khi cô xin xem toàn bộ, anh ta chỉ cho đọc phần liên quan.

“Vậy xin niêm phong bản trình chiếu, bản tường trình đầy đủ và file nguồn sau phiên họp,” cô nói. “Mỗi bên ký lên danh mục để không ai thay đổi nội dung.”

“Không cần thiết,” bà Thu Cúc đáp. “Công ty tự quản lý tài liệu của mình.”

“Chính công ty đang dùng chúng để xem xét chứng nhận nghề của con.”

Ông Trọng Kha cắt lời, chuyển sang đề nghị bỏ phiếu kéo dài đình chỉ. Trước khi biểu quyết, bà Thu Cúc đặt trước mặt An Nhiên một tờ giấy khác. Đó là thư xin lỗi gửi nhân viên và đối tác, viết sẵn rằng cô đã chủ quan, gây tổn thất và chân thành nhận trách nhiệm.

“Con đọc thư này trước toàn công ty vào chiều nay,” bà nói. “Hội đồng sẽ cân nhắc không chuyển hồ sơ ra ngoài.”

An Nhiên đọc đến cuối rồi đặt xuống. “Con không đọc một lời thú nhận khi chứng cứ nguồn còn không được cho xem.”

“Vậy con chấp nhận hậu quả.”

“Con chấp nhận thủ tục kiểm tra độc lập, không chấp nhận kết luận soạn trước.”

Cuộc bỏ phiếu diễn ra nhanh. Quang Vũ không có quyền biểu quyết nhưng vẫn ngồi yên khi đa số giơ tay kéo dài đình chỉ.

Khi thư ký đưa biên bản để ký, An Nhiên kiểm từng trang. Số thứ tự chuyển từ bốn sang sáu. Cô hỏi trang năm ở đâu. Thư ký nói đó là lỗi đánh số và định gạch sửa bằng bút.

“Xin in lại hoặc ghi rõ trang năm không được cung cấp cho tôi,” An Nhiên nói.

Đức Thành bật cười. “Một con số trang cũng thành âm mưu trong mắt chị sao?”

“Không. Nó chỉ là một khoảng trống cần được ghi nhận.”

Hải Linh không nói thay cô. Luật sư tự đối chiếu, ghi trang thiếu vào sổ và ghi cả thời gian, chức danh người từ chối ký xác nhận.

Cuối cùng, An Nhiên ký nhận một bản biên bản có chú thích viết tay: “Bản giao gồm trang 1, 2, 3, 4, 6 và 7; người nhận chưa được cung cấp trang 5.” Cô không biết trang thiếu chứa gì, thậm chí có thể chỉ là lỗi in. Nhưng nếu không ghi ngay, ngày mai không ai còn nhớ khoảng trống từng tồn tại.

Phiên họp kết thúc với quyết định kéo dài đình chỉ. Đức Thành mang máy tính bảng đi mà không niêm phong; ông Trọng Kha bước qua An Nhiên như không nhìn thấy cô.

Ngoài hành lang, Hải Linh đứng cách cô vài bước.

“Tôi sẽ gửi báo cáo quan sát cho tổ chức nghề nghiệp,” luật sư nói. “Nội dung chỉ phản ánh những gì tôi trực tiếp chứng kiến: nguồn file chưa được công bố, yêu cầu niêm phong bị từ chối và biên bản thiếu số trang.”

An Nhiên hỏi: “Tôi có cần gửi gì cho chị không?”

“Chưa. Nếu tôi cần tài liệu, tôi sẽ yêu cầu qua một quy trình có biên nhận. Cô không nên trao hồ sơ cho tôi ở hành lang.”

“Cảm ơn chị.”

“Đừng cảm ơn. Tôi làm phần việc của mình.”

Hải Linh rời đi trước. Sự lạnh lùng ấy khiến An Nhiên yên tâm hơn một lời hứa đứng về phía cô: luật sư tự hành động trong phạm vi trách nhiệm.

Quang Vũ bước ra sau cùng. Anh nói mẹ đang rất giận và hỏi An Nhiên có thể đọc thư xin lỗi ở một buổi kín hơn không. Cô đưa cho anh bản biên bản thiếu trang.

“Anh nhìn số trang đi.”

Quang Vũ lướt qua rồi trả lại. “Có thể chỉ là lỗi in.”

“Có thể. Vì thế em chỉ ghi rằng nó thiếu, không nói ai lấy.”

“Em cứ bám vào từng chi tiết như vậy thì bao giờ mới dừng?”

“Khi người ta thôi dùng tài liệu không thể kiểm chứng để quyết định cuộc đời người khác.”

An Nhiên nhận lại điện thoại và kiểm tra niêm trạng. Trong túi, biên bản thiếu trang nằm cạnh biên nhận vận chuyển đã niêm phong.

Cô trở về phòng trọ, thêm vào bảng thời gian ba sự kiện: ảnh trình chiếu không có nguồn; yêu cầu niêm phong bị từ chối; biên bản giao thiếu trang năm. Cô không nối chúng bằng mũi tên. Chưa có căn cứ để nói ba việc liên quan nhau.

Nhưng lần đầu tiên, có một người độc lập khác đã nhìn thấy cách hồ sơ được sử dụng trong căn phòng kín. An Nhiên không còn là người duy nhất ghi lại những khoảng trống, dù cô vẫn chưa biết phía sau chúng là sai sót, sự cẩu thả hay điều gì nghiêm trọng hơn.