PHẦN 6

Thời hạn bốn mươi tám giờ trong email của bà Thu Cúc kết thúc lúc chín giờ sáng thứ hai. Trước đó một giờ, An Nhiên đã ngồi tại văn phòng của đơn vị lưu ký, đối chiếu từng dòng trong danh mục tài liệu. Cô chia chúng thành ba nhóm: giấy tờ cá nhân; bản sao được cấp hợp pháp có biên nhận; và tài liệu chưa rõ quyền sử dụng mà cô tuyệt đối không giữ.

Nhân viên lưu ký in danh mục, đóng dấu thời gian rồi đưa cho cô ký. An Nhiên không yêu cầu mở túi tài liệu. Cô chỉ lấy bản xác nhận rằng niêm phong vẫn nguyên vẹn và chưa có ai truy cập từ ngày tiếp nhận.

Đúng chín giờ, cô trả lời công ty. Thư không tranh luận về nguyên nhân sự cố. Cô liệt kê từng bản sao, căn cứ mình được nhận và địa chỉ lưu ký độc lập. Nếu công ty cho rằng một tài liệu phải hoàn trả, họ cần chỉ rõ số hồ sơ và cơ sở pháp lý. Cô sẵn sàng để đơn vị lưu ký chuyển giao theo lệnh hợp lệ, nhưng không giao tài liệu cho một người đến nhận không có biên bản.

Mười lăm phút sau, thư phản hồi chỉ có một dòng: công ty bảo lưu quyền khởi kiện.

Buổi trưa, Quang Vũ nhắn muốn gặp ở quán cà phê gần bến xe. An Nhiên chọn bàn có camera chung của quán, gọi nước và giữ hóa đơn. Cô không bật ghi âm bí mật. Khi chồng tới, vẻ mặt anh mệt mỏi hơn những ngày trước.

“Hội đồng đang chuẩn bị yêu cầu em bồi thường toàn bộ lô hàng, chi phí thu hồi và thiệt hại danh tiếng,” anh nói. “Con số lớn hơn giá trị căn hộ của mình.”

“Anh biết từ đâu?”

“Anh dự cuộc họp chi nhánh.”

“Anh có được phép nói với em không?”

Quang Vũ khựng lại. “Anh chỉ muốn em biết để tính đường.”

“Em biết là đủ. Em không cần anh lấy dự thảo, chụp biên bản hay chuyển tài liệu nội bộ.”

“Em không muốn có thứ để tự bảo vệ sao?”

“Không phải bằng cách biến anh thành người lấy hồ sơ trái phép. Nếu họ gửi yêu cầu chính thức, em sẽ trả lời chính thức.”

Quang Vũ cúi nhìn cốc cà phê. “Mẹ nói em đang dựng một vụ kiện chống gia đình.”

“Em đang lập danh mục những gì người khác gửi cho em và những gì em có quyền giữ.”

“Có khác gì đâu?”

“Khác ở chỗ em không yêu cầu ai làm sai để giúp mình.”

Anh không tranh luận nữa. Trước khi đi, anh nói hội đồng dự định gửi thông báo bồi thường trong ngày. An Nhiên chỉ ghi thời gian cuộc gặp và câu cảnh báo chung, không ghi suy đoán về nguồn của Quang Vũ.

Trong lúc đó, Mai Phương tự mang túi mẫu thuốc đến phòng kiểm nghiệm được công nhận. Cô đi cùng nhân viên giao nhận, không ghé phòng trọ của An Nhiên và không báo lịch cho bất kỳ ai ngoài những người có tên trong phiếu chuyển mẫu. Tại quầy, nhân viên kiểm tra mã vạch, đối chiếu hai chữ ký và chụp niêm trạng trước khi mở.

Mai Phương đứng ngoài vạch phân cách, nhìn mẫu được chia thành hai phần. Một phần dùng kiểm nghiệm, phần còn lại lưu đối chứng. Khi kỹ thuật viên hỏi công ty mong đợi kết quả gì, cô trả lời:

“Phòng kiểm nghiệm hãy áp dụng phương pháp đã được công nhận. Tôi không cung cấp giả thuyết nguyên nhân.”

Cô ký biên bản bàn giao rồi rời đi với một bản sao có dấu giờ. Từ lúc ấy, mẫu không còn nằm trong quyền kiểm soát của cô.

Hữu Tâm cũng quay lại khu phòng máy theo lịch của bảo hiểm. Trước mặt người giám sát, ông kiểm tra chứng thư thiết bị chuẩn, đặt đầu dò tham chiếu ở ba vị trí được phép và ghi từng giá trị. Đại diện công ty liên tục hỏi liệu sai lệch có chứng minh nhân viên ca trực bỏ cảnh báo hay không.

“Hiệu chuẩn chỉ cho biết thiết bị đo của tôi đáng tin trong sai số công bố,” Hữu Tâm đáp. “Nó chưa nói sự cố bắt đầu khi nào hay do ai.”

Ông yêu cầu giữ nguyên vị trí các đầu nối và ổ khóa cho đến khi hoàn tất kiểm tra. Nhưng khi đoàn đi tới hành lang phòng thiết bị, ổ khóa đã được thay. Phiếu bảo trì dán trên cửa ghi việc thay khóa do Đức Thành phê duyệt với lý do tăng an ninh.

Hữu Tâm không kết luận việc thay khóa có liên quan đến sự cố. Ông chụp ổ khóa mới, phiếu bảo trì và toàn cảnh hành lang. Người giám sát bảo hiểm ký xác nhận hiện trạng khác với ảnh lần kiểm tra trước. Camera trên trần vẫn hướng về cửa phòng máy.

“Camera đó có lưu được không?” Hữu Tâm hỏi đại diện công ty.

“Tôi không phụ trách hệ thống an ninh.”

“Xin ghi câu trả lời và đề nghị bảo toàn dữ liệu trong báo cáo hôm nay.”

Đức Thành tới khi đoàn sắp rời đi. Anh ta nói việc thay khóa là quyền quản lý bình thường và yêu cầu kỹ sư không biến một biện pháp an ninh thành nghi vấn.

Hữu Tâm đóng túi dụng cụ. “Tôi chỉ ghi rằng hiện trạng đã thay đổi giữa hai lần kiểm tra. Việc giải thích thuộc về bên có hồ sơ.”

Chiều muộn, thông báo bồi thường được chuyển đến phòng trọ của An Nhiên qua dịch vụ giao nhận có ký nhận. Công ty yêu cầu cô chịu chi phí thu hồi, kiểm nghiệm, tiêu hủy và tổn thất hợp đồng, với lý do đã không thực hiện đầy đủ trách nhiệm giám sát.

An Nhiên kiểm số trang trước mặt người giao. Phụ lục liệt kê thiệt hại nhưng không kèm file dữ liệu nguồn, kết quả kiểm nghiệm hay báo cáo kỹ thuật hoàn chỉnh. Cô ghi trên phiếu rằng mình chỉ xác nhận đã nhận phong bì, không thừa nhận nội dung. Người giao ký làm chứng rồi rời đi.

Cô gửi bản chụp thông báo cho Hải Linh qua địa chỉ tiếp nhận chính thức của tổ chức nghề nghiệp, kèm yêu cầu tư vấn về quyền phản hồi. Đây là lần đầu cô chủ động gửi tài liệu cho luật sư, nhưng qua hệ thống có mã hồ sơ và biên nhận tự động. Cô không gọi riêng, không kể thêm giả thuyết.

Hải Linh trả lời rằng tổ chức đã mở hồ sơ hỗ trợ thủ tục. Luật sư yêu cầu công ty bảo toàn tài liệu liên quan và thông báo rằng mọi trao đổi tiếp theo phải đi qua kênh chính thức. Cô không hứa An Nhiên sẽ thắng, chỉ xác nhận thời hạn phản hồi và những tài liệu còn thiếu.

Đêm đó, An Nhiên đặt thông báo bồi thường cạnh bảng thời gian. Một bên là con số đủ khiến cô mất căn hộ nếu bị buộc trả. Bên kia chỉ là những mốc giờ, biên nhận và câu trả lời chưa đầy đủ.

Cô không có kết quả kiểm nghiệm trong tay. Hữu Tâm chưa kết luận nguyên nhân. Camera hành lang mới chỉ là một nguồn cần được bảo toàn, không phải lời giải. Nhưng áp lực đã chuyển từ lời đe dọa trong gia đình thành một yêu cầu dân sự có con dấu.

An Nhiên ghi vào sổ xanh: “Không để nỗi sợ về số tiền biến khoảng trống thành kết luận.” Rồi cô đặt lịch trả lời trước hạn, biết rằng từ ngày mai, họ sẽ không chỉ đòi cô nhận lỗi. Họ sẽ cố biến lời buộc tội ấy thành một món nợ có thể lấy đi phần đời còn lại của cô.