PHẦN 7

Buổi hòa giải nghề nghiệp diễn ra một tuần sau. Mục đích là giảm thiểu thiệt hại và xem xét trách nhiệm của An Nhiên trước khi chuyển hồ sơ sang hội đồng kỷ luật. Hải Linh tự nộp giấy ủy quyền; mọi tài liệu giữa họ đều có số tiếp nhận.

Trong phòng, người điều phối ngồi giữa hai bên. Bà Thu Cúc đại diện công ty; Đức Thành được ghi là người phụ trách vận hành. Quang Vũ có mặt với tư cách quản lý chi nhánh nhưng ngồi phía công ty. Ông Trọng Kha không đến, chỉ gửi văn bản ủy quyền.

Người điều phối mở đầu bằng một đề xuất: nếu An Nhiên thừa nhận thiếu giám sát, công ty sẽ giảm yêu cầu bồi thường và đề nghị chỉ tạm đình chỉ chứng nhận nghề thay vì thu hồi.

“Cơ sở nào xác định tôi thiếu giám sát?” An Nhiên hỏi.

Bà Thu Cúc đẩy về phía cô bản tóm tắt đã dùng trong phiên họp kín. “Cô phụ trách ca có liên quan. Cảnh báo không được xử lý. Chúng tôi không thể tiếp tục tranh luận từng chi tiết nhỏ.”

Hải Linh không trả lời thay thân chủ. Cô đề nghị ghi nguyên văn câu hỏi và tài liệu công ty viện dẫn. An Nhiên trình biên nhận vận chuyển qua thư ký; bản sao dùng tại phiên có dấu đơn vị bảo quản.

“Tài liệu này không chứng minh nguyên nhân,” An Nhiên nói. “Nó chỉ ghi xe đến lúc mười sáu giờ ba mươi tám, tôi bàn giao lúc mười bảy giờ năm mươi hai, quyền truy cập bị khóa lúc mười tám giờ hai mươi ba, còn biên bản công ty ghi sự cố bắt đầu lúc mười chín giờ bốn mươi. Tôi yêu cầu giải thích khoảng thời gian, không cáo buộc một cá nhân nào.”

Người điều phối quay sang Đức Thành. “Anh xác nhận giờ bàn giao nào?”

“Kho ổn định suốt đêm. Chị ấy bàn giao sau bảy giờ tối rồi không phản hồi cảnh báo.”

Căn phòng im đi. Thư ký dừng bút, hỏi lại anh nói bảy giờ tối hay mười bảy giờ.

Đức Thành nhìn bà Thu Cúc rồi sửa: “Tôi nhớ theo tình hình chung. Có thể biên nhận ghi khác, nhưng trách nhiệm quản lý vẫn thuộc chị ấy.”

“Anh có tài liệu cho mốc sau bảy giờ không?” người điều phối hỏi.

“Dữ liệu nằm trong hệ thống công ty.”

An Nhiên không chen vào. Hải Linh yêu cầu thư ký ghi cả câu trả lời ban đầu lẫn phần sửa. Bà Thu Cúc phản đối, nói một sai sót khi nói không làm thay đổi bản chất vụ việc. Người điều phối vẫn giữ nội dung trong biên bản vì nó liên quan trực tiếp đến timeline.

Phía công ty tiếp tục đưa ảnh đường nhiệt độ đã cắt góc. Hải Linh nhắc rằng yêu cầu cung cấp file gốc, metadata và lịch sử bảo quản từ phiên trước chưa được đáp ứng. Bà Thu Cúc nói những yêu cầu ấy vượt phạm vi hòa giải.

“Vậy ảnh này cũng không nên được dùng để buộc một người nhận trách nhiệm trong hòa giải,” Hải Linh nói. “Tôi không yêu cầu kết luận có lợi cho cô An Nhiên. Tôi yêu cầu áp cùng một tiêu chuẩn kiểm chứng cho hai bên.”

Cùng buổi sáng, kết quả sơ bộ của mẫu thuốc được chuyển đến Mai Phương qua hệ thống phòng kiểm nghiệm. Báo cáo cho thấy mẫu có dấu hiệu suy giảm phù hợp với việc chịu dao động nhiệt trong một khoảng kéo dài. Nó không xác định dao động xảy ra trong kho, trên xe hay ở điểm nào khác; cũng không xác định người chịu trách nhiệm.

Mai Phương đọc phần giới hạn hai lần rồi ký nhận với tư cách dược sĩ gửi mẫu. Cô chuyển báo cáo vào hồ sơ thu hồi qua cổng tài liệu chính thức. Khi bộ phận vận hành gọi hỏi liệu có thể viết ngắn thành “thuốc hỏng do lỗi bảo quản của ca phụ trách” hay không, cô từ chối.

“Báo cáo không nói vậy,” cô đáp. “Bản tóm tắt phải giữ nguyên giới hạn phương pháp.”

Cô lưu lại yêu cầu qua email và chuyển cả câu trả lời vào hồ sơ. An Nhiên không biết cuộc trao đổi ấy đang diễn ra.

Ở văn phòng bảo hiểm, Hữu Tâm hoàn thiện gói dữ liệu đo và ảnh hiện trạng. Ông tạo danh mục từng file, tính mã hash rồi in ra để người giám sát ký. Bản sao được ghi lên thiết bị lưu trữ chỉ đọc, bỏ vào túi niêm phong và giao cho bộ phận lưu trữ bảo hiểm. Báo cáo vẫn chưa đưa ra cơ chế sự cố; nó chỉ ghi hai nguồn thời gian không đồng nhất, ổ khóa đã thay giữa hai lần kiểm tra và cần bảo toàn camera cùng dữ liệu truy cập.

Trở lại phòng hòa giải, người điều phối hỏi An Nhiên có chấp nhận đọc thư xin lỗi nếu đổi lại việc tạm dừng yêu cầu bồi thường không.

“Tôi có thể xin lỗi người bệnh vì họ phải lo sợ và vì hệ thống đã không bảo vệ họ,” cô nói. “Tôi không thể nhận một hành vi chưa được chứng minh là của mình.”

Bà Thu Cúc nghiêng người về phía trước. “Cô đang đặt danh dự cá nhân cao hơn những gia đình nhận thuốc.”

“Không. Chính vì họ, kết luận phải dựa trên dữ liệu có nguồn. Nếu nhận sai nguyên nhân, biện pháp sửa chữa cũng sẽ sai.”

Quang Vũ nhìn cô nhưng không nói. Khi người điều phối hỏi liệu anh có thông tin nào về thời điểm vợ rời ca, anh đáp rằng không trực tiếp có mặt ở kho. Anh không nhắc đến việc từng nhiều lần chờ cô hoàn thành bàn giao, cũng không xác nhận hay phủ nhận mốc trên biên nhận.

Hòa giải kết thúc mà không có thỏa thuận. Biên bản ghi rõ công ty giữ yêu cầu bồi thường; An Nhiên không nhận lỗi; lời khai ban đầu của Đức Thành về giờ bàn giao mâu thuẫn với biên nhận; file nguồn của ảnh nhiệt độ chưa được cung cấp.

Hải Linh nhận bản sao qua thư ký, kiểm số trang và dấu giáp lai trước khi rời phòng. Cô không bình luận về việc Đức Thành nói nhầm.

“Mâu thuẫn có lợi cho tôi không?” An Nhiên hỏi ở hành lang.

“Nó có lợi cho việc yêu cầu kiểm tra thêm,” Hải Linh đáp. “Chưa đủ để kết luận ai nói dối hay vì sao.”

Chiều hôm đó, ba hồ sơ độc lập hội tụ tại tổ chức chuyên môn: biên bản hòa giải, báo cáo mẫu thuốc và thông báo gói dữ liệu kỹ thuật đã niêm phong. Không tài liệu nào do An Nhiên tạo sau sự cố hay tự giải thích toàn bộ vụ việc.

Bà Thu Cúc không chờ chúng được xem xét. Tối cùng ngày, công ty phát thông báo sẽ đưa vụ việc ra cuộc họp cổ đông mở rộng để “khôi phục niềm tin và chấm dứt tranh cãi”. Tên An Nhiên xuất hiện trong danh sách người phải có mặt.

Cô đọc thông báo trong phòng trọ. Cuộc họp không còn là phiên kín với vài thành viên. Nhân viên, đối tác và đại diện cổ đông sẽ chứng kiến. Nếu công ty muốn biến cô thành câu trả lời công khai cho lô thuốc hỏng, đó sẽ là sân khấu lớn nhất họ từng dựng.

An Nhiên đặt giấy mời cạnh biên bản hòa giải. Cô chưa biết những báo cáo độc lập sẽ nói gì khi được phép mở. Nhưng lần đầu tiên, lời kể của phía công ty đã tự lệch khỏi một mốc thời gian ngay trong văn bản có người điều phối chứng kiến.