PHẦN 8

Hai ngày trước cuộc họp cổ đông, chủ nhà trọ gõ cửa phòng An Nhiên, điện thoại đầy tin nhắn từ số lạ.

“Cô có chuyện gì với lô thuốc cứu trợ vậy? Người ta gọi đến đây hỏi có phải cô đang trốn không.”

An Nhiên chỉ cho bà xem quyết định đình chỉ, không mở hồ sơ lưu ký.

“Tôi không muốn báo chí đứng trước cửa. Nếu cô ở lại, cô phải giải thích với họ rằng cô không làm hại ai.”

“Cháu không thể chứng minh toàn bộ nguyên nhân trong một câu. Nhưng cháu có thể cam kết mọi trao đổi sẽ qua địa chỉ chính thức và cháu không đưa người lạ vào nhà.”

An Nhiên viết xác nhận rằng mình đang giải trình, không lưu hàng hóa hay thiết bị công ty tại phòng và sẽ thông báo nếu có yêu cầu chính thức. Mỗi người giữ một bản có chữ ký.

An Nhiên thu dọn giấy tờ được phép giữ. Cô không giữ ảnh màn hình nhiệt độ, tài liệu nội bộ từ cuộc họp kín hay file từ máy tính dùng chung.

Trên tường, cô kẻ bảng thời gian bằng bút chì: mốc có giấy tờ viết nét đậm, lời kể viết nét mảnh và ghi nguồn. Mỗi mốc đứng riêng, không nối thành kết luận.

Chiều hôm sau, An Nhiên gặp Quang Vũ ở khoảng sân có camera của chủ nhà.

“Anh mang gì vậy?” cô hỏi khi thấy phong bì màu xám.

“Một nghị quyết dự thảo. Mẹ muốn em đọc trước cuộc họp.”

“Đã được công bố chưa?”

“Chưa. Anh nghĩ em nên biết họ định nói gì.”

“Anh tự nguyện đưa hay được yêu cầu?”

Quang Vũ im lặng. An Nhiên không nhận phong bì.

“Em không cần cầm tài liệu chưa qua quy trình. Nếu anh muốn nói điều anh biết ở cuộc họp, anh tự quyết định. Nếu anh không muốn, cũng không ai có quyền buộc anh lấy hồ sơ ra ngoài để giúp em.”

“Anh chỉ muốn em chuẩn bị.”

“Em sẽ chuẩn bị dựa trên giấy mời, biên bản và những tài liệu được cung cấp hợp pháp.”

Quang Vũ giữ lại phong bì. “Mẹ nói em sẽ bị hỏi trước tất cả cổ đông.”

“Vậy câu hỏi cũng phải được ghi lại.”

Anh ngước lên nhìn nét bút chì trên tường qua ô cửa. “Em còn tin anh không?”

“Tin không phải là câu trả lời cho một hồ sơ. Anh có thể giúp bằng cách nói thật điều anh trực tiếp biết, không hơn.”

Quang Vũ đứng rất lâu rồi gật đầu. Anh không đưa nghị quyết. Khi đi, anh nói mình sẽ có mặt trong cuộc họp, nhưng chưa biết sẽ được ngồi ở phía nào.

Cùng ngày, Hải Linh gửi thông báo chính thức cho tổ chức và công ty, yêu cầu bảo toàn camera hành lang, lịch sử thẻ ra vào, bản ghi cuộc gọi nội bộ và phiên bản gốc của file dữ liệu nhiệt độ. Cô nêu rõ yêu cầu không phải kết luận rằng có ai can thiệp, mà là ngăn dữ liệu tự động bị ghi đè theo chu kỳ.

Công ty nói camera chỉ lưu theo thời hạn thường. Hải Linh gửi yêu cầu khẩn và đề nghị bên thứ ba nhận bản sao nếu công ty không thể giữ. Mọi bước đều có mã hồ sơ riêng.

Mai Phương hoàn thiện báo cáo mẫu thuốc. Phần kết luận ghi mẫu có dấu hiệu phù hợp với dao động nhiệt kéo dài; phần giới hạn ghi không thể xác định nguồn dao động chỉ từ mẫu. Cô ký dưới chức danh dược sĩ chịu trách nhiệm, chuyển báo cáo qua cổng thu hồi và yêu cầu mọi bản tóm tắt phải giữ nguyên phần giới hạn.

Khi bộ phận truyền thông hỏi có thể bỏ phần giới hạn không, Mai Phương trả lời bằng email:

“Không. Bỏ giới hạn sẽ biến kết quả kiểm nghiệm thành kết luận về nguyên nhân, trái với nội dung báo cáo.”

Cô lưu email cùng mã hồ sơ. Hai người vẫn chưa liên hệ.

Hữu Tâm cũng phát hiện dữ liệu hệ thống có hai nguồn thời gian không trùng nhau. Ông ghi chênh lệch vào báo cáo, đặt gói dữ liệu vào túi niêm phong và chuyển bản chính cho bảo hiểm. Bản báo cáo gửi ra ngoài chỉ gồm trang tóm tắt có dấu xác nhận, còn phần chi tiết được giữ trong hồ sơ kỹ thuật hạn chế truy cập.

Đại diện công ty hỏi vì sao ông chưa ký kết luận “lỗi ca trực”. Hữu Tâm đáp ông không ký câu không thuộc phát hiện của mình.

Tối trước cuộc họp, An Nhiên nhận giấy triệu tập chính thức. Cô phải có mặt với tư cách người bị xem xét trách nhiệm. Danh sách nội dung gồm: thiệt hại lô thuốc, chi phí thu hồi, ảnh hưởng danh tiếng và đề nghị xử lý chứng nhận nghề nghiệp.

Không có mục công bố báo cáo độc lập, nhưng Hải Linh xác nhận tổ chức nghề nghiệp đã yêu cầu đưa hồ sơ đủ điều kiện vào chương trình nghị sự.

Đơn vị lưu ký xác nhận bản sao biên nhận còn nguyên. An Nhiên ghi mã niêm phong và không yêu cầu mở túi.

Cô gọi cho Hải Linh qua tổng đài hồ sơ. Luật sư nói đã nộp yêu cầu đưa báo cáo quan sát và yêu cầu bảo toàn dữ liệu vào biên bản cuộc họp. Hải Linh không nói kết quả sẽ ra sao.

“Ngày mai có thể rất xấu,” An Nhiên nói.

“Đúng. Vì vậy cô chỉ nói những gì cô trực tiếp biết, chỉ nộp những gì có nguồn, và yêu cầu mọi tài liệu được đánh số.”

“Còn nếu họ không cho tôi nói?”

“Đề nghị ghi việc đó vào biên bản.”

Đêm ấy, An Nhiên nhìn bảng bút chì trên tường. Mười ba ngày trước, cô bước vào bữa cơm gia đình với tư cách người vợ và trưởng nhóm. Ngày mai, cô sẽ đứng trước cổ đông như người bị buộc phải giải thích một sự cố mà hồ sơ đã bắt đầu từ trước ca của cô.

Cô không sửa các mốc. Cũng không viết thêm tên thủ phạm. Những báo cáo độc lập đã hoàn thiện, nhưng chưa ai được phép mở chúng theo cách tùy ý. Cô gấp giấy triệu tập, đặt cạnh cuốn sổ xanh và khóa vali.

Sáng mai, cuộc họp sẽ có màn hình lớn, máy ghi âm và rất nhiều người muốn một câu trả lời dễ nhớ. An Nhiên biết câu trả lời của mình sẽ không dễ nghe: cô chưa thể nói toàn bộ cơ chế, nhưng có thể chỉ ra những điều hồ sơ chưa chứng minh được.

Bên ngoài, camera của chủ nhà chớp một đèn nhỏ rồi tiếp tục ghi. An Nhiên tắt đèn phòng, để bảng thời gian trong bóng tối. Những con số vẫn ở đó, không sáng lên, không biến mất, chờ một nơi đủ công khai để được đọc đúng thứ tự.