PHẦN 9

Phòng họp cổ đông đông kín trước giờ khai mạc. Nhân viên đứng dọc hai bên tường, đại diện nhà phân phối ngồi ở hàng ghế giữa, còn máy quay nội bộ hướng thẳng vào bàn chủ tọa. Trên màn hình lớn là tên An Nhiên bên cạnh ba đề nghị: chấm dứt vị trí chuyên môn, yêu cầu bồi thường và chuyển hồ sơ để xem xét thu hồi chứng nhận nghề.

An Nhiên ngồi ở chiếc bàn riêng cùng Hải Linh. Luật sư kiểm chương trình, đánh số tài liệu được phát và yêu cầu thư ký xác nhận máy ghi âm đã hoạt động. Không ai trong hai người nói về khả năng thắng.

Bà Thu Cúc mở phiên họp bằng lời xin lỗi người bệnh và cổ đông. Bà nói công ty đã xác định trách nhiệm thuộc về người duy nhất có đủ chuyên môn và quyền giám sát trong đêm xảy ra sự cố. Ảnh thẻ của An Nhiên hiện trên màn hình, rồi chuyển sang ảnh đường nhiệt độ đã bị cắt góc.

“Dữ liệu cho thấy hệ thống ổn định,” bà nói. “Cảnh báo không được xử lý đúng lúc vì người phụ trách lơ là.”

Đức Thành đứng lên giải thích ảnh được lấy từ hệ thống quản lý. Anh ta không nêu tên file, thời điểm xuất hay người bảo quản. Khi Hải Linh đề nghị trình file nguồn, ông Trọng Kha nói cuộc họp hôm nay không phải buổi kiểm định kỹ thuật.

“Nhưng các ông đang dùng ảnh này để đề nghị lấy chứng nhận nghề của một người,” Hải Linh đáp. “Nguồn tài liệu là vấn đề của chính nghị quyết.”

Ông Trọng Kha yêu cầu ghi ý kiến phản đối rồi tiếp tục. Ông đọc con số bồi thường đủ lớn để cả căn phòng xôn xao. Công ty cho rằng An Nhiên phải chịu chi phí thu hồi, kiểm nghiệm, tiêu hủy và tổn thất hợp đồng.

An Nhiên được mời phát biểu trong năm phút. Cô không kể việc mình mất căn hộ hay bị loại khỏi buổi sinh hoạt nghề. Cô chỉ đọc các mốc có nguồn: bàn giao lúc mười bảy giờ năm mươi hai; quyền truy cập bị khóa lúc mười tám giờ hai mươi ba; biên bản công ty ghi sự cố bắt đầu lúc mười chín giờ bốn mươi. Cô nhắc lời khai tại hòa giải đã nói sai giờ bàn giao và file gốc của ảnh nhiệt độ chưa được cung cấp.

Bà Thu Cúc ngắt lời. “Cô đang dùng chi tiết thủ tục để trốn tránh trách nhiệm đạo đức.”

“Trách nhiệm với người bệnh đòi hỏi xác định đúng nguyên nhân,” An Nhiên nói. “Nếu sửa sai nguyên nhân, sự cố sẽ lặp lại.”

Một cổ đông hỏi tại sao cô giữ tài liệu công ty. Đức Thành lập tức đề nghị thu cuốn sổ xanh trên bàn cô để kiểm tra. An Nhiên đặt tay lên bìa sổ nhưng không kéo về phía mình.

“Đây là nhật ký cá nhân đã được lập xác nhận hiện trạng,” Hải Linh nói. Cô trình biên nhận của đơn vị lưu ký và văn bản mô tả rằng sổ chỉ ghi sự kiện An Nhiên trực tiếp chứng kiến, không chứa bản sao hệ thống. “Nếu hội đồng muốn tiếp cận, hãy lập yêu cầu và để đơn vị bảo quản giao theo thủ tục.”

Đề nghị thu sổ tại chỗ bị rút lại, nhưng không khí trong phòng đã đổi. Những người ngồi phía sau nhìn An Nhiên như thể việc cô bảo vệ một cuốn sổ là dấu hiệu có điều cần che giấu.

Ông Trọng Kha chuyển sang biểu quyết. Trước đó, từng thành viên quản lý được yêu cầu công khai quan điểm. Khi đến lượt Quang Vũ, anh đứng lên với tờ nghị quyết trong tay.

An Nhiên nhìn chồng. Cô không ra hiệu, không nhắc anh về căn hộ hay những năm anh chờ cô trước cổng kho. Câu hỏi duy nhất là anh sẽ xác nhận điều mình biết hay giữ chiếc ghế đang có.

Quang Vũ nói anh không trực tiếp có mặt trong kho, nhưng tin hội đồng đã cân nhắc lợi ích công ty và người bệnh. Sau một khoảng dừng, anh ký vào nghị quyết đề nghị tiếp tục xử lý An Nhiên.

Nét bút của anh hiện trên màn hình tài liệu. Bà Thu Cúc ngồi thẳng hơn. Đức Thành khép chiếc máy tính bảng đỏ. An Nhiên không cúi đầu, nhưng bàn tay dưới mép bàn lạnh buốt.

Cuộc bỏ phiếu kết thúc với đa số tán thành. Nghị quyết tạm thời chấm dứt vị trí của cô, giữ yêu cầu bồi thường và chuyển hồ sơ nghề nghiệp được thông qua. Thư ký đọc kết quả, từng chữ vang qua loa như một quyết định đã tồn tại từ trước khi cuộc họp bắt đầu.

Ngoài phòng họp, căn hộ cô từng sống vẫn khóa bằng chìa Quang Vũ giữ. Trong phòng trọ, chủ nhà đang chờ một lời giải thích dễ hiểu. Trên màn hình trước mặt, người chồng vừa đặt chữ ký dưới văn bản có thể lấy đi nghề nghiệp cô xây dựng nhiều năm. Không còn phần nào trong đời cô chưa bị dùng làm sức ép.

Ông Trọng Kha hỏi An Nhiên có muốn nói lời cuối không.

Cô đứng lên. “Tôi ghi nhận nghị quyết đã được thông qua trước khi file nguồn và báo cáo độc lập được công bố. Tôi không nhận trách nhiệm cho kết luận chưa được kiểm chứng. Tôi cũng không yêu cầu ai tin lời tôi thay cho chứng cứ.”

Bà Thu Cúc ra hiệu kết thúc truyền hình nội bộ. Nhưng trước khi thư ký tắt máy ghi âm, Hải Linh nộp ba thông báo tiếp nhận: báo cáo kiểm nghiệm của Mai Phương, gói kỹ thuật niêm phong của Hữu Tâm và hồ sơ bảo toàn camera, dữ liệu truy cập. Luật sư không mở chúng tại chỗ.

“Các tài liệu này đã hoàn thành điều kiện chuỗi bảo quản và được tổ chức nghề nghiệp chấp thuận đưa vào phiên xem xét tiếp theo,” cô nói. “Đề nghị biên bản ghi thời điểm nộp, mã niêm phong và việc nội dung chưa được công bố trước cuộc biểu quyết hôm nay.”

Căn phòng im lặng. Nghị quyết vẫn có hiệu lực. An Nhiên vẫn mất việc, đối mặt khoản bồi thường và nguy cơ mất chứng nhận. Không có cú lật ngược nào xảy ra để cứu cô khỏi khoảnh khắc ấy.

Quang Vũ bước về phía cô sau khi mọi người đứng dậy. Anh gọi tên cô, nhưng An Nhiên chỉ nhìn chữ ký còn hiện trên màn hình.

“Anh đã tự quyết định,” cô nói. “Từ giờ, anh cũng tự chịu trách nhiệm với quyết định đó.”

Cô cùng Hải Linh rời phòng họp. Phía sau, thư ký bắt đầu kiểm ba mã niêm phong vừa được nộp. Ngày hôm ấy, gia đình chồng đã lấy được nghị quyết họ muốn. Ngày kế tiếp, lần đầu tiên, những tài liệu không do họ tạo ra sẽ được mở theo đúng thứ tự người giao nhận.