PHẦN 11

Camera hành lang được mở trước tổ chức nghề nghiệp, bảo hiểm và công ty. Hải Linh đọc mã bản sao, Hữu Tâm đối chiếu hash, thư ký ghi thời điểm phát. Mỗi đoạn được đánh số theo camera và thời gian.

Đoạn đầu chỉ cho thấy hành lang vắng, An Nhiên rời khu vận hành sau khi ký bàn giao. Mười tám giờ mười hai, cô đi qua cổng phụ. Tám phút sau, thẻ của cô bị khóa trong hệ thống. Đến mười chín giờ mười bảy, một thẻ quản lý mở cửa phòng thiết bị.

Tên trên log là Đức Thành.

Đức Thành nói thẻ có thể được nhân viên khác mượn. Camera ở cửa bị khuất mặt, nên Hải Linh yêu cầu phát tiếp camera đầu hành lang và bãi xe.

Đoạn tiếp theo cho thấy Đức Thành đi một mình từ khu văn phòng đến phòng thiết bị, trên tay không có túi dụng cụ. Anh ta vào lúc mười chín giờ mười bảy và ra sau mười một phút với một túi màu đen. Camera bãi xe ghi anh ta đặt túi vào cốp xe riêng, rồi quay lại tòa nhà.

“Đó là túi bảo trì,” Đức Thành nói. “Tôi có quyền mang dụng cụ.”

“Có phiếu bảo trì lúc đó không?” người điều phối hỏi.

“Không nhớ.”

Hải Linh chuyển sang phiếu thay khóa lập ngày hôm sau, có chữ ký phê duyệt của Đức Thành. Phiếu không giải thích lần vào phòng tối hôm trước.

Hữu Tâm đặt ảnh hiện trạng trước và sau lần kiểm tra lên màn hình. Ổ khóa cũ còn nguyên trong ảnh đầu; ảnh sau cho thấy ổ khóa mới. Dấu niêm phong trên hộp bảo vệ bộ điều khiển cũng khác: nếp dán mới phủ lệch lên phần keo cũ. Ông không nói ai dán. Ông chỉ yêu cầu thư ký ghi số niêm phong, thời điểm chụp và người có mặt khi từng ảnh được tạo.

Ảnh hiện trạng sau cho thấy sợi dây cảm biến từng nằm sát cổng kết nối đã bị rút. Hữu Tâm không đoán thời điểm.

“Có thể dây đã lỏng từ trước,” đại diện công ty nói.

“Có thể,” Hữu Tâm đáp. “Vì vậy tôi chỉ ghi sự khác biệt giữa hai lần quan sát và giới hạn của ảnh. Muốn xác định thời điểm cần dữ liệu bảo trì và camera.”

Log truy cập ghi thẻ An Nhiên bị vô hiệu hóa lúc mười tám giờ hai mươi ba, còn thẻ quản lý của Đức Thành mở phòng lúc mười chín giờ mười bảy. Không có log mượn thẻ khác.

Đức Thành nói hệ thống có thể ghi sai tên người dùng. Hữu Tâm không phản bác. Hải Linh yêu cầu bộ phận công nghệ xuất bản giải thích cấu trúc log, lịch đồng bộ và các trường hợp thay đổi thủ công. Bản giải thích được đặt cạnh bản sao chỉ đọc của log, có chữ ký người quản trị hệ thống.

Camera khớp về thứ tự: thẻ quản lý mở cửa, người có vóc dáng và quần áo của Đức Thành đi vào rồi ra cùng túi dụng cụ. Điều này loại khả năng sai đơn thuần do mốc giờ ảnh nhiệt.

Hải Linh chuyển sang bản ghi cuộc gọi của Bà Thu Cúc, ở giữa thời điểm khóa quyền An Nhiên và lúc Đức Thành vào phòng. Bà nói cần “giữ cảnh báo ở mức nội bộ”, “chọn một người đứng tên trách nhiệm” và không để bên ngoài thấy bản ghi chưa chỉnh lý.

Bà Thu Cúc nói bản ghi bị cắt ngữ cảnh. Hải Linh trình bản gốc và mã hash viễn thông. Đoạn ghi không nói ai rút dây, nhưng chứng minh chỉ đạo trì hoãn cảnh báo và chuẩn bị người nhận lỗi có trước lúc Đức Thành vào phòng.

Người điều phối yêu cầu Đức Thành giải thích mười một phút trong phòng thiết bị. Anh ta nói đã kiểm tra khóa vì nghe báo có người lạ quanh khu vận hành. Không có báo cáo an ninh nào về người lạ trong khung giờ đó. Anh ta không giải thích túi dụng cụ, dấu niêm phong mới hay sự khác biệt của dây cảm biến.

Bà Thu Cúc nói mình chỉ muốn bảo vệ công ty khỏi tin đồn. “Chọn một người đứng tên trách nhiệm” có thể là cách nói về phân công phát ngôn, bà giải thích. Nhưng trong thư đình chỉ, họ đã dùng cụm “người duy nhất chịu trách nhiệm” trước khi báo cáo độc lập được mở.

Mai Phương được mời xác nhận báo cáo của mình. Cô nói mẫu thuốc và đường nhiệt ngoại tuyến phù hợp với dao động kéo dài, còn camera và log truy cập cho thấy nguyên nhân cần được điều tra theo hướng can thiệp vào hệ thống. Cô không gọi tên người chịu trách nhiệm về phần dược; cô chỉ ký vào điều mình trực tiếp kiểm tra.

Hữu Tâm trình dấu vết kỹ thuật: bộ điều khiển có niêm phong mới, đầu nối có dấu bị tháo và ổ khóa thay sau thời điểm dao động bắt đầu. Kết luận của ông phân biệt rõ “đã quan sát” với “suy luận”. Dữ liệu không chứng minh chính xác bàn tay nào rút dây, nhưng ghép với log thẻ, camera và túi dụng cụ đã xác định người có quyền tiếp cận trong khoảng then chốt.

Quang Vũ ngồi cuối phòng từ đầu phiên. Khi người điều phối hỏi anh có biết Bà Thu Cúc yêu cầu trì hoãn cảnh báo hay chuẩn bị người nhận lỗi không, anh không trả lời ngay.

“Mẹ từng nói nếu chuyện vỡ ra, công ty cần một người chịu trách nhiệm để giữ hội đồng,” anh nói. “Tôi đã nghe câu đó trước cuộc họp gia đình. Tôi vẫn ký nghị quyết vì sợ mất vị trí quản lý. Tôi không biết Đức Thành đã vào phòng thiết bị, nhưng tôi biết mình đã ký khi chưa đọc đủ tài liệu.”

An Nhiên không nhìn anh. Lời xác nhận của Quang Vũ không xóa chữ ký trên nghị quyết và không biến anh thành người hùng. Nó chỉ bổ sung một nhân chứng về áp lực quản trị, được ghi theo lời tự nguyện của anh.

Hải Linh ghép chứng cứ theo thứ tự bảo quản: mẫu của Mai Phương, dữ liệu và ảnh của Hữu Tâm, log công nghệ, camera an ninh và bản ghi viễn thông. Không có mắt xích nào do An Nhiên tạo, không có lời thú nhận thay cho vật chứng.

Người điều phối kết luận tạm thời: sự cố bắt đầu trước khi khóa quyền An Nhiên; ảnh màn hình bị dùng không đầy đủ; Đức Thành vào phòng bằng thẻ quản lý trong khung giờ then chốt; Bà Thu Cúc chỉ đạo trì hoãn cảnh báo và chuẩn bị người nhận lỗi. Hành vi cụ thể được chuyển theo thẩm quyền.

Nghị quyết xử lý An Nhiên bị hủy. Yêu cầu bồi thường dựa trên lỗi ca trực bị đình chỉ. Đức Thành bị tạm ngừng quyền vận hành, Bà Thu Cúc bị đình chỉ quyền điều hành và hồ sơ được chuyển theo quy định. Ông Trọng Kha không còn quyền chủ trì hội đồng trong giai đoạn giám sát.

Quang Vũ tiến đến sau phiên họp. Anh không xin An Nhiên quay về ngay. Anh chỉ nói sẽ trả lại quyền nhà ở và phối hợp bàn giao hồ sơ cá nhân.

“Anh phải làm điều đó vì quyền của em, không phải để mua lại lòng tin,” cô nói.

“Anh biết.”

“Lòng tin không trở lại vì một câu xin lỗi trước camera.”

Quang Vũ gật đầu. Anh đứng tránh sang một bên để cô đi qua.

An Nhiên rời tòa nhà khi trời tối. Cô chưa có việc làm, chưa biết chứng nhận nghề khi nào phục hồi và chưa thể quên chữ ký của chồng. Nhưng các bản ghi độc lập đã buộc câu chuyện dựng sẵn đứng trước thời gian thật.

Cô mở cuốn sổ xanh ở trang cuối, viết: “Cơ chế đã được chứng minh. Hành động phải được xử lý theo thẩm quyền. Không đổi sự thật lấy một kết thúc dễ chịu.”